Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1280: CHƯƠNG 1276: CẤP KHỦNG CỤ CÒN CHƯA ĐỦ À?

Vì đã tu luyện hai loại Nguyên Khí Quyết hệ Không Gian nên Chu Văn tương đối quen thuộc, thậm chí có thể nói là tinh thông sức mạnh của hệ này.

Mặc dù trước đây chưa từng tiếp xúc với Không Gian Tuyệt Đối, nhưng sau khi hiểu rõ phương thức vận hành của nó, Chu Văn nhanh chóng bắt tay vào làm và tiến bộ vượt bậc.

Chỉ trong một ngày, kỹ năng Không Gian Tuyệt Đối vốn chỉ lớn bằng quả trứng gà đã đạt tới thể tích một mét khối, còn tỷ lệ tương đối của nó với không gian thực tế đã lên đến mấy trăm lần.

Điều này có nghĩa là một vật thể muốn đi hết khoảng cách một mét bên trong vùng không gian này, thực tế phải di chuyển quãng đường dài hàng trăm mét.

Khoảng cách vài trăm mét để chiến đấu với đối thủ thông thường thì có lẽ đã đủ, nhưng để đối đầu với cường giả cấp Thiên Tai thì vẫn còn kém quá xa.

Đối với tốc độ ánh sáng mà nói, vài trăm mét hay vài nghìn mét cũng chẳng khác gì nhau. Chu Văn phải nâng cấp kỹ năng Không Gian Tuyệt Đối này lên một tầm cao mới thì mới có thể làm chậm đòn tấn công của sinh vật cấp Thiên Tai, tạo cơ hội cho mình chạy thoát.

Mấy ngày tiếp theo, Chu Văn không ngừng nghiên cứu, tìm cách khiến Không Gian Tuyệt Đối mạnh hơn. Nhưng khi tỷ lệ giữa nó và không gian thực tế đạt gần một nghìn lần thì lại không thể tăng lên được nữa.

Chu Văn biết đây chính là nút thắt cổ chai, là giới hạn của một kỹ năng cấp Thần Thoại. Hắn phải đột phá khỏi cấp Thần Thoại thì kỹ năng này mới có thể tiếp tục trưởng thành và trở nên mạnh mẽ hơn.

Lý Huyền rảnh rỗi không có việc gì làm nên tìm Chu Văn uống rượu tán gẫu. Thấy Chu Văn có vẻ đang cau mày ủ rũ, hắn tò mò hỏi:

- Hiếm khi thấy cậu có bộ dạng này đấy, có chuyện gì à?

- Tôi đang nghĩ cách để nâng cấp một kỹ năng, khiến nó mạnh hơn.

Chu Văn đáp.

- Dễ thôi, cứ luyện nhiều nghĩ nhiều là được.

Lý Huyền thuận miệng hỏi:

- Cậu muốn nâng cấp kỹ năng gì? Cấp độ hiện tại của nó là gì? Nói ra xem, tôi giúp cậu nghĩ cách.

- Hệ Không Gian, hiện tại đã là cấp Thần Thoại.

Chu Văn nói.

- Kỹ năng cấp Thần Thoại muốn thăng cấp đúng là rất khó, lại còn là hệ Không Gian nữa, thảo nào cậu lại sầu não như vậy. Hay là thế này, tôi có một cách, cậu hãy đến lãnh địa dị thứ nguyên có những sinh vật am hiểu hệ Không Gian, chiến đấu với chúng, cảm nhận sức mạnh của chúng, biết đâu có thể lĩnh ngộ được điều gì đó và đột phá lên cấp Khủng Cụ.

Lý Huyền chia sẻ kinh nghiệm của mình, hắn cũng phải không ngừng chiến đấu, bị đánh, bị hành hạ thì mới có được thành tựu như ngày hôm nay.

Chu Văn bực bội nói:

- Tấn thăng lên cấp Khủng Cụ thì không khó, cùng lắm là chờ thêm vài ngày nữa thôi. Nhưng tôi sợ kỹ năng cấp Khủng Cụ vẫn chưa đủ đáp ứng yêu cầu, nên tôi muốn nó tiến thêm một bước nữa, mà cái này thì khó quá.

Lý Huyền sa sầm mặt, bực bội nói:

- Chúng ta đang nói chuyện trên trời đấy à? Kỹ năng cấp Khủng Cụ mà cậu còn chê chưa đủ, chẳng lẽ cậu muốn lên thẳng cấp Thiên Tai luôn sao?

- Hết cách rồi, muốn qua ải ở lãnh địa dị thứ nguyên trên Kim tinh thì nhất định phải luyện tốt kỹ năng này.

