Chu Văn dự định đi tìm một Xích Thân Thiên Nhân để thử xem Đế Thính và Thái Thượng Khai Thiên Kinh có hữu dụng hay không.
Thử nghiệm trên người Xích Thân Thiên Nhân dù sao vẫn tốt hơn là đụng phải Thiên Nhân cấp Khủng Cụ.
Hắn men theo đường núi đi lên, vốn định tìm Xích Thân Thiên Nhân, nhưng ai ngờ đi chưa được bao xa đã thấy Nữ Thiên Nhân toàn thân tỏa ra kim quang hình Kim Liên từ trên trời lao xuống.
Vì không nhìn thấy Nữ Thiên Nhân này Khủng Cụ hóa, Chu Văn cũng không biết nó có phải cấp Khủng Cụ hay không. Hắn do dự một chút, không tự mình xông lên mà triệu hồi Ma Giáp Hổ Phách tướng, ra lệnh cho nó lao về phía Thiên Nhân kia.
Chu Văn muốn thử xem Thiên Nhân Ngũ Suy, kỹ năng thuộc tính may mắn và phúc duyên, có hiệu quả với loại Phối sủng tràn ngập năng lượng tiêu cực như Ma Giáp Hổ Phách tướng hay không.
Dù sao thì kỹ năng Khắc Chủ vẫn luôn là cái gai trong lòng Chu Văn, cho dù Ma Giáp Hổ Phách tướng có chết thì hắn cũng chẳng tiếc.
Ma Giáp Hổ Phách tướng xông tới, vung thương đâm về phía Kim Quang Thiên Nhân. Thế nhưng Kim Quang Thiên Nhân không tấn công, chỉ lượn lờ quanh Ma Giáp Hổ Phách tướng để né đòn.
Chỉ thấy kim quang hình Kim Liên từ người nó tỏa ra, mỗi khi chạm vào Ma Giáp Hổ Phách tướng liền dung nhập vào cơ thể nó. Hẳn là năng lực này cũng giống của Xích Thân Thiên Nhân, có hiệu quả Thiên Nhân Ngũ Suy, chỉ không biết đây là Tiểu Ngũ Suy hay Đại Ngũ Suy.
Một lát sau, Chu Văn lộ vẻ vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Hắn thấy Ma Giáp Hổ Phách tướng chẳng những không bị ảnh hưởng, mà ngọn tử hỏa yêu dị trên người nó lại càng thêm mãnh liệt sau khi hấp thu kim quang.
—Xem ra Thiên Nhân Ngũ Suy không những không thể khiến Ma Giáp Hổ Phách tướng gặp xui, ngược lại còn thúc đẩy nó mạnh lên.
Chu Văn quan sát một lúc, thấy Ma Giáp Hổ Phách tướng càng lúc càng mạnh, còn Kim Quang Thiên Nhân kia thì bị truy sát đến mức chật vật không chịu nổi, trên người đã xuất hiện vết thương.
Thiên Nhân Ngũ Suy không ảnh hưởng nhiều đến Ma Giáp Hổ Phách tướng, các kỹ năng may mắn và phúc duyên cũng vậy, cuối cùng lại bị nó khắc chế ngược.
Chẳng bao lâu, Ma Giáp Hổ Phách tướng đã xiên chết Kim Quang Thiên Nhân, đáng tiếc lần này không rớt ra món đồ nào.
Tốc độ và sức mạnh của Kim Quang Thiên Nhân đều hơn hẳn Xích Thân Thiên Nhân, nhưng vẫn trong phạm trù cấp Thần Thoại, chưa đạt tới cấp Khủng Cụ.
Biết Ma Giáp Hổ Phách tướng có thể khắc chế Thiên Nhân Ngũ Suy, Chu Văn cảm thấy quá ổn rồi. Hắn dẫn theo Ma Giáp Hổ Phách tướng xông lên, sau đó lại gặp thêm mấy Xích Thân Thiên Nhân và Kim Quang Thiên Nhân nữa.
Qua thử nghiệm của Chu Văn, Hóa Tà của Đế Thính có chút tác dụng đối với Thiên Nhân Ngũ Suy, nhưng không thể hoàn toàn thanh tẩy.
Còn Thái Thượng Khai Thiên Kinh thì có thể khắc chế Thiên Nhân Ngũ Suy một cách hoàn hảo, chỉ cần vận kinh, đám Thiên Nhân kia đều vô hại với Chu Văn.
Như vậy, Chu Văn đã yên tâm hơn nhiều, coi như gặp phải Thiên Nhân cấp Khủng Cụ, hắn vẫn có thể đứng ở thế bất bại.
Nhưng đi suốt quãng đường này, Chu Văn không phát hiện bất kỳ manh mối nào liên quan đến Âu Dương Lam, điều này khiến hắn hoài nghi, rốt cuộc Âu Dương Lam có đến Thiên Nhân đạo hay không?
—Chẳng lẽ chúng ta nghĩ sai rồi? Chị Lam có thể cho rằng chúng ta sẽ nghĩ như An Thiên Tá, nên ngược lại, con đường chị ấy chọn lại là đường cũ, A Tu La đạo.
Linh dương nhìn con đường núi phía trước, viết lên mặt đất:
—Cũng có khả năng, nhưng chúng ta đã đến đây rồi, chẳng lẽ cậu không muốn lên xem thử sao?
