Máu trong suốt không ngừng tuôn ra từ lồng ngực nữ tử Hoa tộc. Quần áo trên người nàng khô héo dần, mí mắt cũng chẳng thể mở nổi, trông có vẻ sắp ngỏm đến nơi rồi.
Chu Văn định bụng lại gần xem có vơ vét được chút gì từ trên người nàng không.
Dù sao cũng là người từ Dị Thứ Nguyên, biết đâu lại giấu bảo bối gì đó thì sao.
Băng Nữ cũng đi theo Chu Văn. Đúng lúc Chu Văn định ra tay lục lọi, Băng Nữ chợt thấy một vật trên cổ nữ tử Hoa tộc, đồng tử đột nhiên co rút lại, thấp giọng nói với Chu Văn:
- Đừng để cô ta chết, mau cứu cô ta đi!
- Không, không kịp giải thích đâu! Cứu sống cô ta trước đã, tuyệt đối đừng để cô ta chết! Lát nữa tôi sẽ giải thích cho cậu sau.
Băng Nữ trông vô cùng hoảng hốt.
Chu Văn hiếm khi thấy Băng Nữ có vẻ mặt như vậy, mà nữ tử Hoa tộc đúng là sắp toi thật, nếu không cứu ngay thì không kịp, nên hắn cũng không có thời gian để hỏi thêm.
Nghĩ vậy, Chu Văn liền rút Kiếm Hoàn, đồng thời vận sức mạnh Nhân Hoàng. Ngay khoảnh khắc nữ tử Hoa tộc rơi xuống, một quyền của hắn đã lạnh lùng nện thẳng vào ngực nàng, khiến vết thương vốn đã bị xuyên thủng lại bị đục thành một lỗ lớn.
Phi La hơi nghi hoặc nhìn Chu Văn, nàng nghe rõ ràng Băng Nữ bảo Chu Văn cứu người, không hiểu sao hắn lại ra tay độc ác như vậy.
Những người khác cũng nhìn Chu Văn với ánh mắt khó hiểu. Một quyền của Chu Văn đã đánh xuyên lồng ngực nữ tử, khiến cơ thể nàng đập mạnh vào vách đá, làm vỡ nát một mảng lớn.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo lại khiến đám người Phi La phải trợn tròn mắt. Nữ tử Hoa tộc bị Chu Văn đấm xuyên ngực, vết thương trên ngực nàng lại khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy, chỉ trong chốc lát đã lành lặn như cũ.
Nữ tử Hoa tộc vừa mới hồi phục, Băng Nữ đã lập tức tung ra hàn khí, đóng băng cô ta lại, phong ấn bên trong một khối băng lớn.
Chu Văn nhìn Băng Nữ, không hiểu rốt cuộc cô có ý gì, vừa bắt cứu người, xong lại phong ấn người ta.
Băng Nữ dùng một năng lực đặc biệt, truyền âm thẳng vào tai Chu Văn để những người khác không thể nghe thấy.
- Chúng ta gặp rắc rối to rồi.
Không đợi Chu Văn hỏi, Băng Nữ nói tiếp:
- Nữ tử Hoa tộc này có mang theo Hoa Thần Lệ, chứng tỏ nàng có quan hệ cực kỳ thân thiết với Hoa Thần. Nếu chúng ta giết nàng, Hoa Thần nổi giận, e rằng chúng ta sẽ phải đối mặt với nguy hiểm cực lớn. Nhưng cũng không thể thả nàng đi được. Lúc trước chúng ta đối xử với nàng như vậy, suýt chút nữa đã giết chết nàng, nếu thả ra, nàng chắc chắn sẽ ghi hận trong lòng, đến lúc đó rắc rối còn lớn hơn.
- Hoa Thần?
Chu Văn không biết Hoa Thần là loại tồn tại gì, nhưng nhìn biểu cảm của Băng Nữ, địa vị của đối phương ở Dị Thứ Nguyên chắc chắn cực cao.
Băng Nữ vẫn dùng cách truyền âm để giải thích:
- Trong số các cường giả cấp Mạt Thế ở Dị Thứ Nguyên, Hoa Thần xếp hạng trong top 5. Hơn nữa, Hoa tộc có vô số cường giả, nếu họ liều mạng cưỡng ép giáng lâm, sẽ gây ra đại họa, sinh linh đồ thán.
Chu Văn cũng dùng năng lực không gian, truyền giọng nói của mình vào tai Băng Nữ:
- Hoa Thần sẽ vì một tộc nhân mà liều lĩnh tiến vào Trái Đất sao? Cái giá phải trả chắc chắn rất lớn chứ?
Theo những gì Chu Văn biết, những năm gần đây, tộc nhân từ Dị Thứ Nguyên đến Trái Đất phần lớn đều là pháo hôi, đa số là Kẻ Bảo Vệ chứ không phải sinh vật thuần túy từ Dị Thứ Nguyên.
