— Ngươi biết đây là ngọn núi gì không?
Linh dương viết chữ hỏi lại.
— Không biết.
Chu Văn làm sao biết đây là ngọn núi gì, trước kia hắn chưa từng tới đây, dưới núi cũng không có bia đá.
— Không có kiến thức thật đáng sợ, nếu biết nơi này là Thiên Nhân đạo, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe nói qua núi Tu Di sao?
Trên mặt linh dương lộ ra vẻ khinh thường.
— Nơi này chính là núi Tu Di? Vậy trên đỉnh núi này, có phải có vị Đế Thích Thiên trong truyền thuyết cư trú hay không?
Chu Văn ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh núi, nhưng vẫn không thấy được điểm cuối.
— Cậu nghĩ nhiều rồi, đó không phải chuyện cậu nên nghĩ lúc này, nên nghĩ làm sao hái được quả cây kia xuống đi.
Linh dương tiếp tục viết:
— Cậu đã nghe nói qua hai từ Tu Di, vậy hẳn phải biết Tu Di Giới Tử chứ.
— Cái này… tôi không biết… Tu Di Giới Tử có ý gì?
Chu Văn thật sự chưa đọc qua kiến thức này, núi Tu Di là hắn tình cờ thấy trong một lần nghiên cứu Kinh Phật, chẳng qua chỉ xem qua loa câu chuyện chứ không nghiên cứu kỹ càng.
Linh dương hơi im lặng, đành phải giải thích:
— Giới Tử là không gian cực kỳ nhỏ bé, Tu Di là chỉ núi Tu Di. Tu Di Giới Tử có nghĩa là bên trong một không gian nhỏ bé lại có thể chứa cả một ngọn núi.
— Không gian trữ vật?
Chu Văn lập tức nghĩ đến điều gì đó.
— Cũng gần giống vậy, đại khái là ý đó.
Linh dương khẽ gật đầu.
— Cái này thì liên quan gì đến cái cây vặn vẹo kia?
Chu Văn lại đánh giá gốc cây kia rồi hỏi.
— Gốc cây kia gọi là cây Giới Tử, quả cây phía trên chính là Giới Tử.
Linh dương trả lời.
— Quả cây là Giới Tử? Ngươi không phải nói Giới Tử là không gian cực tiểu gì đó sao? Làm sao quả cây nhìn bé tí như vậy chứa được cả ngọn núi?
Chu Văn không quá tin tưởng mà hỏi.
— Câu nào của ta nói quả cây kia là một cây Giới Tử?
Linh dương hơi khinh thường viết một câu.
Đầu tiên Chu Văn khẽ giật mình, sau đó liền hiểu ý của linh dương, hắn nhìn chằm chằm quả cây nói:
— Ý của ngươi là, bên trong quả cây kia có rất nhiều Giới Tử?
— Một Giới Tử có khả năng chứa được một tòa núi Tu Di, bên trong quả cây kia có rất nhiều Giới Tử, nếu cậu đưa tay ra hái, ngay lập tức sẽ rơi vào bên trong không gian vô tận, cả một đời chưa chắc đã thoát ra được.
— Vậy làm sao mới hái được?
Chu Văn hỏi.
— Không biết, nếu hái nó dễ dàng như vậy, nó cũng không tồn tại nổi đến bây giờ. Coi như là sinh vật cấp Thiên Tai, nếu như rơi vào bên trong không gian Giới Tử vô tận kia, cũng chưa chắc có thể thoát ra.
Linh dương nói.
— Ngươi cũng không biết cách hái, mang bọn ta tới nơi này làm gì?
Chu Văn nhíu mày.
— Biện pháp thì phải nghĩ mới có, cậu cũng xem như có chút tài cán, cậu không muốn sao?
Linh dương lườm hắn một cái.
— Ta không muốn Giới Tử gì cả, ta chỉ đến tìm người, tại sao phải nghĩ? Nếu ngươi muốn thì tự mình nghĩ biện pháp đi.
Chu Văn không để ý tới linh dương, nói xong liền chuẩn bị xuống núi.
Hiện tại xem ra, Âu Dương Lam căn bản chưa hề đến đây, bằng không lúc bọn họ đi tới chỗ Thiên Chi A Tu La, không có khả năng không lưu lại dấu vết gì.
Coi như bọn họ có biện pháp tránh chiến đấu với Thiên Chi A Tu La, nhưng ít nhiều cũng phải lưu lại một ít dấu vết sử dụng kỹ năng chứ, nhưng trên đường đi tới lại không có bất cứ dấu vết nào.
— Nếu để cho Tiểu Điểu ăn những quả cây kia, nó có thể tấn thăng lên cấp Khủng Cụ.
Linh dương không chút hoang mang viết.
— Tiểu Điểu là hệ Hỏa, muốn ăn cũng phải ăn Hỏa Long Quả, ăn Giới Tử làm gì, nó rõ ràng là thứ liên quan đến hệ Không Gian mà?
Chu Văn cảm thấy linh dương rõ ràng là muốn lừa hắn đi hái quả Giới Tử.
