Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1208: CHƯƠNG 1204: TẤT CẢ ĐỀU LÀ HỔ GIẤY

Mỗi một lần thỏa hiệp, mỗi một lần nhượng bộ, mỗi một lần nhẫn nhịn trong quá khứ, bây giờ ngoảnh đầu nhìn lại, mới phát hiện những lý do đó thật nhỏ bé và nực cười đến nhường nào.

“Đời người rất dài, nhưng sẽ không có lần thứ hai. Bất kể hôm nay ta theo đuổi điều gì, chỉ khi làm được ngay trong hôm nay, nó mới có ý nghĩa. Bỏ lỡ hôm nay, dù sau này có vô số ngày mai, cũng sẽ không bao giờ bù đắp được cho ngày hôm nay nữa…”

Hào quang trên người Chu Văn đã hoàn toàn biến mất, trông như không còn vầng sáng của Thần chỉ Hoàng giả nữa, nhưng trên người hắn lại toát ra một loại khí thế khó tả.

“Có lẽ rất nhỏ bé, có lẽ rất nực cười, nhưng hôm nay ta chỉ muốn làm những chuyện nhỏ bé và nực cười đó. Ta chỉ sống cho hôm nay, không sống cho ngày mai.”

Ánh mắt Chu Văn dần trở nên kiên định, Thái Cổ Nhân Hoàng trong cơ thể hắn sinh ra một sự cộng hưởng kỳ dị.

Trên Vận Mệnh Chi Luân, vết khắc thuộc về Cổ Hoàng kinh ngày càng rực rỡ, gần như chiếu sáng toàn bộ không gian, nhưng trên người Chu Văn lại không hề có bất kỳ tia sáng nào mà mắt thường có thể thấy được.

Thân thể Chu Văn không biến mất, An Sinh và những người khác đều có thể nhìn thấy hắn, nhưng Chu Văn lại biết rõ, Cổ Hoàng kinh đã hoàn toàn Khủng Cụ hóa.

Lực lượng Khủng Cụ hóa không thể nhìn thấy, hay nói đúng hơn, nó vốn không phải là thứ mà nhân loại có thể nhìn thấy.

Nếu như trước kia Chu Văn chỉ hiểu được bề ngoài của Cổ Hoàng kinh, thì bây giờ hắn đã nắm được tinh thần cốt lõi của nó.

A Tu La lại chém tới một đao, lần này Chu Văn không để Đại Phạm Thiên ngăn cản, thậm chí còn trực tiếp thu hồi Đại Phạm Thiên, mặc cho A Tu La lao thẳng về phía mình.

Tu La đao vô cùng quỷ dị, mang theo Ma khí ngút trời, nhưng trong mắt Chu Văn lúc này, A Tu La đã không còn vẻ dữ tợn và đáng sợ nữa, thậm chí có thể nói là khá thú vị!

Khi tâm không còn sợ hãi, thì thế gian này chẳng còn gì đáng sợ. Dù phải đối mặt với cái chết, nỗi sợ hãi cũng chỉ là thoáng qua mà thôi.

Ngay khoảnh khắc Tu La đao chém tới trước mặt, Chu Văn cuối cùng cũng động thủ. Hắn đưa tay ra, dùng tay không bắt lấy lưỡi Tu La đao.

Lưỡi đao sắc bén cắt vào lòng bàn tay hắn, máu tươi tuôn ra, nhuốm đỏ lưỡi đao. Thanh Tu La đao Khủng Cụ hóa kia lại mất đi lực lượng của mình, dần dần hiện hình trong mắt đám người An Sinh.

Không chỉ Tu La đao, mà cả A Tu La đang cầm đao cũng từ từ thoát khỏi trạng thái Khủng Cụ hóa, khiến tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy sự tồn tại của nó.

Mất đi lực lượng Khủng Cụ hóa, mặc dù A Tu La vẫn là cấp Khủng Cụ, nhưng các thuộc tính đều giảm mạnh, kém xa lúc trước.

Răng rắc!

Bàn tay Chu Văn dùng sức bẻ gãy Tu La đao, thuận thế tung một quyền đánh thẳng vào người A Tu La.

A Tu La bị một quyền của Chu Văn đánh bay ra ngoài, lồng ngực vỡ nát, thân thể như một viên đạn pháo bay đi, đâm sầm vào tế đàn rồi nổ tung thành từng mảnh, xương máu văng tung tóe.

Đám người Âu Dương Lam hơi sững sờ nhìn Chu Văn. Dù hắn không tỏa ra thần quang vạn trượng, nhưng bóng dáng ấy lại càng khiến người ta rung động tâm can.

“Vĩ nhân nói không sai, tất cả yêu ma quỷ quái đều là hổ giấy, không chịu nổi một đòn.”

Chu Văn khẽ thở dài, thu nắm đấm lại.

Nhưng ngay giây sau, A Tu La bị hắn đấm nát, dưới tác dụng của Cổ Hoàng kinh, lại lập tức hồi phục, ngưng tụ lại thân thể mà không để lại bất kỳ vết thương nào.

