- Ủa, tình hình gì đây?
Chu Văn cầm điện thoại soi rọi quả cầu ngọc, xoay đủ 360 độ không góc chết để chụp ảnh, nhưng chiếc điện thoại thần bí lại không hề có phản ứng.
Chu Văn lập tức ý thức được có gì đó không ổn, nếu đây là Trứng phối sủng, chiếc điện thoại thần bí chắc chắn đã sớm có phản ứng và thu nó vào trong game rồi.
Hiện tại điện thoại thần bí không hề phản ứng, vậy thì chỉ có một khả năng, thứ đồ chơi này không phải là Trứng phối sủng.
- Không thể nào?
Chu Văn hơi buồn bực nhìn quả cầu ngọc, hắn đã mạo hiểm lớn như vậy, tốn bao nhiêu công sức tâm cơ như vậy, mà đây lại không phải là Trứng phối sủng.
- Đây rốt cuộc là thứ gì? Nếu đây là đồ do Long Quy cấp Thiên Tai phun ra, cho dù không phải Trứng phối sủng, cũng phải là đồ tốt chứ?
Chu Văn nghiên cứu cẩn thận một hồi lâu mà vẫn chẳng phát hiện ra được gì.
Thứ đồ chơi này nhìn xa như một quả bóng, nghĩ cả nửa ngày, nó vẫn là một quả bóng.
Nó không có khả năng phóng thích năng lượng, cũng không có phản ứng đặc thù nào, giống như một vật chết.
- Đây không phải là sỏi thận trong bụng Long Quy chứ, trước khi chết bị mắc kẹt ở cổ họng, nên bị nó phun ra à?
Vẻ mặt Chu Văn trông thật kỳ quái, hắn bắt đầu hoài nghi viên ngọc cầu này vô dụng.
Nhìn xung quanh một chút, nơi này là một khu vực núi rừng rộng lớn, không có sinh vật nào gần đó, vẫn được coi là an toàn, thế là hắn triệu hồi Băng Nữ, Thỏ Ngọc và Ma Anh ra.
- Băng Nữ, cô xem đây là vật gì?
Chu Văn chỉ vào quả cầu ngọc hỏi Băng Nữ.
Băng Nữ liếc nhìn quả cầu ngọc trên mặt đất, không thèm để ý đến Chu Văn, ra vẻ chẳng thèm đếm xỉa gì đến hắn, chẳng biết là nàng có nhận ra đây rốt cuộc là thứ gì hay không.
Chu Văn biết Băng Nữ chắc chắn là đang bực lắm, lúc trước bị nhốt năm năm, gần đây lại không có cơ hội ra ngoài, nếu là hắn thì cũng bực mình y như vậy.
- Không phải cô muốn xem Yêu Thần Huyết Mạch Đồ Lục sao? Ta có thể cho cô biết thứ đó ở đâu đấy?
Chu Văn ném ra mồi nhử.
- Ngươi nghĩ ta sẽ tin ngươi sao?
Băng Nữ nhếch miệng, khinh thường nói.
- Con người ta trước giờ luôn giữ chữ tín, lần trước bị nhốt năm năm, đó cũng là chuyện bất đắc dĩ thôi.
Chu Văn dừng một chút, rồi nói thêm:
- Để tỏ lòng thành ý, ta có thể nói trước cho cô biết, Yêu Thần Huyết Mạch Đồ Lục kia ở ngay trong Kỳ Sơn, nếu cô tự tin thì bây giờ có thể tự mình đi xem.
- Kỳ Sơn? Ngươi không lừa ta chứ?
Băng Nữ nhìn Chu Văn với ánh mắt bán tín bán nghi.
Sau khi đến Địa Cầu, mặc dù luôn bị Chu Văn nô dịch, nhưng nàng cũng không hề nhàn rỗi, đã lợi dụng Internet trên Địa Cầu để tìm hiểu không ít thông tin.
Kỳ Sơn nơi đó, Chu Văn cũng đã nhiều lần nhắc đến, Băng Nữ mơ hồ cảm thấy, Chu Văn có vẻ hơi e ngại nơi đó.
Nơi mà ngay cả Chu Văn nghe tên cũng phải biến sắc thì chắc chắn là hung hiểm dị thường.
- Trước đây ta không nói cho cô biết là vì nơi đó quá nguy hiểm, cho dù cô là cấp Khủng Cụ thì cơ hội sống sót để thấy được Yêu Thần Huyết Mạch Đồ Lục cũng không lớn. Cho nên ta mới định đợi khi nào mình đủ mạnh rồi sẽ cùng cô vào đó xem sao…
Chu Văn trấn an Băng Nữ.
- Bây giờ ngươi nói gì cũng vô dụng, ta không biết đó là thứ gì.
Mặc dù Băng Nữ không hoàn toàn tin tưởng Chu Văn, trong lòng vẫn nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn liếc nhìn quả cầu ngọc trên tay hắn.
