Theo suy nghĩ thông thường của nhân loại, sinh vật Dị thứ nguyên vẫn là những tồn tại ngoài tầm với. Nhân Hoàng chỉ có một, còn phần lớn mọi người chỉ là người bình thường.
“Có cách nào đi qua không?”
Phi La nhìn Chu Văn, lòng thấp thỏm bất an, sợ rằng hắn sẽ lắc đầu.
Chu Văn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, quay sang hỏi Băng Nữ:
“Cô thấy thế nào?”
Băng Nữ đáp:
“Dù Hoa tộc có giáng lâm, cũng không thể nào là Hoa Vương hùng mạnh. Hơn nữa, chúng sẽ bị quy tắc của Trái Đất áp chế nặng nề, nên hẳn sẽ không gây ra mối đe dọa quá lớn.”
Mọi người nghe Băng Nữ nói một cách nhẹ nhàng như vậy, vẻ mặt ai nấy đều có chút kỳ quặc. Khẩu khí của cô thật sự quá lớn, cảm giác này giống như đang ngồi trong một quán ăn bình dân, bỗng nghe thấy mấy người bàn bên vừa nhâm nhi lạc rang vừa bàn chuyện có nên mua vài chiếc phi cơ hay du thuyền hạng sang để chơi hay không.
Sát Ma đứng một bên cũng lên tiếng:
“Chỉ là lũ Hoa tộc quèn thôi, nếu dám cản đường thì giết thẳng tay là được, lắm lời làm gì.”
“Đã vậy thì xử đẹp đi.”
Chu Văn nói xong, liền ôm Nha Nhi và Ma Anh đi về phía vườn hoa.
Phi La cắn răng đi theo, những người khác lại có chút do dự, không dám cùng họ đi qua.
Lão nhân ho khan một tiếng, nói:
“Phi La, cẩn thận một chút, đừng cố quá.”
“Lucas không còn nữa, thế giới này với tôi cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Cùng lắm là chết, cũng chẳng có gì để mất.”
Phi La nói xong, liền rảo bước theo sát sau lưng Chu Văn.
Lucas từng nói, Chu Văn là người đáng tin cậy nhất mà anh từng gặp. Lucas tin tưởng Chu Văn, Phi La cũng nguyện ý tin tưởng, vả lại nàng cũng không còn lựa chọn nào khác.
Ngoại trừ Chu Văn, e rằng không còn ai dám đưa nàng đến Thời Gian tiểu ốc.
Lão nhân và những người còn lại đứng nhìn từ xa, không một ai dám tiến lên. Suy cho cùng, không phải họ nhát gan sợ chết, mà ai cũng có gia đình riêng, rất nhiều người còn là trụ cột kinh tế, nên không ai dám lấy mạng mình ra mạo hiểm.
Khi họ đến gần hẻm núi, những cánh hoa khẽ lay động như có gió nhẹ thổi qua, trông vô cùng đẹp mắt.
Người thường chỉ thấy cảnh đẹp, nhưng Chu Văn, Sát Ma và Băng Nữ lại thấy những đầu nhụy hoa sáng lấp lánh đang vươn dài ra, lao về phía họ.
Những nhụy hoa đó trông như đầu rắn, thân hình mảnh dài, phần đầu lại có thể tách ra thành bốn cánh, trông hệt như cái miệng há to của quái vật.
Không đợi Chu Văn ra tay, Sát Ma đã sớm ngứa ngáy chân tay, liền trực tiếp xông lên. Ma khí ngưng tụ thành đao, trong chớp mắt đã chém đứt toàn bộ những nhụy hoa đang vươn tới.
Nhụy hoa bị chém đứt, mất đi sức mạnh, lập tức hiện nguyên hình rơi xuống đất.
“Là cường giả cấp Khủng Cụ!”
Chàng trai trẻ kinh hãi nhìn Sát Ma.
Bởi vì Sát Ma đi bên cạnh Chu Văn, trông như một tùy tùng, không ngờ lại sở hữu sức mạnh kinh khủng đến vậy.
Lão nhân nhìn Sát Ma, vẻ mặt đăm chiêu, dường như nghĩ ra điều gì đó nhưng lại không chắc chắn. Ông ta hỏi một gã đại hán mũi to bên cạnh:
“Mũi To, ông có thấy gã kia quen mắt không?”
“Ông nói vậy tôi cũng thấy hơi quen, nhưng không nhớ ra đã gặp ở đâu.” Gã đại hán mũi to suy nghĩ một lúc rồi nói.
“Ông cũng thấy vậy à? Vậy ông thấy hắn có giống Thủ Hộ giả đã thể hiện tư thái vô địch trong trận chiến Ma Phương năm năm trước không?” Lão nhân nói tiếp.
“Năm năm trước… Thủ Hộ giả… Á…”
Mũi To kinh hãi kêu lên, dường như đã nghĩ thông suốt điều gì đó:
“Đúng rồi, đúng rồi, rất giống! Thủ Hộ giả đó tên là Sát Ma, hình như hắn ở cùng với Nhân Hoàng… Đúng, không sai, chính là hắn!”
