- Tớ đã hỏi thăm kỹ rồi, khu vực Tử Vi Cung mở cửa không nhiều. Chúng ta chỉ đến được Ứng Thiên Môn thôi, còn Liên Thành Môn thì không vào được. Nói thẳng ra thì thế này cũng chẳng được tính là vào Tử Vi Cung.
Lý Huyền nói.
- Không vào được Liên Thành Môn thì chúng ta làm được gì ở đó?
Chu Văn nghi ngờ hỏi.
- Đừng vội, cứ bình tĩnh nghe tớ nói hết đã.
Lý Huyền ra vẻ thần bí, tiếp tục nói.
- Bình thường đại môn của Tử Vi Cung đóng chặt, đừng nói là chúng ta, ngay cả cường giả cấp Sử Thi cũng không xông vào nổi. Từ trước đến nay chẳng ai biết bên trong Tử Vi Cung có gì. Tuy nhiên, mỗi năm có một ngày, cửa thành Tử Vi Cung sẽ mở ra, và sẽ có vô số đồ vật kỳ lạ từ khắp nơi bay vào trong đó.
- Nghe nói, trong đống đó cái gì cũng có: đồ cổ quý hiếm, binh khí áo giáp, bảo thạch… đủ các loại bảo vật đếm không xuể. Nhưng đối với chúng ta, những thứ đó chẳng có giá trị gì, bảo vật thực sự chính là Trứng phối sủng và Tinh thể thứ nguyên. Nghe đồn, trước kia có một vị học trưởng đã nhặt được một quả Trứng phối sủng Thiên Sứ cấp Sử Thi, một loại sinh vật thứ nguyên chỉ có ở Tây Khu. Điều thần bí là, ở chỗ chúng ta làm sao có thể xuất hiện Trứng phối sủng Thiên Sứ được chứ.
Lý Huyền thần bí nói tiếp.
- Thật hay giả vậy?
Chu Văn thấy Lý Huyền nói mơ hồ, trong lòng không tin tưởng.
- Lừa cậu làm gì, nhà họ Lý tớ cũng có người vào rồi, chỉ là số đen nên không vớ được đồ xịn thôi.
- Theo lời cậu nói, nếu trong Tử Vi Cung có nhiều đồ tốt như vậy, sao không cho nhiều người vào lấy mà lại chỉ giới hạn có mười suất?
Chu Văn vẫn có chút không tin, lời Lý Huyền nói không hợp với lẽ thường.
- Cậu nghĩ mấy thứ đó muốn lấy là lấy được à? Khi khu vực thứ nguyên này được phát hiện, bên ngoài Tử Vi Cung đã xuất hiện mười cái lệnh bài. Phải có lệnh bài trong tay mới đủ tư cách vào lấy đồ. Mà mỗi lệnh bài chỉ chọn được một món, muốn lấy thêm cũng không được.
Lý Huyền nói.
Lý Huyền nói ly kỳ như vậy làm Chu Văn đối với Tử Vi Cung hết sức tò mò.
Lý Huyền vừa cười vừa nói:
- Bây giờ nghĩ nhiều cũng vô dụng, trước hết phải vào được top mười đã. Học viện Tịch Dương cao thủ như mây, đến tớ còn không chắc chen chân vào nổi top mười. Chu Văn, cậu còn chưa lên cấp Truyền Kỳ, muốn vào top mười lại càng khó. Chưa kể mấy tên quái vật như Phong Thu Nhạn, Hoàng Cực, Huệ Hải Phong, Vương Lộc đều nắm chắc suất trong tay, chiếm hết nửa danh sách rồi, số còn lại không biết bao nhiêu cường giả tranh giành nhau. Nếu cho tớ thêm một năm nữa, top mười chắc chắn có tên tớ, nhưng bây giờ thì đúng là hơi ảo.
Chu Văn không quen nhiều học sinh ở Học viện Tịch Dương, nhưng những người Lý Huyền nói Chu Văn đều biết.
- Mà khoan, hình như Vương Lộc cũng đâu phải cấp Truyền Kỳ? Sao cậu chắc chắn cô ta chiếm được một suất thế?
Chu Văn nghi ngờ hỏi Lý Huyền.
- Cậu không biết thật hay giả vờ đấy? Vương Lộc tu luyện thần công Cải Lão Hoàn Đồng, cô ta không chiếm được suất thì ai chiếm nổi?