Linh dương kiên nhẫn giải thích:
— Phượng Hoàng là hệ Hỏa, không sai, nhưng cậu từng nghĩ tới hay không, vì sao Phượng Hoàng có thể không ngừng Niết Bàn trùng sinh mà không chết?
— Phượng Hoàng Niết Bàn, tro tàn lại cháy, tự nhiên đều là năng lực của hệ Hỏa, cái này thì sao?
Chu Văn nói.
— Từ đó có thể thấy, cậu căn bản không hiểu rõ về Phượng Hoàng, quá kém. Hệ Hỏa đại biểu cho hủy diệt và kết thúc, cũng đại biểu cho sự tái sinh, có điều Phượng Hoàng muốn Niết Bàn chỉ dựa vào năng lực tái sinh của hệ Hỏa thôi vẫn chưa đủ.
Linh dương chỉ vào quả Giới Tử rồi tiếp tục viết:
— Một quả Giới Tử chính là một thế giới Giới Tử, 1000 thế giới Giới Tử chính là một tiểu thế giới, 1000 tiểu thế giới chính là một trung thế giới, 1000 trung thế giới chính là một đại thế giới, ba ngàn thế giới cũng là đại thế giới. Cậu nhìn đi, trên cây Giới Tử có bao nhiêu quả Giới Tử.
— Ba quả.
Chu Văn nhìn thoáng qua cây Giới Tử, xác nhận một lần rồi mới lên tiếng.
— Ba quả Giới Tử, đại biểu cho ba ngàn thế giới. Nếu Tiểu Điểu có thể nuốt vào ba quả Giới Tử này, nó sẽ có được năng lực hệ Không Gian của ba ngàn thế giới, khi đó nó mới thật sự có được năng lực Niết Bàn Trùng Sinh chân chính. Cái gọi là thế gian không rễ không quả, nếu muốn Niết Bàn Trùng Sinh, ít nhất phải có hỏa chủng Trùng Sinh mới được. Bên trong ba ngàn thế giới này sẽ lưu lại hỏa chủng cho Tiểu Điểu, về sau nó mới có khả năng Niết Bàn Trùng Sinh.
Linh dương viết.
— Thật không?
Chu Văn nhìn chằm chằm linh dương, trong lúc nhất thời không phán đoán được rốt cuộc linh dương nói thật hay đang lừa dối hắn.
— Tin hay không tùy cậu, ngược lại không có quả Giới Tử, Tiểu Điểu muốn tấn thăng lên cấp Khủng Cụ, chỉ sợ cần ít nhất trăm năm ngàn năm, đây là trong trường hợp vận khí tốt. Nếu cậu đủ kiên nhẫn thì có thể chờ.
Linh dương nói xong, liền thả lỏng Tiểu Điểu đang bị đè ép ra.
Tiểu Điểu còn muốn bay về phía quả Giới Tử, nhưng đã bị Chu Văn gọi trở về.
Theo phản ứng của Tiểu Điểu, mặc dù linh dương chưa chắc đã nói thật, nhưng việc Tiểu Điểu rất muốn quả Giới Tử thì không hề nghi ngờ.
— Làm thế nào mới hái được quả Giới Tử xuống? Mà coi như hái xuống được, theo lời ngươi nói, bên trong thật sự có ba ngàn thế giới, Tiểu Điểu làm sao ăn được?
Chu Văn nhìn về phía linh dương hỏi.
— Cậu chỉ cần nghĩ biện pháp hái xuống, việc ăn uống cậu không cần lo. Ba quả Giới Tử chẳng qua chỉ đại biểu cho ba ngàn thế giới, không phải là ba ngàn thế giới chân chính. Chỉ cần hái nó xuống, sẽ chặt đứt nguồn năng lượng cung cấp cho nó, lực lượng không gian tự nhiên sẽ thu lại, đến lúc đó nó chỉ là ba quả cây bình thường mà thôi, Tiểu Điểu ăn chúng thì có gì khó?
Linh dương rõ ràng đã sớm tính kỹ.
— Coi như không phải ba ngàn thế giới chân chính, lực lượng không gian của quả Giới Tử cũng rất kinh khủng, muốn hái xuống chỉ sợ không dễ dàng như vậy.
Chu Văn âm thầm suy tư, làm thế nào để hái được quả Giới Tử xuống.
— Nếu dễ dàng đã không tới phiên cậu, nếu không nó đã bị Thiên Nhân hái sạch từ lâu rồi.
Linh dương nói.
Chu Văn suy nghĩ một chút, hắn vừa nghĩ ra một phương pháp, thế là bèn nói:
— Ta vừa nghĩ ra một biện pháp, nhưng không biết có được hay không, thử một chút xem sao.
Nói xong, Chu Văn nhặt một hòn đá trên mặt đất, cầm trong tay ước lượng hai lần, sau đó ném về phía một quả Giới Tử trên cây.
Chiêu này của Chu Văn tự nhiên là vận dụng phép Thâu Thiên Hoán Nhật, chỉ cần tảng đá có thể chạm tới quả Giới Tử, hắn có thể trao đổi quả Giới Tử về.
Chẳng qua Chu Văn vẫn không thể xác định, loại thủ pháp này có hiệu quả đối với Giới Tử hay không.