—Ngươi muốn đi lên? Trên đó rốt cuộc có cái gì?
Chu Văn cảm thấy con linh dương này có lẽ ngay từ đầu đã không phải vì cứu Âu Dương Lam mà chọn con đường này.
Linh dương dường như biết là không nói không được rồi, liền viết:
—Trên núi có một thứ, có thể giúp Tiểu điểu tấn thăng cấp Khủng Cụ, coi như không tìm được Âu Dương Lam, chuyến này cũng không uổng công.
—Thứ gì?
Chu Văn tiếp tục truy hỏi.
—Không biết thứ đó còn ở đó không, cứ đi lên xem rồi nói sau.
Linh dương không chịu nói, cúi đầu tiếp tục đi lên.
Chu Văn suy nghĩ một chút rồi vẫn đi theo. Vẫn chưa thể xác định Âu Dương Lam không tới Thiên Nhân đạo, đã đến đây rồi thì cứ đi tiếp xem sao.
Chu Văn vừa đi vừa khắc vẽ lên Vận Mệnh Chi Luân, duy trì trạng thái Khủng Cụ hóa của mấy loại năng lực để đối phó với tình huống bất ngờ.
Có Ma Giáp Hổ Phách tướng đi trước mở đường, nó đã giết không ít Xích Thân Thiên Nhân và một vài Kim Quang Thiên Nhân, lần này may mắn rơi ra một khối kết tinh Nguyên Khí kỹ của Xích Thân Thiên Nhân.
Chu Văn không hấp thu ngay mà cất kết tinh kỹ năng đi, sau đó tiếp tục tiến lên.
Ngọn núi này không biết cao bao nhiêu, Chu Văn nhẩm tính bọn họ đã leo lên mấy ngàn mét mà vẫn không thấy đỉnh núi đâu, thật khó tưởng tượng ngọn núi này lớn đến mức nào.
Coong!
Ma Giáp Hổ Phách tướng lại giết một Kim Quang Thiên Nhân, lần này lại rơi ra một quả Trứng phối sủng.
Chu Văn vui mừng, nhặt Trứng phối sủng lên rồi ấp luôn tại chỗ, Phối sủng nở ra được gọi là Kim Thân Thiên Nhân.
Thuộc tính của Kim Thân Thiên Nhân tương tự Xích Thân Thiên Nhân, khác biệt duy nhất là Mệnh hồn của nó tên là Kim Thân Quang, những cái khác không khác nhau mấy.
Ngay cả Vận Mệnh Chi Luân cũng là Thiên Nhân Ngũ Suy, vẫn chưa xuất hiện Đại Thiên Nhân Ngũ Suy như Chu Văn mong đợi.
Tiếp tục lên đường, khi đến một sườn núi bằng phẳng, tim Chu Văn không khỏi đập thịch một cái. Hắn thấy trên sườn núi có một thần đàn, trên đó có một Thiên Nhân đang ngồi, mà Thiên Nhân này rõ ràng khác với những Thiên Nhân hắn từng gặp.
Ánh sáng trên người nó lại có màu đen, nếu không sử dụng Vận Mệnh Chi Luân thì căn bản không thể nhìn thấy nó.
—Thiên Nhân cấp Khủng Cụ!
Lòng Chu Văn run lên, vốn định thu hồi Ma Giáp Hổ Phách tướng lại, ai ngờ Ma Giáp Hổ Phách tướng dường như đã thấy Thiên Nhân cấp Khủng Cụ kia, nó liền trực tiếp xông tới.
Những Thiên Nhân trước đó dường như sẽ không chủ động tấn công, nhưng Hắc Quang Thiên Nhân này lại khác, Ma Giáp Hổ Phách tướng vừa lao lên, nó đã đánh tới.
Một luồng hắc quang bắn ra từ lòng bàn tay, trong nháy mắt đánh trúng người Ma Giáp Hổ Phách tướng, khiến nó bay ngược về, đâm sầm vào vách núi, lớp ma giáp đã lõm một mảng lớn.
Chu Văn thấy vậy vội vàng thu Ma Giáp Hổ Phách tướng lại. Tuy đôi lúc cũng mong nó chết quách đi cho rồi, nhưng thấy nó bị thương, hắn lại không nỡ.
Ngưng tụ Kiếm Hoàn, Chu Văn đồng thời sử dụng Thái Thượng Khai Thiên Kinh và mặt nạ thằng hề dịch chuyển tức thời đến sau lưng Hắc Quang Thiên Nhân, một kiếm chém về phía đầu nó.
Nhưng không biết may mắn thế nào, Hắc Quang Thiên Nhân lại nhanh hơn một bước, né được nhát kiếm này của Chu Văn.
Lòng Chu Văn chùng xuống, thân hình không hề dừng lại, liên tục dịch chuyển tức thời, đồng thời tung ra từng nhát kiếm của Kiếm Hoàn, mỗi một kiếm đều cực kỳ hiểm hóc, khiến người ta muốn tránh cũng không được.
Quái lạ là, vô luận Chu Văn dịch chuyển nhanh thế nào, ra kiếm chuẩn xác ra sao, vẫn bị Hắc Quang Thiên Nhân kia né được. Nó dường như đoán trước được mọi thứ, bất kể Chu Văn tấn công thế nào, nó đều sớm né tránh, không hề hấn gì.