Lý Huyền nói.
Chu Văn vẫn ngơ ngác như lạc vào sương mù, Lý Huyền thấy vậy đành giải thích cặn kẽ cho hắn nghe.
Cải Lão Hoàn Đồng là Nguyên Khí Kỹ bí truyền của Vương gia, người ngoài cũng không biết nhiều, loại Nguyên Khí Kỹ này càng đột phá sẽ càng trẻ ra.
Nói là cải lão hoàn đồng không phải thật sự biến thành trẻ em, mà là cấp độ sẽ bị hạ xuống Phàm Thai, nhưng tố chất thân thể và thiên phú được gia tăng đáng kể, không chỉ tu luyện nhanh hơn mà thành tựu sau này cũng càng cao hơn.
Vương Lộc đạt đến cấp Truyền Kỳ ở độ tuổi không khác An Tĩnh là bao, nhưng sau đó đã luyện Cải Lão Hoàn Đồng khiến cấp độ hạ xuống Phàm Thai.
Có điều, chờ Vương Lộc tấn thăng lên cấp Sử Thi lần nữa, Cải Lão Hoàn Đồng sẽ lại khiến nàng hạ xuống cấp Phàm Thai một lần nữa, sau đó lại tu luyện tiếp.
- Vương Lộc chắc chắn coi trọng cơ hội lần này, trước khi thi đấu có thể sẽ trở lại cấp Truyền Kỳ.
Lý Huyền chắc chắn nói.
- Hóa ra là vậy.
Chu Văn bây giờ mới hiểu.
- Cậu suy nghĩ kỹ đi, có vấn đề gì thì gọi cho tớ.
Lý Huyền vừa xoa ngực vừa rời đi.
Có lẽ mệnh cách Bất Hủ Chiến Thần cùng Tiên Thiên Bất Hoại Thần Công khiến vết thương của hắn nhanh chóng hồi phục, nhưng cảm giác đau đớn thì không giảm đi chút nào.
Sau khi Lý Huyền đi, Chu Văn vẫn luôn cân nhắc về cuộc thi chung.
Nếu chỉ tranh thứ hạng thì hắn chẳng quan tâm, nhưng những món đồ trong Tử Vi Cung kia lại khiến hắn thèm nhỏ dãi.
Những học sinh khác tranh giành cùng lắm cũng chỉ vào được một lần, Chu Văn lại nghĩ nếu hắn có thể tải phó bản Tử Vi Cung vào điện thoại thì, hắc hắc.
Muốn vậy, hắn phải giành được một suất, nếu không thì đừng nói đến cơ hội tải phó bản, ngay cả cơ hội vào Tử Vi Cung cũng không có.
- Xem ra suất này mình phải giành cho bằng được.
Chu Văn hạ quyết tâm, nhưng có lấy được hay không thì hắn cũng không chắc.
Bốn bài kiểm tra lần lượt khảo nghiệm tốc độ, sức mạnh, thể chất và Nguyên Khí của sinh viên.
- Cuộc thi cho phép sử dụng thú sủng, đến lúc đó cũng không phải là không có cơ hội.
Chu Văn về phòng, tiếp tục cày phó bản.
Mấy ngày nay vận khí của Chu Văn không tệ, lúc đang cày phó bản Động Liên Hoa lại nhặt được một quả Trứng phối sủng Phi Thiên Hầu Tử thuộc tính cực phẩm.
Chu Văn tiếc không nỡ cho nó làm thức ăn nên đã đem Trứng phối sủng Phi Thiên Hầu Tử dung hợp với Trứng phối sủng Kỳ Lân.
Nếu có thể tạo ra một thú sủng song kỹ năng cực phẩm thì ngon phải biết.
Tỷ lệ dung hợp là 65% nhưng cuối cùng vẫn thất bại, khiến cả hai quả Trứng phối sủng tan thành mây khói.
Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, Chu Văn vẫn cảm thấy hơi tiếc nuối.
- Đánh bạc quả nhiên không phải là ý hay.
Chu Văn thở dài, tiếp tục cày phó bản.
…
- Đốc quân, Liên bang vừa gửi tin, nói có một sinh vật thứ nguyên từ biển xâm nhập vào Đông Khu, có khả năng đang tiến về phía chúng ta.
Jason cầm tài liệu vừa nhận được, báo cáo.
- Cấp bậc?
An Thiên Tá cau mày hỏi.
