Dáng vẻ của con tôm hùm kia khiến Chu Văn bất giác liên tưởng đến hình ảnh Âu Dương Lam mời hắn đi ăn tôm lăn bột chiên trước đây.
Tinh Hải Giáp Xác Long ôm quả cầu ngọc không nhúc nhích, trông như đã chết. Chu Văn thử triệu hồi nhưng nó không hề có phản ứng.
Thấy bộ dạng này của Tinh Hải Giáp Xác Long, Chu Văn dứt khoát ném nó vào trong Hỗn Độn châu.
"Không biết quả cầu ngọc kia có lợi ích gì, nếu Tinh Hải Giáp Xác Long có thể dựa vào nó để tiến hóa thêm một lần nữa thì tốt quá!"
Chu Văn thầm tính toán, nếu Tinh Hải Giáp Xác Long có thể tấn thăng lên cấp Thiên Tai thì hắn hời to rồi.
Mặc dù Tinh Hải Giáp Xác Long không mạnh bằng Long Quy, nhưng kỹ năng Phòng Ngự Tuyệt Đối của nó lại vô cùng lợi hại. Một khi đẳng cấp tăng lên, sự trợ giúp nó mang lại chắc chắn sẽ vô cùng lớn.
Chu Văn cũng biết muốn tấn thăng lên cấp Thiên Tai đâu phải chuyện dễ dàng.
Có điều, chỉ cần nó có thể tiến hóa lên cấp Khủng Cụ đã là cực kỳ hữu dụng rồi. Nếu sử dụng Vận Mệnh Chi Luân Phòng Ngự Tuyệt Đối, lực phòng ngự của nó trong cấp Khủng Cụ chắc chắn đứng top đầu.
Chu Văn lại nhìn vào trong Hỗn Độn châu một lúc, thấy Tinh Hải Giáp Xác Long vẫn ôm khư khư quả cầu ngọc như một cái xác, không có động tĩnh gì, cũng chẳng có biến hóa đặc biệt nào. Hắn cũng không biết liệu nó có đang tiến hóa hay không.
Thấy tình hình trong thời gian ngắn sẽ không thay đổi, Chu Văn dứt khoát mặc kệ nó, trước hết tìm một nơi có tín hiệu để xem tình hình hiện tại thế nào.
Sau khi xem xong, Chu Văn lập tức vui ra mặt.
Hiện tại, Lưu Vân đã biến thành chuột chạy qua đường, người người đòi đánh. Các thế lực lớn đều đang truy lùng tung tích của hắn, thậm chí có người còn công khai treo thưởng trên mạng. Bất cứ ai cung cấp được manh mối về tung tích của Trộm Thánh sẽ nhận được một Trứng phối sủng cấp Sử Thi. Nếu có thể dẫn họ tìm đến chỗ của Trộm Thánh, phần thưởng thậm chí là một Trứng phối sủng cấp Thần Thoại.
Đây mới chỉ là cung cấp manh mối, không cần tự mình mạo hiểm mà phần thưởng đã hậu hĩnh đến vậy, đủ thấy sức hấp dẫn của Trứng phối sủng cấp Thiên Tai lớn đến mức nào.
Ước chừng hiện tại cả Địa Cầu đều đang lùng sục tung tích của Lưu Vân. Một Trộm Thánh cứ thế thân bại danh liệt, thậm chí có thể chết không minh bạch.
Đây là hậu quả mà trước đây Chu Văn không hề ngờ tới. Có điều, Lưu Vân đã tấn thăng lên cấp Khủng Cụ, lại am hiểu dịch chuyển không gian, muốn bắt được hắn không phải chuyện dễ.
Chỉ cần hắn trốn về Vô Tận Tinh Hải, e rằng không ai có thể tìm được hắn.
"Biết đến bao giờ mới học được chiêu Thâu Tinh Thủ của Đại sư huynh đây."
Chu Văn cũng hơi bất đắc dĩ, mãi mà vẫn không rớt ra tinh thể kỹ năng Thâu Tinh Thủ.