Lão nhân gật đầu:
“Ông cũng thấy giống thì chắc không sai rồi. Không ngờ lại gặp được hắn ở đây. Năm năm trước, hắn đã là Thủ Hộ giả đỉnh cấp, năm năm sau e rằng còn mạnh hơn nhiều, thảo nào không sợ sinh vật Dị thứ nguyên.”
“Nghe nói Sát Ma là người hầu của Nhân Hoàng, giờ hắn lại đi cùng Chu Văn, chẳng lẽ Chu Văn kia là…” Gã đại hán mũi to không thể tin nổi, mở to hai mắt nhìn Chu Văn đang tiến về phía vườn hoa.
“Không thể nào, cậu ta mới bao nhiêu tuổi chứ? Năm năm trước chắc chỉ mới mười mấy tuổi, không thể nào là Nhân Hoàng được.”
Con trai của lão nhân biết gã đại hán mũi to đang nói gì, cảm thấy chuyện đó là không thể.
“Đúng vậy, nếu cậu ta lớn tuổi hơn thì có khả năng là Nhân Hoàng. Nhưng dù không phải, chỉ riêng việc được Sát Ma đối đãi như vậy cũng đủ thấy lai lịch không tầm thường, nói không chừng trưởng bối trong nhà cậu ta có quan hệ với Nhân Hoàng.” Lão nhân nói.
Mấy người đại hán mũi to cũng nghĩ vậy. Cũng khó trách họ suy đoán như thế, vì năm năm trước Chu Văn thực sự còn quá trẻ, không ai tin một thiếu niên mười mấy tuổi lại có thể đạt tới trình độ đó, chém giết cả Đế Thiên, kẻ hùng mạnh như chúa tể vũ trụ.
Sát Ma đại phát thần uy, Ma khí hóa thành một thanh đại đao dài trăm mét, một đao chém thẳng về phía vườn hoa trong sơn cốc, muốn bổ đôi nó ra.
Dường như cảm nhận được sự khủng bố của Sát Ma, vườn hoa trong sơn cốc kịch liệt rung chuyển, vô số nhụy hoa đâm ra ngoài, quấn về phía thanh đại đao.
Nhưng dưới Ma khí ngút trời của Sát Ma, những nhụy hoa đó đều bị một đao chém đứt. Vô số nhụy hoa cũng không thể ngăn cản được thanh đại đao Ma khí, toàn bộ đều bị chặt phăng.
Rắc!
Đại đao Ma khí chém lên những cánh hoa, mạnh mẽ tạo ra một vết rách khổng lồ.
Ma đao thế như chẻ tre, nhưng khi sắp chém tới đáy của những cánh hoa thì cuối cùng cũng bị chặn lại.
Chu Văn nheo mắt nhìn, chỉ thấy bên trong nhụy hoa có một thiếu nữ Hoa tộc đang ngồi xếp bằng. Đôi mắt nàng tựa như những cánh hoa, tỏa ra ánh bạc lấp lánh, trên người khoác một lớp sa y mỏng manh tựa thiên y.
Một đôi tay ngọc ngà đã chặn đứng đại đao của Sát Ma. Mạnh mẽ như Sát Ma mà cũng không thể chém xuống thêm được nữa.
Hai tay thiếu nữ kẹp lấy đại đao, thân hình từ từ đứng dậy. Đôi chân ngọc thon dài thẳng tắp lộ ra, theo động tác của nàng, vườn hoa kia thu lại, hóa thành một chiếc váy hoa trên người thiếu nữ, khiến nàng trông càng thêm xinh đẹp và cao quý.
Trong mắt Sát Ma, sát khí lóe lên, Ma khí trên người không ngừng rót vào Ma đao, khiến uy lực của nó ngày càng mạnh hơn, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể chém xuống.
“Quen không?” Chu Văn hỏi Băng Nữ.
“Không quen, nhưng chắc chắn là Hoa tộc.” Băng Nữ đáp.
“Vậy được rồi!”
Chu Văn ngưng tụ Kiếm Hoàn, lập tức bắn về phía thiếu nữ Hoa tộc.
Thiếu nữ Hoa tộc kia đang dốc toàn lực đối kháng với Sát Ma, không còn sức để đối phó với Kiếm Hoàn, nên đã bị nó xuyên thủng lồng ngực, mang theo cả cơ thể nàng đâm sầm vào vách núi.
Đám người Phi La không thể thấy được trận chiến ở cấp độ Khủng Cụ. Họ chỉ thấy Sát Ma xông về phía vườn hoa, sau đó vườn hoa biến mất không còn tăm hơi.
Chờ đến khi Chu Văn vung tay, một mảng vách núi sụp đổ, để lộ ra một nữ tử xinh đẹp bị một thanh kiếm khí óng ánh xuyên qua ngực, ghim chặt trên vách đá.
“Quả nhiên là một tồn tại cấp Khủng Cụ, mà cậu ta lại còn trẻ như vậy sao?” Lão nhân khẽ than.
Phi La thì mừng rỡ vô cùng, thầm nghĩ:
“Lucas quả nhiên không lừa mình, Chu Văn thực sự quá mạnh, nói không chừng thật sự có thể cứu được Lucas trở về.”