- Hiện tại chưa rõ, nhưng theo mô tả, lúc nó xông qua phòng tuyến trên biển đã bị thương nhẹ, phỏng đoán là cấp Sử Thi bình thường.
Jason xem văn kiện rồi nói.
- Tuy nhiên, sau khi vượt qua phòng tuyến, Liên bang vẫn chưa bắt được nó. Dựa vào dấu vết để lại, khả năng cao là nó sẽ đi qua Lạc Dương. Liên bang yêu cầu chúng ta phối hợp chặn đường nó. Đốc quân, ngài xem nên xử lý thế nào?
- Tăng cường phòng tuyến. Nếu không giết được nó thì cũng không được để nó tác oai tác quái ở Lạc Dương.
An Thiên Tá ra lệnh.
- Rõ, thưa Đốc quân.
Jason nhận lệnh rời đi.
Nhờ có vòng tai Đế Thính cấp Truyền Kỳ trợ giúp, Chu Văn như cá gặp nước, cuối cùng cũng ghi nhớ hết nội dung của Cổ Hoàng Kinh.
Ngay khoảnh khắc hắn nhớ xong, toàn thân hắn như bị lửa đốt.
Những đàn chim lửa lúc đầu xông tới nhân vật tí hon, bây giờ lại lao về phía lò đá trước tấm bia.
Thời điểm Chu Văn cho rằng cơ thể mình sắp nổ tung thì Mê Tiên Kinh đã khiến hắn tiến vào một trạng thái kỳ dị.
Một giây sau, Nguyên Khí không còn vận chuyển theo con đường của Mê Tiên Kinh nữa, mà chuyển sang lộ tuyến của Cổ Hoàng Kinh.
Cổ Hoàng Kinh có thể dùng hai chữ “bá đạo” để hình dung, dòng chảy Nguyên Khí khiến Chu Văn cảm thấy mình có thể bộc phát ra một lực lượng khổng lồ bất cứ lúc nào.
Đây là loại Nguyên Khí Quyết có sức bộc phát mạnh mẽ nhất mà hắn từng gặp.
Thời điểm Cổ Hoàng Kinh hoàn thành một vòng chu thiên, Chu Văn cảm thấy cơ thể mình phát sinh biến hóa kỳ diệu, dường như chỉ cần tung một quyền là có thể làm đất trời băng liệt.
Nhìn vào thông tin của nhân vật tí hon, hắn phát hiện thuộc tính Sức Mạnh đã tăng lên 11 điểm. Hiện tại hắn đã có ba thuộc tính đạt 11 điểm, chỉ còn Tốc Độ vẫn là 10.
Khi luyện xong, nhân vật tí hon đứng gần Hỏa Thần Đài mà lũ chim lửa không còn tấn công nữa.
Chu Văn điều khiển nhân vật tí hon đi lên Hỏa Thần Đài, ngọn lửa chập chờn trong lò đá.
Vốn tưởng nơi này sẽ tặng Trứng phối sủng, kết quả trên bệ Hỏa Thần Đài không có gì ngoài tấm bia đá và một cái lò đá.
- Hóa ra không phải nơi nào cũng tặng Trứng phối sủng cấp Thần Thoại.
Chu Văn không thất vọng, bắt đầu quan sát kỹ tấm bia đá và cái lò đá.
Chữ viết trên bia đá Chu Văn đã ghi lại, nhưng cũng không có gì đặc biệt.
Đến cái lò đá, có chút khác thường, Chu Văn càng thêm cẩn thận.
Bên ngoài lò đá có nhiều hoa văn hình chim lửa, nhưng nhìn kỹ lại không phải hình chim lửa mà gần giống hoa văn hình ngọn lửa hơn.
Trong lò, ngọn lửa đang bùng cháy, nhìn kỹ mới phát hiện bên trong có một thứ gì đó.
- Trong lò sẽ không phải là Trứng phối sủng chứ?
Chu Văn trong lòng hơi động, để nhân vật tí hon đưa tay vào lấy.
Dù nhân vật tí hon có chết, Chu Văn cũng chỉ mất một giọt máu thôi, hắn không ngại thử.
Vận chuyển Cổ Hoàng Kinh đến cực hạn, thời điểm nhân vật tí hon đưa bàn tay vào lò đá, ngọn lửa trong lò đột nhiên tách ra hai bên.