Mà cho dù có rớt ra, đẳng cấp kỹ năng Thâu Tinh Thủ cũng không cao, muốn đạt tới trình độ như Lưu Vân cũng chẳng dễ dàng gì.
*
Tại khu nhà cũ của An gia, Nha Nhi đang ngồi xổm trong vườn hoa, cúi đầu nhìn một đàn kiến đang bò qua bụi cỏ.
"Tiểu thư Nha Nhi, Đốc Quân sai tôi đến đón cô đi ăn món ngon."
Một sĩ quan đi đến bên cạnh Nha Nhi, ngồi xổm xuống và cười nói với cô bé.
Nha Nhi không thèm để ý đến viên sĩ quan, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, vẫn chăm chú nhìn đàn kiến đang bò trên mặt đất.
"Tiểu thư Nha Nhi, chúng ta đi nhanh một chút đi, đừng để Đốc Quân đại nhân phải chờ sốt ruột." Sĩ quan lại thúc giục lần nữa.
Lúc này Nha Nhi mới đứng dậy, quay người đánh giá viên sĩ quan.
Sĩ quan khẽ cười nói: "Đốc Quân đang chuẩn bị đồ ăn ngon chờ cô đấy, chúng ta mau đi thôi."
"Chú đang nói dối." Nha Nhi chậm rãi nói.
Sắc mặt viên sĩ quan biến đổi, nhưng lập tức khôi phục lại vẻ bình thường, cười nói: "Tiểu thư Nha Nhi, cô đừng nói đùa, Đốc Quân còn đang chờ cô đấy."
Nha Nhi lại bình tĩnh nói: "Chú An mà muốn đưa cháu đi đâu, chú ấy sẽ tự mình đến đón, sẽ không nhờ người khác làm thay, càng không thể để một người lạ hoắc đến đón cháu."
"Tôi là tham mưu của Đốc Quân. Vì hôm nay Phó quan An có việc bận nên ngài ấy mới để tôi đến đón cô." Viên sĩ quan giải thích.
"Vậy thì càng không thể. Nếu chú được chú An phái tới thì phải biết, chú ấy trước nay chưa bao giờ giục cháu, chú ấy sẽ yên lặng chờ, chờ đến khi nào cháu sẵn sàng mới đi." Nha Nhi nói.
Sắc mặt viên sĩ quan hơi khó coi, nhưng vẫn cố gượng cười viện cớ: "Đã nói hôm nay tình hình đặc biệt, lát nữa Đốc Quân có một cuộc họp quan trọng, thời gian rất gấp…"
"Nếu vậy, chú An sẽ không sai chú qua đây. Chú ấy là một người rất dịu dàng, sẽ không để người khác phải khó xử vì mình." Nha Nhi nói.
Viên sĩ quan đã hơi hoảng, hắn không có nhiều thời gian như vậy. Nhân lúc An Thiên Tá và A Sinh đều ra ngoài, Âu Dương Lam cũng không có ở nhà, hắn phải bắt cóc Nha Nhi đi ngay, không thể chần chừ thêm nữa.
Khẽ cắn răng, viên sĩ quan đưa tay định tóm lấy tay Nha Nhi, muốn cưỡng ép đưa cô bé đi.
Nhưng tay hắn vừa động, một tiếng súng đã vang lên. Cánh tay của hắn bị bắn xuyên qua, máu tươi văng tung tóe.
Viên sĩ quan ôm lấy vết thương quay đầu nhìn lại, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Chỉ thấy An Thiên Tá với dáng người cao thẳng đang đứng trước cổng vườn hoa, mặc quân phục, khoác áo choàng, tay cầm một khẩu súng ngắn, họng súng vẫn còn bốc khói, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.
"Đốc… Đốc Quân…"
Chân viên sĩ quan run lẩy bẩy, dường như toàn bộ sức lực trên người đều biến mất, ngay cả đứng cũng không vững.
