Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 121: CHƯƠNG 119: BÍ ẨN TỬ VI CUNG

Chu Văn cười nói:

- Nghe cứ như gánh xiếc rong ấy nhỉ.

- Mấy bài kiểm tra này không phải trò tạp kỹ vớ vẩn đâu. Móc tiền xu trong chảo dầu là phải thò tay vào chảo dầu đang sôi thật đấy, chỉ dựa vào sức người thì khẳng định là toang, chiên sơ một cái là tay phế ngay. Bắt buộc phải có Nguyên Khí Kỹ hộ thể mới moi ra được. Vượt cầu giấy mới là mục dễ tạch nhất, phải đi qua một cây cầu giấy dài cả trăm mét. Cầu làm bằng giấy mỏng, chỉ cần đạp rách giấy là bị loại, phải có Nguyên Khí Kỹ khinh công đủ xịn mới qua nổi.

- Nâng đỉnh đá là dễ nhất, chỉ cần đủ sức mạnh là qua, dùng vài loại Nguyên Khí Kỹ tăng lực là ổn. Màn ‘Khí thôn sơn hà’ cũng không khó, chỉ cần điểm Nguyên Khí trên 9 là cơ bản sẽ qua. Hai mục này không thành vấn đề. Nếu cậu không có mấy loại Nguyên Khí Kỹ đó, tôi có thể cho cậu mượn vài viên kết tinh Nguyên Khí Kỹ.

Lý Huyền nói.

- Không cần đâu, tôi tự có cách.

Chu Văn có Liên Hoa Phật Thể Ký, móc tiền xu trong chảo dầu chẳng phải là vấn đề.

Vượt cầu giấy thì hắn đã có Phi Tiên Thuật nên cũng không cần lo lắng.

Có điều Chu Văn cũng không muốn hoàn thành tất cả các hạng mục, ngược lại chỉ cần hoàn thành hai cái là đủ, không cần thiết phải tham gia hết.

Lý Huyền lại nói:

- Cậu đừng coi thường chuyện này. Nếu lọt vào top 10, cậu sẽ có cơ hội tiến vào Tử Vi Cung. Ngoài Học viện Tịch Dương ra, cậu không tìm được cơ hội thứ hai đâu.

- Tử Vi Cung?

Chu Văn kinh ngạc.

Chu Văn cũng từng nghe qua cái tên này. Tử Vi Cung vốn là hoàng cung thời nhà Tùy-Đường, khi đó Lạc Dương là kinh đô, cũng là trung tâm chính trị của cả nước.

Sau khi Bão Thứ Nguyên ập đến, phế tích Tử Vi Cung đã biến thành một lĩnh vực thứ nguyên.

Chu Văn từng nghe nhiều lời đồn về những lĩnh vực thứ nguyên tương tự Tử Vi Cung. Đây là một nơi tương đối đặc biệt, bên trong không quá nguy hiểm nhưng lại có khả năng nhận được kỳ ngộ rất cao.

Hồi còn học trung học, trong trường vẫn lưu truyền câu chuyện về một học sinh nhặt được bảo vật bên trong Tử Vi Cung, trực tiếp một bước lên mây, tấn thăng lên cấp Truyền Kỳ, thậm chí là Sử Thi.

Tất nhiên đây chỉ là tin đồn. Tử Vi Cung bị Học viện Tịch Dương quản lý, chưa bao giờ mở cửa cho bên ngoài. Học sinh cũng chỉ có số ít được vào trong đó, nên bên trong rốt cuộc có gì, Chu Văn hoàn toàn không biết.

- Tôi đã hỏi thăm kỹ rồi, khu vực Tử Vi Cung mở ra không nhiều, chúng ta chỉ có thể đi đến Ứng Thiên Môn, còn Liên Thành Môn thì không thể vào được. Nói không ngoa thì thực tế chúng ta không được coi là thật sự tiến vào Tử Vi Cung.

Lý Huyền nói.

- Không vào được Liên Thành Môn, vậy chúng ta vào đó làm gì?

Chu Văn nghi ngờ hỏi.

- Đừng vội, bình tĩnh nghe tôi nói hết đã.

Lý Huyền ra vẻ thần bí, tiếp tục nói:

- Bình thường, cổng lớn của Tử Vi Cung luôn đóng chặt, đừng nói là chúng ta, ngay cả cường giả cấp Sử Thi cũng không đột nhập vào được. Cho đến giờ, không ai biết bên trong Tử Vi Cung rốt cuộc có gì. Tuy nhiên, mỗi năm có một ngày đặc biệt, cổng thành sẽ tự động mở ra, và vô số đồ vật kỳ dị từ khắp nơi sẽ tự động bay vào trong đó như thể đang xếp hàng.

- Nghe nói, trong đống đó cái gì cũng có: đồ cổ quý hiếm, binh khí áo giáp, bảo thạch… đủ các loại bảo vật đếm không xuể. Có điều đối với chúng ta, những thứ đó chẳng có giá trị gì, bảo vật thật sự chính là Trứng phối sủng và kết tinh thứ nguyên. Nghe đồn, trước đây có một đàn anh đã lấy được một quả Trứng phối sủng cấp Sử Thi, nở ra một Thiên Sứ. Loại sinh vật thứ nguyên này vốn chỉ có ở Tây Khu, điều thần bí là ở chỗ, về lý thuyết thì nơi này của chúng ta không thể nào xuất hiện Trứng phối sủng Thiên Sứ được.

Lý Huyền thần bí nói tiếp.

- Thật hay giả vậy?

Chu Văn thấy Lý Huyền nói chuyện cứ mờ mờ ảo ảo, trong lòng không tin lắm.

