- Tiểu Tá, khách sáo làm gì, toàn người nhà cả mà.
Nói rồi, Âu Dương Lam giật lấy cánh tay cụt từ tay A Sinh, nhét thẳng vào tay Chu Văn rồi nói tiếp:
- Tiểu Văn, kệ nó đi. Có bệnh thì phải chữa, làm gì có chuyện ốm mà không cho bác sĩ khám, mau chữa cho nó đi.
Nói xong, Âu Dương Lam còn nháy mắt với Chu Văn.
Chu Văn nhất thời không hiểu, cái nháy mắt này của Âu Dương Lam là có ý gì?
Những người khác nghe Âu Dương Lam gọi An Thiên Tá là "Tiểu Tá" thì mặt mày ai nấy đều trở nên quái dị, nhưng chẳng ai dám hó hé nửa lời.
- Tôi đã nói là không cần!
An Thiên Tá đứng bật dậy định bỏ đi, hắn quá hiểu Âu Dương Lam rồi.
Nhưng đã muộn, Âu Dương Lam đã đè vai An Thiên Tá xuống. Hắn không dám dùng sức hất mẹ mình ra, đành nói:
- Chỉ là một cánh tay thôi, không có gì to tát, không cần chữa.
- Tiểu Văn, cứ quyết vậy đi, không cần để ý đến nó. Mau chữa cho nó đi, ta thấy năng lực trị thương của con rất tốt, cứ thế mà chữa cho Tiểu Tá nhà ta nhé.
Âu Dương Lam lờ tịt An Thiên Tá, quay sang nói với Chu Văn.
Chu Văn nghe mà lập tức hiểu ra, Âu Dương Lam nói trị thương là nhắc đến lúc hắn đánh Asura.
"Ý của bà là... bảo mình nhân cơ hội này bem An Thiên Tá một trận à?" Chu Văn cầm cánh tay cụt, nhìn An Thiên Tá, đã hiểu rõ ý của Âu Dương Lam.
Vốn dĩ Chu Văn thấy dù có muốn đánh An Thiên Tá thì cũng phải đường đường chính chính, không nên dùng thủ đoạn thế này.
Nhưng nghĩ lại thì: "Mình đâu phải đánh người, mình đang chữa bệnh mà."
Nghĩ thông rồi, Chu Văn không do dự nữa, cầm luôn cánh tay cụt tiến đến trước mặt An Thiên Tá.
- Mẹ, con ổn thật mà, không cần chữa đâu.
An Thiên Tá cố gắng thuyết phục Âu Dương Lam, nhưng hoàn toàn vô dụng.
- An Đốc Quân, ngài ráng chịu một chút nhé. Chữa trị hơi đau tí thôi, nhanh khỏi ngay ấy mà.
Dứt lời, Chu Văn vung nắm đấm, nện thẳng vào mặt An Thiên Tá.
Tất cả mọi người đều hóa đá. Đây chính là An Thiên Tá, là An Đốc Quân, là Chiến Thần của Lạc Dương đấy!
Chính An Thiên Tá cũng sững sờ, hắn hoàn toàn không ngờ Chu Văn lại đột ngột ra tay, không kịp phản ứng.
- Tiểu Tá, đây là đang chữa bệnh đấy, đừng có lộn xộn.
Đợi đến khi An Thiên Tá định thần lại, vừa định đứng lên thì đã bị Âu Dương Lam dùng sức ấn vai xuống.
Chu Văn thấy trong lòng sảng khoái vô cùng, mặc kệ hết, hắn ra quyền với tốc độ cao, nắm đấm như mưa sa bão táp nện liên tục lên mặt và chỗ tay cụt của An Thiên Tá, đấm cho khuôn mặt góc cạnh của hắn lõm cả vào.
Nếu ánh mắt có thể giết người, e rằng Chu Văn đã chết cả vạn lần. Nếu không phải Âu Dương Lam đang giữ chặt, chỉ sợ hắn đã lật mặt từ lâu.
An Thiên Tá đã nhìn ra, Chu Văn đâu phải trị thương, rõ ràng là đang mượn việc công báo thù riêng.
Bốp!
Cú đấm cuối cùng của Chu Văn nện thẳng vào sống mũi An Thiên Tá, chiếc mũi cao thẳng lập tức bị đấm cho gãy sập.
Thấy An Thiên Tá sắp không nhịn nổi nữa, Chu Văn lùi lại hai bước, lẩm bẩm:
- Xem ra, ổn rồi!
Nói rồi, Chu Văn cầm cánh tay cụt, đập nát rồi ném về phía An Thiên Tá. Những mảnh vỡ tự động bay về nối lại với cơ thể hắn.
Trong nháy mắt, cánh tay cụt của An Thiên Tá đã lành lặn như cũ, khuôn mặt bị Chu Văn đấm cho biến dạng cũng phục hồi nguyên trạng. Vết thương do trận chiến với Tiêu để lại cũng hoàn toàn biến mất không còn dấu vết.
- Tiểu Văn chữa trị giỏi thật đấy, An Thiên Tá khỏi rồi. Toàn người một nhà cả, không cần cảm ơn đâu.