Băng Nữ cười khổ:
- Xui xẻo ở chỗ, nữ tử Hoa tộc này không phải tộc nhân bình thường. Hoa Thần Lệ là thứ cực kỳ hiếm trong Hoa tộc, chỉ những tộc nhân đặc thù mới được Hoa Thần ban cho. Nếu tộc nhân Hoa tộc đó gặp nguy hiểm đến tính mạng, Hoa Thần có thể cảm ứng được, đây là cách để bảo vệ họ. Chắc là vì nơi này là Trái Đất, bị ngăn cách với Dị Thứ Nguyên quá lớn nên Hoa Thần vẫn chưa cảm ứng được. Nhưng nếu cô ta chết, Hoa Thần chắc chắn sẽ biết, đến lúc đó phiền phức còn to hơn nữa.
- Kể cả có cảm ứng được thì làm sao biết là ai đã giết cô ta chứ? – Chu Văn cau mày.
- Nếu đơn giản như vậy thì tốt rồi. Hoa Thần Lệ không đơn giản như thế đâu. Mặc dù tôi chỉ nghe nói chứ không biết tác dụng cụ thể của nó là gì, nhưng nếu chúng ta giết cô ta, chắc chắn không thể không bị phát hiện. Ít nhất là ở Dị Thứ Nguyên, không ai dám giết tộc nhân Hoa tộc có Hoa Thần Lệ.
Lúc này, Băng Nữ cảm thấy khó chịu như nuốt phải ruồi.
Cô cũng không ngờ, tùy tiện đánh một người Hoa tộc trên Trái Đất mà lại vớ phải một tộc nhân có Hoa Thần Lệ.
Tộc nhân Hoa tộc sở hữu Hoa Thần Lệ, ăn no rửng mỡ hay sao mà lại chạy tới Trái Đất làm gì không biết? Hoa tộc có hàng tỷ tộc nhân, pháo hôi nhiều vô kể, làm sao lại có một nhân vật như vậy xuất hiện ở đây cơ chứ.
- Vậy giờ chúng ta phải làm sao?
Chu Văn không thích rắc rối, mà chuyện này rõ ràng là một rắc rối cực lớn.
- Tôi làm sao biết được. Chắc chắn không thể giết, nhưng cũng không thể thả.
Dừng một chút, Băng Nữ nói tiếp:
- Thế này đi, chúng ta cứ mang cô ta theo trước, thử xem có cách nào "làm công tác tư tưởng", lôi kéo cô ta về phe mình không.
- Tộc nhân Hoa tộc sở hữu Hoa Thần Lệ rốt cuộc là người thế nào? Trông cô ta cũng không mạnh lắm. – Chu Văn suy nghĩ rồi hỏi.
- Có thể là Hoa Thần tương lai, hoặc là hậu bối được Hoa Thần coi trọng, thậm chí là con gái ruột của Hoa Thần, khả năng nào cũng có. Tôi chỉ nghe nói chứ chưa từng gặp, làm sao mà biết được.
Băng Nữ chỉ cảm thấy mình vừa ngậm phải một cục tức.
- Vậy cứ mang theo trước đã.
Chu Văn vung tay, tiện thể thu nữ tử Hoa tộc bị đóng băng vào Hỗn Độn Châu.
Tuy nhiên, Chu Văn cũng không quá lo lắng. Nếu Dị Thứ Nguyên có thể dễ dàng chinh phục Trái Đất như vậy, họ đã sớm biến nơi này thành sân sau của mình, cần gì phải đợi đến hôm nay, bày ra đủ thứ chuyện như vậy.
Hoa Thần kia dù có mạnh đến đâu, việc giáng lâm xuống Trái Đất cũng không phải chuyện dễ dàng.
Có điều, giữ lại mạng cho nữ tử Hoa tộc này, một nhân vật quan trọng như vậy, biết đâu lại có thể moi thêm nhiều thông tin liên quan đến Dị Thứ Nguyên.
- Đi thôi, chúng ta đến Tiểu Ốc Thời Gian.
Chu Văn nói xong, tiếp tục đi về phía trước.
Giết người và cứu người chỉ trong một cái phất tay, năng lực này quả thực khiến người ta kinh hãi. Lão nhân dẫn đường vội chạy tới, tiếp tục dẫn đường cho Chu Văn, không dám có chút sơ suất, cử chỉ và lời nói cũng trở nên câu nệ hơn hẳn.
Ngay cả Phi La khi nói chuyện với Chu Văn cũng không còn tùy ý và tự nhiên như trước nữa.
Trên đường đi, Băng Nữ không nói thêm gì, cô đang đau đầu nghĩ cách xử lý nữ tử Hoa tộc kia. Chính tay mình đánh người ta gần chết, muốn cô ta không mang thù, e rằng không phải chuyện dễ.
Đi trên con đường này khoảng hai đến ba tiếng, cuối cùng Chu Văn cũng thấy được Tiểu Ốc Thời Gian trong truyền thuyết.