Chu Văn hơi thất vọng, ngay cả Băng Nữ cũng không biết đây là cái gì, muốn tìm hiểu tác dụng của nó sẽ khó khăn rồi!
- Rốt cuộc bên trong Kỳ Sơn có gì?
Băng Nữ truy vấn.
Chu Văn đem một vài chuyện về Đế đại nhân nói cho Băng Nữ, những gì Chu Văn nói đều là sự thật, Băng Nữ nghe một lúc đã biết Chu Văn không nói dối, bởi có nhiều thứ một con người như Chu Văn không thể nào biết được, chắc chắn là phải tận mắt trải qua mới tường tận như vậy.
- Ngươi nói vị Đế đại nhân kia có thể dùng Nguyện lực, cách xa ngàn dặm để thay đổi cơ thể ngươi, biến ngươi thành một giống loài khác sao?
Băng Nữ hơi kinh ngạc nhìn Chu Văn hỏi.
- Đúng vậy, hoàn toàn biến thành một loại sinh vật khác, sức mạnh của bản thân cũng hoàn toàn biến mất.
Chu Văn gật đầu nói.
Băng Nữ im lặng, một lúc lâu sau mới lên tiếng:
- Nếu thật sự giống như lời ngươi nói, e là chúng ta không thể cứ thế xông vào xem Yêu Thần Huyết Mạch Đồ Lục được đâu.
- Tại sao?
Chu Văn vội vàng hỏi, trong lòng đã mơ hồ đoán được điều gì đó.
- Nếu Đế đại nhân thật sự có loại sức mạnh đó, đừng nói là ngươi và ta, cho dù Bát Bộ Chúng Vương có đến, cũng chưa chắc chiếm được lợi thế.
Vẻ mặt Băng Nữ nghiêm túc nói.
- Ý cô là, Đế đại nhân có thể là cấp Mạt Thế?
Trong lòng Chu Văn hơi kinh hãi.
Ban đầu hắn đoán, Đế đại nhân có thể là đỉnh cao cấp Thiên Tai, bởi vì trên Địa Cầu gần như không thể xuất hiện cấp Mạt Thế.
Nhưng biểu cảm của Băng Nữ, dường như nàng đang nghĩ vậy.
Băng Nữ khẽ lắc đầu:
- Khó nói lắm, nhưng sinh vật sở hữu loại sức mạnh đó tuyệt đối không phải là cấp Thiên Tai bình thường.
Dừng một chút, Băng Nữ lại nói thêm:
- Chẳng lẽ không còn phương pháp nào khác để vào Kỳ Sơn sao?
- Ít nhất là hiện tại ta không có cách nào.
Chu Văn xòe tay ra nói.
Thấy Băng Nữ dường như không biết quả cầu ngọc là gì, Chu Văn liền bảo Ma Anh triệu hồi Sát Ma ra.
- Lão Sát, ngươi biết đây là thứ gì không?
Chu Văn chỉ vào quả cầu ngọc hỏi Sát Ma.
Sát Ma ngắm tới ngắm lui, cuối cùng lắc đầu nói:
- Không biết.
- Ngươi thấy đây có khả năng là Trứng phối sủng không?
Chu Văn chưa từ bỏ ý định, hỏi lại một lần nữa.
- Ngươi điên rồi, một cục đá như vậy, làm sao có thể là Trứng phối sủng được?
Ánh mắt Sát Ma nhìn Chu Văn như nhìn một kẻ tâm thần.
Chu Văn vô cùng thất vọng, thứ đồ chơi này xem ra hoàn toàn không phải là thứ ghê gớm như hắn tưởng tượng.
Ma Anh càng không có hứng thú với quả cầu ngọc, Thỏ Ngọc cũng không có phản ứng gì, một số thú sủng chủ lực khác cũng vậy.
Chu Văn chưa từ bỏ ý định, triệu hồi tất cả những thú sủng bình thường ít dùng ra, thử xem chúng có phản ứng gì với quả cầu ngọc không.
Chu Văn đành phải còn nước còn tát, những thú sủng kia vốn dĩ không có thuộc tính tiến hóa, cũng không cần ăn uống, ngay cả đám thú sủng có thể tiến hóa còn không có phản ứng, chúng nó thì có thể có phản ứng gì chứ.
Chu Văn triệu hồi Thất Hải Long Vương ra, vẫn không có phản ứng gì, xem ra viên ngọc cầu này chỉ là đồ bỏ đi mà thôi.
Đến nước này, Chu Văn đã bắt đầu tuyệt vọng, định cất quả cầu ngọc vào Hỗn Độn Châu, sau này biết đâu có lúc dùng đến.
Nhưng ai ngờ Tinh Hải Giáp Xác Long vừa được triệu hồi ra, lại đột nhiên lao mình tới trước quả cầu ngọc, cơ thể tôm hùm của nó cúi xuống, dùng vô số móng vuốt nhỏ ôm lấy quả cầu, thân thể lại cuộn tròn thành một cục, bao trọn lấy toàn bộ quả cầu kia.