Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1198: CHƯƠNG 1194: GIỚI TỬ QUẢ

Hòn đá nhanh chóng bay đến gần quả cây. Mắt thấy sắp chạm vào thì nó đột nhiên biến mất không tăm tích, hệt như lúc Chu Văn sử dụng thuật thuấn di.

– Linh dương không lừa ta, Giới Tử Quả đúng là thuộc hệ Không gian, bên trong ẩn chứa một không gian cực lớn.

Chu Văn đã để lại ấn ký trên hòn đá nên hắn có thể cảm nhận được nó đã bị dịch chuyển đến một không gian đặc thù.

– Không biết có thành công không đây?

Chu Văn định thử lại thủ pháp Thâu Thiên Hoán Nhật, nhưng chính hắn cũng không chắc liệu có thành công trong tình huống này hay không. Rốt cuộc, hòn đá đã bị đưa vào một không gian khác, khó mà nói Thâu Thiên Hoán Nhật quyết có còn tác dụng hay không.

Ma Thần Kỷ đại biểu cho mặt nạ gã hề, còn Thâu Thiên Hoán Nhật quyết đại biểu cho Điểm Vũ Trụ. Cả hai đồng thời vận chuyển, tạo ra một mối liên kết cộng hưởng kỳ lạ. Chu Văn cảm ứng ấn ký trên hòn đá rồi bắt đầu thi triển thủ pháp Thâu Thiên Hoán Nhật.

Thủ pháp này cần kết hợp hai loại năng lực Khủng Cụ hóa hệ Không gian. Khoảnh khắc thi triển, Chu Văn phát hiện quả cây kia bỗng xảy ra biến hóa kỳ lạ.

Giới Tử Quả vốn đang treo trên cành cây đột nhiên biến thành một hòn đá to bằng nắm tay, giây tiếp theo, hòn đá vỡ vụn, còn Giới Tử Quả bên trong thì rơi ra ngoài.

Chu Văn mừng rỡ như điên, biết mình đã thành công. Hắn đã hoán đổi được Giới Tử Quả và hòn đá, nhưng vì bên trong hòn đá không có không gian nên Giới Tử Quả cứ thế rơi thẳng xuống đất.

Có điều, Giới Tử Quả đã rời khỏi cây Giới Tử Thụ, mất đi nguồn cung cấp năng lượng nên lực lượng không gian trên quả cũng yếu đi rõ rệt.

Không đợi Chu Văn đến nhặt, con chim nhỏ đã hưng phấn lao ra, như một tia chớp vàng lóe lên, đớp gọn Giới Tử Quả ngay trên không trung.

Sau khi nuốt Giới Tử Quả, thân hình chim nhỏ đột nhiên biến mất, nhưng ngay lập tức lại xuất hiện ở một nơi khác, rồi lại biến mất, lúc hiện ra đã ở một vị trí khác nữa.

Chim nhỏ liên tục thuấn di, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện, một lúc lâu sau mới dần ổn định lại.

Thấy chim nhỏ từ từ khôi phục bình thường, Chu Văn mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn lại nhặt một hòn đá khác, dùng thủ pháp Thâu Thiên Hoán Nhật hái thêm một quả Giới Tử Quả nữa.

Chim nhỏ nhanh chóng bay tới, nuốt chửng quả thứ hai. Lần này, thân hình nó chớp nháy còn lợi hại hơn, liên tục biến mất rồi lại xuất hiện ở những nơi khác nhau.

Lần này kéo dài rất lâu mà chim nhỏ vẫn chưa hoàn toàn bình thường trở lại, kể cả khi nó đứng yên, thân hình vẫn đột ngột biến mất rồi lại đột ngột xuất hiện.

– Không xong rồi, có một tên đáng sợ đang đến, mau hái quả thứ ba đi!

Linh dương đột nhiên lên tiếng, chứ không viết chữ trên đất nữa, vẻ mặt nó trở nên cực kỳ nghiêm trọng.

Chu Văn cũng cảm thấy có gì đó không ổn. Chỉ thấy trên đỉnh núi, mây đen cuồn cuộn kéo đến, trong nháy mắt khiến cả thế giới tối sầm lại như tận thế sắp đến.

Gần như cùng lúc, một luồng sáng xé toạc mây đen lao xuống, chiếu thẳng vào vị trí của nhóm Chu Văn.

Luồng sáng đó quá nhanh, Chu Văn còn chưa hái xong quả thứ ba thì ánh sáng đã bao trùm cả khu vực, rọi sáng mọi thứ trắng như tuyết.

– Lĩnh vực Cực Lạc Tịnh Thổ… Tổ cha nhà ngươi… Dương gia gia ta còn chưa sống đủ… Không muốn đi Tây Phương Cực Lạc đâu…

Linh dương hú lên quái dị, con mắt thứ ba trên trán đột nhiên mở ra, toàn thân vang lên một tiếng xương cốt nổ giòn.