- Lừa cậu làm gì, nhà họ Lý tôi cũng có người từng vào rồi, chỉ là do quá đen nên không chọn được đồ tốt mà thôi.

- Nếu đúng như lời cậu nói, trong Tử Vi Cung có nhiều đồ tốt như vậy, tại sao nhà trường không cho nhiều người vào lấy mà chỉ giới hạn mười suất thôi?

Chu Văn vẫn có chút không tin, lời Lý Huyền nói không hợp với lẽ thường.

- Cậu nghĩ mấy thứ đó muốn lấy là lấy được sao? Khi lĩnh vực thứ nguyên này được phát hiện, người ta tìm thấy 10 tấm lệnh bài ở bên ngoài Tử Vi Cung. Phải cầm lệnh bài trong tay mới có tư cách vào trong lấy đồ. Hơn nữa, mỗi lệnh bài chỉ chọn được một món, muốn lấy thêm cũng không được.

Lý Huyền giải thích.

Lý Huyền nói ly kỳ như vậy làm Chu Văn đối với Tử Vi Cung hết sức tò mò.

Lý Huyền vừa cười vừa nói:

- Bây giờ nghĩ nhiều cũng vô dụng, trước hết phải vào được top 10 đã. Học viện Tịch Dương cao thủ nhiều như mây, đến tôi còn không dám chắc chen chân được vào top 10. Cậu còn chưa tấn thăng lên cấp Truyền Kỳ, muốn vào top 10 lại càng khó hơn. Chưa kể đến mấy tên quái vật như Phong Thu Nhạn, Hoàng Cực, Huệ Hải Phong, Vương Lộc đều nắm chắc suất trong tay, chiếm hết nửa danh sách rồi. Số suất còn lại không biết bao nhiêu kẻ mạnh đang tranh giành nhau. Nếu cho tôi thêm một năm nữa, một suất trong top 10 chắc chắn là của tôi, nhưng bây giờ thì đúng là hơi ảo tưởng.

Chu Văn không quen nhiều học sinh ở Học viện Tịch Dương, nhưng những người Lý Huyền nói thì cậu đều biết.

- Cậu không nói tới thì thôi, Vương Lộc hình như cũng chưa phải cấp Truyền Kỳ mà? Sao cậu biết cô ta chắc chắn chiếm được một suất?

Chu Văn nghi ngờ hỏi Lý Huyền.

- Cậu không biết thật hay giả vờ đấy? Vương Lộc tu luyện thần công Cải Lão Hoàn Đồng, cô ta mà không chiếm được một suất thì còn ai chiếm nổi?

Lý Huyền nói.

Chu Văn ngơ ngác như trong sương mù, Lý Huyền thấy vậy liền giải thích cặn kẽ cho hắn nghe.

Cải Lão Hoàn Đồng là Nguyên Khí Kỹ bí truyền của Vương gia, người ngoài không biết nhiều. Loại Nguyên Khí Kỹ này càng đột phá thì người tu luyện sẽ càng trẻ lại.

Nói là cải lão hoàn đồng nhưng không phải thật sự biến thành trẻ con, mà là cấp bậc bị hạ xuống Phàm Thai, nhưng tố chất thân thể và thiên phú lại được gia tăng đáng kể, không chỉ tu luyện nhanh hơn mà thành tựu sau này cũng càng cao hơn.

Vương Lộc đạt tới cấp Truyền Kỳ cùng độ tuổi với An Tĩnh, nhưng vì tu luyện Cải Lão Hoàn Đồng nên cấp bậc đã bị hạ xuống Phàm Thai.

Có điều, chờ Vương Lộc tấn thăng lên cấp Sử Thi lần nữa, Cải Lão Hoàn Đồng sẽ lại khiến nàng hạ xuống cấp Phàm Thai một lần nữa, sau đó lại tiếp tục tu luyện.

- Vương Lộc chắc chắn sẽ coi trọng cơ hội lần này, trước khi cuộc thi diễn ra có thể sẽ trở lại cấp Truyền Kỳ.

Lý Huyền chắc chắn nói.

- Thì ra là vậy.

Chu Văn bây giờ mới hiểu.

- Cậu suy nghĩ kỹ đi, có vấn đề gì thì gọi cho tôi.

Lý Huyền vừa xoa ngực vừa rời đi.

Có lẽ mệnh cách Bất Hủ Chiến Thần cùng Tiên Thiên Bất Hoại Thần Công giúp vết thương của hắn nhanh chóng hồi phục, nhưng đau đớn thì không giảm đi chút nào.

Lý Huyền đi rồi, Chu Văn vẫn luôn cân nhắc về cuộc thi chung.

Nếu chỉ là tranh giành thứ hạng, cậu chẳng thèm quan tâm, nhưng những món đồ trong Tử Vi Cung lại khiến cậu thèm nhỏ dãi.

Những học sinh khác tranh giành vỡ đầu cũng chỉ vào được một lần. Nhưng Chu Văn lại nghĩ, nếu mình có thể tải phó bản Tử Vi Cung về điện thoại thì sao nhỉ... Hắc hắc.

Muốn vậy, hắn phải giành được một suất, nếu không thì đừng nói đến chuyện tải phó bản, ngay cả cơ hội bước vào Tử Vi Cung cũng không có.

- Xem ra suất này mình nhất định phải có được.

Chu Văn quyết định phải tranh giành, nhưng có lấy được hay không, hắn cũng không chắc chắn.

Bốn bài kiểm tra lần lượt khảo nghiệm tốc độ, sức mạnh, thể chất và Nguyên Khí của sinh viên.

- Cuộc thi cho phép sử dụng thú sủng, xem ra không phải là không có cơ hội.

Chu Văn về phòng, tiếp tục cày phó bản.

✼ Thiên Lôi Trúc ✼ Dịch AI hay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!