“Thôi rồi…”

Chu Văn suýt chút nữa lảo đảo ngã từ trên không trung xuống. Hóa ra loay hoay nãy giờ, lực lượng của Cổ Hoàng kinh vẫn chưa thể thực sự gây sát thương, hắn suýt thì quên mất chuyện này.

Nhìn A Tu La lại lao đến, Chu Văn buồn bực muốn hộc máu.

Một nơi nào đó trên người hắn nóng lên, Ma Anh tự động bay ra, thanh Ma kiếm trong ngực nó cũng tự động rời vỏ, trong nháy mắt xuyên qua cơ thể A Tu La.

Một giây sau, Ma khí trên người A Tu La bị Ma kiếm điên cuồng thôn phệ, chỉ trong chớp mắt đã bị nuốt chửng sạch sẽ, chỉ còn lại một khối kết tinh kỹ năng và một khối kết tinh thuộc tính rơi xuống.

Ma kiếm sau khi thôn phệ A Tu La liền bay một vòng rồi trở về trong ngực Ma Anh, sau đó Ma Anh lại tự động quay về người hắn, biến thành hình xăm.

“Chuyện gì thế này? Xong rồi á?”

Chu Văn ngẩn ra.

Hắn vật vã khổ sở nửa ngày, kết quả lại bị Ma Anh giải quyết trong một kiếm, cái kết này khác xa một trời một vực so với tưởng tượng của hắn.

“Xong rồi, Văn thiếu gia, chúng ta về thôi?”

An Sinh chạy tới, nhặt hai khối kết tinh kỹ năng và thuộc tính lên đưa cho Chu Văn.

“Khụ khụ, được rồi, chúng ta về thôi.”

Chu Văn ho nhẹ một tiếng, nhận lấy hai khối kết tinh.

“Lam tỷ, mọi người làm thế nào để đi qua cầu Nại Hà và Hoàng Tuyền thành vậy?”

Trên đường trở về, Chu Văn hỏi ra thắc mắc trong lòng.

Không chịu một lần hình phạt trong Hoàng Tuyền thành thì không thể nào bước lên cầu Nại Hà, không thể lưu danh trên Tam Sinh thạch, và không thể giữ lại ký ức để tiến vào Lục đạo luân hồi.

Nếu nói trong đám người Âu Dương Lam có một hai người đặc biệt có thể đi qua, chuyện này còn dễ hiểu, nhưng bảo tất cả bọn họ đều đặc biệt thì Chu Văn không tài nào tin nổi.

“Chúng tôi cũng không rõ nữa. Sau khi bị bọn chúng ép vào Hoàng Tuyền thành, chúng tôi đã bị đánh ngất đi. Lúc tỉnh lại thì đã bị trói trên tế đàn rồi.”

Âu Dương Lam nói.

“Vậy ra việc tiến vào A Tu La đạo không phải là lựa chọn của mọi người.”

Vẻ mặt Chu Văn trở nên ngưng trọng.

Đám người nhà Tiêu thậm chí còn đoán được con đường mà An Thiên Tá sẽ chọn, có thể phán đoán chính xác đến vậy, không ngoa khi nói bọn chúng đã hiểu rõ nhà họ An như lòng bàn tay. Một kẻ địch như vậy thật khiến người ta không rét mà run.

Trên đường về, Chu Văn liếc nhìn chiếc điện thoại thần bí, thấy Cổ Hoàng kinh đã ngưng tụ thành trạng thái Khủng Cụ hóa.

Nhân Hoàng: Khủng Cụ hóa (S cấp).

Rất đơn giản, hai chữ “Thái Cổ” trước kia đã biến mất.

“Yêu Thần Thể, Thái Thượng Khai Thiên Kinh, Ma Thần Kỷ, Điểm Vũ Trụ, Đại Phạm Thiên, Kiếm Hoàn, Nhân Hoàng… chỉ còn Hỗn Độn Đản và Sát Lục Giả là chưa Khủng Cụ hóa, xem ra con đường tấn thăng cấp Khủng Cụ của mình không còn xa nữa.”

Chu Văn thầm tính toán trong lòng.

Sau khi rời khỏi cầu Nại Hà, hắn thấy An Thiên Tá đang ngồi ở đó. Một sĩ quan đang dùng năng lực trị liệu cho cánh tay bị đứt của anh, nhưng xem ra không có hiệu quả lắm.

Tái tạo lại một chi bị đứt đối với người bình thường không phải dễ, nhưng với An Thiên Tá, bên cạnh anh có đủ loại kỳ nhân dị sĩ, không ít người sở hữu năng lực chữa trị, nên chuyện này cũng không phải việc gì khó khăn.

Nhưng những năng lực đó dùng trên người An Thiên Tá lại chẳng có tác dụng gì. Mặc dù vết thương đã khép lại, nhưng cánh tay bị đứt vẫn không có dấu hiệu mọc lại.

“Văn thiếu gia, không phải cậu có năng lực chữa trị sao? Hay là cậu giúp Đốc Quân xem thử?”

An Sinh nói với Chu Văn.

“Không cần.”

Chu Văn còn chưa kịp mở lời, An Thiên Tá đã thẳng thừng từ chối, ngữ khí vô cùng kiên quyết, hoàn toàn không có ý khách sáo.

❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!