Ngọn lửa tách ra để lộ một thanh Thạch Đao trong lò, giúp Chu Văn có thể nhìn thấy rõ ràng.
Ấn tượng đầu tiên về thanh Thạch Đao là nó hết sức thô ráp, thân đao có nhiều góc cạnh, không hề có tính thẩm mỹ.
Cầm chuôi đao lên, Chu Văn cảm nhận được một luồng khí tức vô cùng bá đạo, như thể trên trời dưới đất, duy ngã độc tôn.
Bên kia Thạch Đao, có một vệt máu, trông như một tia chớp màu đỏ thẫm.
Chu Văn không do dự để nhân vật tí hon rút đao ra khỏi lò.
Thời điểm Chu Văn chạm vào Thạch Đao, hắn sững người, vì bàn tay của nhân vật tí hon lại xuyên qua như một ảo ảnh, không thể chạm vào chuôi đao.
- Tại sao lại thế này?
Chu Văn thử lại mấy lần, kết quả vẫn không thay đổi.
Chu Văn nghiên cứu trên bệ Hỏa Thần một lúc lâu, không hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
- Chẳng lẽ Thạch Đao là ảo ảnh?
Chu Văn nhìn chằm chằm Thạch Đao, nó không thể nào là ảo ảnh được bởi khí thế mà nó phát ra quá cường đại.
Hiện tại Chu Văn có một sự thôi thúc, muốn ngay lập tức trở về thành Quy Đức, leo lên Hỏa Thần Đài, xem nó có phải là thật hay không.
“Ba loại thuộc tính đều đã lên 11 điểm, phải tìm đâu ra Nguyên Khí Quyết để tăng Tốc Độ lên 11 đây?” Chu Văn chỉ muốn mau chóng tấn thăng lên cấp Truyền Kỳ.
Cấp Phàm Thai vẫn quá yếu ớt, đối với cường giả chân chính thì chỉ như cá nằm trên thớt, chỉ có lên cấp Truyền Kỳ hắn mới có thể không chút kiêng dè mà ấp Trứng phối sủng.
Giáp, vòng tai, vũ khí đều giúp tăng cường thực lực của hắn.
Chu Văn suy nghĩ đến thư viện tìm tài liệu, tìm xem có khu vực thứ nguyên nào khác tồn tại Nguyên Khí Quyết không.
Đáng tiếc, hắn tìm rất nhiều tài liệu cũng không tìm được nơi nào giống như Chùa Tiểu Phật hay núi Lão Quân.
Chu Văn tìm những địa phương khác trên Liên Bang, cũng có không ít phát hiện.
Ầm ầm!
Chu Văn đang tra tài liệu trong thư viện thì đột nhiên toàn bộ tòa nhà rung chuyển dữ dội. Vô số mảnh vỡ từ trên trần rơi xuống.
Chu Văn lập tức mở Liên Hoa Phật Thể, sau lưng hiện ra đôi cánh bạc, trong chớp mắt lùi lại hơn mười mét, tay trái tung quyền đập nát một khối bê tông cốt thép.
Ầm ầm!
Chu Văn thấy một con Lục Lân Quái Xà khổng lồ từ cái lỗ trên trần lao xuống, đè nát bét hàng loạt giá sách. Mảnh gỗ và giấy vụn bay tứ tung, mặt đất bị đập thành một cái hố lớn.
Chu Văn thoát ra khỏi đống giá sách đổ nát, những mảnh vụn bắn tung tóe không làm hắn bị thương.
Con Lục Lân Quái Xà to lớn vô cùng, dài hơn trăm mét, thân hình to như cái vạc nước, trên lưng còn mọc ra một đôi cánh vây cá khổng lồ.
Các sinh viên trong thư viện hoảng loạn la hét, vội vã chạy ra ngoài. Chu Văn không rõ tình hình thế nào, cũng chuẩn bị chạy khỏi thư viện thì thấy con cự xà há miệng muốn nuốt chửng một sinh viên gần đó.
Sinh viên kia ở quá gần con cự xà, bắp chân bị một thanh thép xuyên qua, cơ thể bị găm chặt xuống đất, nhất thời không thể chạy thoát.
Chu Văn nhìn thoáng qua, nhận ra sinh viên đó là Phương Nhược Tích. Không chút do dự, Ngân Dực Phi Nghĩ lập tức bay ra, hóa thành một đạo lưu quang lao đến cứu Phương Nhược Tích ngay trước miệng rắn.