"Tại sao?" An Thiên Tá nhìn viên sĩ quan, hỏi.
"Đốc Quân, xin lỗi ngài, tôi thật sự bất đắc dĩ. Nếu không phải đã đến đường cùng, tôi cũng không làm chuyện có lỗi với ngài… Xin ngài nể tình trước đây tôi từng cùng ngài vào sinh ra tử mà cho tôi một cơ hội."
Viên sĩ quan bịch một tiếng quỳ xuống.
"Ta tha cho cậu, cậu có thể sống được sao?" An Thiên Tá nói không chút biểu cảm.
Viên sĩ quan lập tức cứng đờ. Nếu hắn bị ép đến bước đường cùng, vậy thì dù An Thiên Tá có tha cho hắn, hắn vẫn chỉ có một con đường chết.
Ngược lại, nếu An Thiên Tá tha cho hắn mà hắn vẫn còn đường sống, vậy chứng tỏ hắn không hề bị ép đến đường cùng.
An Thiên Tá đi về phía Nha Nhi, lúc đi ngang qua viên sĩ quan, anh ném khẩu súng trong tay vào tay hắn, thản nhiên nói một câu: "Sống hay chết, tự cậu giải quyết đi", rồi tiếp tục đi về phía Nha Nhi.
Viên sĩ quan giơ súng lên, nhắm vào đầu mình. Nhưng ngay khoảnh khắc hắn bóp cò, họng súng lại đột ngột chĩa về phía sau lưng An Thiên Tá.
Tạch! Tạch! Tạch!
Viên sĩ quan bắn ba phát, nhưng súng không hề nổ, chỉ có tiếng lách cách vang lên. Bên trong súng không hề có đạn.
Trong chớp mắt này, trên mặt viên sĩ quan đan xen vẻ kinh ngạc, khó hiểu, xấu hổ, đủ loại biểu cảm vô cùng phức tạp.
An Thiên Tá không hề quay đầu lại, dịu dàng ôm lấy Nha Nhi, xoay người đi về phía cổng chính.
Đi ngang qua viên sĩ quan, An Thiên Tá thản nhiên nói một câu: "Cậu theo ta lâu như vậy, đã bao giờ thấy ta để Nha Nhi phải chứng kiến cảnh máu me chưa?"
Viên sĩ quan chết lặng tại chỗ, cơ thể run rẩy, đôi môi cũng run rẩy, không nói nên lời. Hắn biết, chính tay mình đã hủy đi cơ hội cuối cùng.
Sau khi An Thiên Tá ôm Nha Nhi ra khỏi vườn hoa, anh dùng bàn tay đeo găng da màu đen bịt tai cô bé lại. Trong hoa viên truyền ra một tiếng súng vang, sau đó tất cả lại trở về yên tĩnh.
"Đây là lần thứ mấy trong tháng này rồi?" An Thiên Tá bỏ tay ra khỏi tai Nha Nhi, hỏi A Sinh đứng bên cạnh.
A Sinh đứng bên cạnh, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, trả lời: "Lần thứ tám. Đây cũng là lần nguy hiểm nhất, không ngờ Tham mưu Triệu do một tay ngài đề bạt lại bị kẻ địch mua chuộc, còn định ra tay với Nha Nhi. Đối phương quả nhiên không từ bất cứ thủ đoạn nào."
"Đã đến lúc làm chút gì đó, để bọn chúng biết An Thiên Tá ta vẫn còn tồn tại." An Thiên Tá vừa ôm Nha Nhi vừa nói.
"Đốc Quân, ngài muốn làm gì, chỉ cần ra lệnh." A Sinh đứng thẳng người, sát ý đáng sợ trong mắt chợt lóe lên.
"Đừng hung dữ như vậy, kẻo dọa Nha Nhi sợ." An Thiên Tá khẽ cười nói: "Sát phạt không phải là mục đích, cũng chẳng phải thủ đoạn cần thiết. Ta chỉ muốn khiến bọn chúng muốn khóc cũng không khóc nổi."