Linh dương vốn trông gầy gò yếu ớt, nhưng trong nháy mắt, cơ thể nó phồng lên cuồn cuộn như trâu mộng, cặp sừng dê trên đầu trở nên trắng trong như ngọc, uốn lượn tựa lưỡi đao. Huyết quang trong mắt nó bắn ra, hóa thành một quầng hào quang màu máu bao phủ khu vực xung quanh.

Oanh!

Ánh sáng và hào quang màu máu va chạm dữ dội, hào quang màu máu rung chuyển không ngừng, đột ngột co lại rất nhiều, nhưng cuối cùng vẫn chống lại được luồng sáng khủng bố kia, không để nó chiếu thẳng xuống.

Lúc này, Chu Văn đã dùng Thâu Thiên Hoán Nhật quyết hái nốt quả Giới Tử Quả cuối cùng.

Nhưng chim nhỏ vẫn đang không ngừng xuyên qua các không gian, ngay cả cơ thể mình nó cũng không kiểm soát nổi. Nó muốn bay về phía quả Giới Tử Quả cuối cùng, nhưng giữa đường bay lại tiến vào trạng thái xuyên không, lúc xuất hiện trở lại đã ở một nơi khác.

Thử liên tiếp mấy lần, chim nhỏ đều không thể đến gần quả Giới Tử Quả đang rơi.

– Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau lấy Giới Tử Quả rồi chạy đi, đợi tên kia xuống thì chúng ta toi đời cả lũ! – Linh dương gào lên.

Máu tươi đã chảy ra từ con mắt thứ ba của nó, trông như sắp nứt toác. Quầng hào quang màu máu cũng không ngừng rung lắc, bị nén ép ngày càng nhỏ, dường như có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.

Chu Văn không do dự nữa, trực tiếp thuấn di qua, tóm lấy quả Giới Tử Quả, sau đó chộp lấy chim nhỏ, định mang nó đi.

Nào ngờ vừa tóm được, cơ thể chim nhỏ lại tự động xuyên qua không gian, biến mất khỏi tay Chu Văn rồi xuất hiện ở chỗ khác.

Chu Văn thấy tình hình không ổn, thân hình chim nhỏ bất ổn định thế này thì gần như không thể bắt được, hắn nhanh chóng quyết đoán lấy Hỗn Độn châu ra.

Khi chim nhỏ lại xuyên không xuất hiện, Chu Văn trực tiếp nhét nó vào trong Hỗn Độn châu, sau đó ném luôn quả Giới Tử Quả còn lại vào theo.

Thấy chim nhỏ không xuyên ra ngoài nữa, Chu Văn mới quay đầu chạy thục mạng xuống núi.

Linh dương thấy Chu Văn đã xong việc, nó cũng xoay người bỏ chạy. Tốc độ của nó còn nhanh hơn Chu Văn nhiều, chỉ loáng một cái đã vọt lên phía trước.

Ầm ầm ầm!

Luồng sáng vẫn nhắm vào linh dương mà oanh tạc, hơn nữa còn ngày càng mạnh mẽ, đánh cho tấm lá chắn huyết quang rung chuyển không ngừng. Vòng bảo hộ quanh linh dương bắt đầu vang lên tiếng “răng rắc”, xuất hiện vô số vết nứt, để cho ánh sáng xuyên thấu vào trong.

Linh dương chịu đòn nặng, con mắt thứ ba phun ra máu tươi, trông như sắp nổ tung.

– Tổ cha nhà ngươi, ngươi tưởng gia gia đây dễ xơi lắm sao?

Linh dương chửi một tiếng, đột nhiên há miệng phun ra một vật, đồng thời hét lớn:

– Thái Thượng Lão Quân cấp tốc nghe lệnh… Định!

Dứt lời, trong miệng linh dương lại phun ra một ngụm máu tươi, phun lên vật vừa nhả ra.

Chỉ thấy vật đó là một tấm Kim phù. Sau khi được phun máu tươi, huyết quang trên Kim phù bùng lên dữ dội, một đạo phù văn màu máu lóe sáng như đèn.

Kim phù bay đến phía tấm lá chắn huyết quang, dán lên trên như một lá bùa niêm phong. Tấm lá chắn vốn sắp vỡ nát bỗng nhiên ổn định trở lại, không bị luồng sáng kia đánh tan.

Chu Văn còn đang kinh ngạc về sự lợi hại của tấm Kim phù thì linh dương đột nhiên lao tới, dùng sừng húc Chu Văn và Nha Nhi bay lên, còn mình thì nhảy lên không trung, để cả hai đáp xuống lưng nó.

Khoảnh khắc tiếp theo, linh dương tung bốn vó, chạy tới tốc độ bàn thờ. Tốc độ nhanh đến mức Chu Văn chỉ cảm thấy cảnh vật hai bên lùi lại vun vút và trở nên vô cùng mờ ảo.

Ầm vang!

Một luồng sáng hủy diệt giáng xuống, oanh tạc dữ dội lên tấm lá chắn huyết quang. Dù có sức mạnh của Kim phù, tấm lá chắn vẫn nứt toác, luồng sáng khủng bố cứ thế trút xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!