Âu Dương Lam thấy mặt An Thiên Tá lạnh như tiền, không dám trêu chọc nữa, vội vàng buông tay, kéo Chu Văn đi ra ngoài:
- Hôm nay thời tiết đẹp ghê, A Sinh, ngươi thấy ta nói có đúng không?
- Phu nhân nói rất phải ạ, thời tiết hôm nay tuyệt vời. Mọi người có muốn về nhà làm một bữa thật ngon không ạ?
A Sinh vội vàng đi theo Âu Dương Lam, không dám ở lại đối mặt với một An Thiên Tá đang cực kỳ phẫn nộ.
- Vẫn là A Sinh hiểu ta nhất, Tiểu Tá chẳng hiểu ta gì cả.
Âu Dương Lam vừa đi vừa nói, không ngớt lời.
Đoàn người rời khỏi Hoàng Tuyền Thành, trên đường trở về Lạc Dương.
Kết tinh thuộc tính mà Asura để lại là một viên kết tinh Thể Phách 96 điểm. Sau khi hấp thụ, chỉ số Thể Phách của Chu Văn chỉ đạt 81 điểm, không thể đột phá.
Viên kết tinh kỹ năng còn lại tên là "Asura Tởm Lợm", là một kết tinh kỹ năng cấp Khủng Cụ, yêu cầu chỉ số Thể Phách 81 điểm, đồng thời phải tu luyện Nguyên Khí Quyết hệ Ma và sở hữu Vận Mệnh Chi Luân hệ Ma.
Chu Văn ngẫm lại, hình như mình không tu luyện Nguyên Khí Quyết hệ Ma nào cả. Hắn thử hấp thụ, quả nhiên không được, đành phải tạm thời cất đi.
"Có nên phá đảo phó bản Hoàng Tuyền Thành trong game không nhỉ?"
Chu Văn rất hứng thú với các sinh vật trong Lục Đạo. Nơi đó có rất nhiều sinh vật dị thứ nguyên cấp Thần Thoại, thậm chí cả cấp Khủng Cụ, tóm lại là một mỏ tài nguyên cực kỳ béo bở.
Chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng Mộng Hình Phòng cuối cùng thôi đã không phải dạng dễ xơi. Chu Văn không có siêu trí tuệ như Lý Huyền, nghĩ đến việc phải vào Mộng Hình Phòng chịu một ngàn năm tra tấn, dù ý chí kiên định như hắn cũng không khỏi rùng mình.
Trở lại Lạc Dương, An gia bắt đầu nghiên cứu cách để tiến vào Thánh Địa.
Ít nhất cũng phải tìm ra cách để những người đã thăng lên cấp Khủng Cụ có thể tiến vào, nếu không vào đó cũng chỉ là nộp mạng vô ích.
- Lam tỷ, chị có biết rốt cuộc bọn họ muốn lấy thứ gì từ lão hiệu trưởng không?
Lúc không có ai khác, Chu Văn mới lén hỏi Âu Dương Lam.
Âu Dương Lam khẽ lắc đầu:
- Chị cũng không rõ nó là gì. Nhưng từ những lời bọn họ nói trước đây, chị đoán thứ đó rất có thể là vật mà cha chị đã lấy được từ Trác Lộc.
Chu Văn nhỏ giọng hỏi:
- Có khả năng là Thú sủng tóc bạc trong cửa hàng của Tần Tây Nguyên không?
Âu Dương Lam hơi sững người:
- Sao em lại nghĩ vậy? Thường thì Thú sủng không thể giao dịch được, nên khả năng thứ họ tìm là một Thú sủng không cao lắm.
Chu Văn ngẫm lại, thấy Âu Dương Lam nói có lý. Nếu thứ họ tìm là Thú sủng, thì đó phải là Thú sủng mạnh nhất Trái Đất, mà con Thú sủng tóc bạc kia nhìn thế nào cũng không giống.
- Thứ họ tìm chắc chắn có liên quan đến Thú sủng mạnh nhất Trái Đất, nhưng rốt cuộc nó là cái gì? Lão hiệu trưởng đã lấy thứ gì từ Trác Lộc?
Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui vẫn chưa tìm ra manh mối.
- Sao em lại nghĩ đến Thú sủng tóc bạc đó?
Âu Dương Lam là người tinh ý đến mức nào, vừa nghe Chu Văn hỏi vậy đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Chu Văn kể lại chuyện về mật mã. Âu Dương Lam là con gái của lão hiệu trưởng, chắc chắn bà sẽ hiểu cha mình hơn hắn.
- Lại có chuyện này sao? Em chắc chắn mật mã đó là do cha chị đưa cho em chứ?
Sau khi nghe xong, Âu Dương Lam kinh ngạc nói.
- Không chắc.
Chu Văn lắc đầu, hắn thật sự không có cách nào xác định được.
- Chuyện này thật kỳ lạ, mà bản thân con Thú sủng tóc bạc đó cũng có vấn đề. Em không tùy tiện mở nó ra là đúng rồi.
Âu Dương Lam đang trầm ngâm định nói gì đó thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài vọng vào.
- Phu nhân, khối Lập phương ma thuật lại mở ra rồi ạ!
Giọng A Sinh từ bên ngoài truyền vào.
✽ Thiên Lôi Trúc ✽ AI dịch hay