Chu Văn nói.

- Cậu muốn dùng kỹ năng này để né đạn cấp Thiên Tai à?

Lý Huyền lập tức hiểu ra, đoán được ý đồ của Chu Văn.

Chu Văn gật đầu:

- Chỉ có cách này mới có thể đến được Kim Cung trước khi bị đạn cấp Thiên Tai bắn chết.

- Vậy cậu cứ từ từ mà luyện đi, tôi không biết làm cách nào để một kỹ năng có thể tấn thăng lên cấp Thiên Tai đâu. Vả lại, bản thân cậu cũng mới chỉ là cấp Thần Thoại thôi mà.

Lý Huyền nói.

- Ai, đúng là khó thật.

Chu Văn cũng biết cấp bậc của mình quá thấp. Nếu hắn đã ở cấp Khủng Cụ thì có lẽ còn một tia hy vọng để Không Gian Tuyệt Đối tấn thăng lên cấp Thiên Tai.

Chu Văn cũng lo lắng về vấn đề này, nếu Không Gian Tuyệt Đối cấp Khủng Cụ vẫn không đạt yêu cầu của hắn, đến lúc đó e là rất khó để tấn thăng lên cấp Thiên Tai.

Nhưng chuyện tấn thăng lên cấp Khủng Cụ, Chu Văn vẫn chưa có manh mối gì. Lần này bốn loại thuộc tính cơ bản của hắn đều đã đạt 81 điểm, tám loại Nguyên Khí Quyết đã được Khủng Cụ hóa, nhưng Sát Lục Giả lại chậm chạp không có động tĩnh gì, làm cách nào cũng không thể Khủng Cụ hóa được.

"Nếu cần phải giết chóc mới có thể tấn thăng, vậy thì mình đã giết cả sinh vật cấp Thiên Tai rồi, sao vẫn không có chút phản ứng nào? Chẳng lẽ lại phải đi giết Thủ Hộ Giả?"

Chu Văn mơ hồ cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy.

- Ý nghĩ hão huyền.

Một giọng nói đàn ông vang lên, chỉ thấy An Sinh đi cùng An Thiên Tá vào sân. Lời nói vừa rồi chính là của An Thiên Tá.

An Thiên Tá vốn đã đứng cách sân không xa, thính lực của hắn rất tốt nên đã nghe rõ cuộc đối thoại giữa Chu Văn và Lý Huyền. Biết Chu Văn lại muốn nâng một kỹ năng cấp Thần Thoại lên cấp Thiên Tai, lại còn là hệ Không Gian, hắn bèn buông một câu. Dù không nói thẳng vào mặt Chu Văn, nhưng ai cũng biết hắn đang nói ai.

Chu Văn coi như không nghe thấy, cũng chẳng thèm để ý đến An Thiên Tá, quay sang hỏi An Sinh:

- Anh Sinh, sao hôm nay rảnh rỗi thế? Chạy đến chỗ tôi làm gì vậy?

- Cậu Văn, là thế này, tôi và Đốc Quân gần đây muốn thu mua khoáng thạch Nguyên Tinh. Cậu cũng biết thứ đó cần rất nhiều Nguyên Tinh, những nơi có thể mua được đều bị chúng tôi vơ vét gần hết rồi. Dù các gia tộc khác có hàng thì họ cũng không đời nào bán cho chúng tôi. Cho nên tôi và Đốc Quân định ra ngoài một chuyến, đi khai thác những lãnh địa dị thứ nguyên có khả năng chứa mỏ khoáng Nguyên Tinh.

An Sinh dừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Tình hình Lạc Dương gần đây cậu cũng biết, các thế lực lớn đều đang nhòm ngó nơi này, không biết trong thành có bao nhiêu gián điệp. Chúng tôi vừa đi khỏi, lỡ có chuyện gì xảy ra thì trong nhà vẫn nên có một người đàn ông trấn giữ. Dạo này cậu có rảnh không, tạm thời trông nhà giúp một lát?

- Cần bao lâu?

Chu Văn trầm ngâm hỏi.

Nếu phải trông coi nơi này, hắn chắc chắn không thể tùy tiện rời khỏi Lạc Dương trước khi An Thiên Tá và những người khác trở về.

- Cái này không chắc, nhanh thì khoảng một tuần có thể về, nếu có sự cố ngoài ý muốn thì khó nói lắm. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để trở về trong vòng một tháng.

An Sinh nói.

- Một tháng!

Chu Văn khẽ nhíu mày. Nếu trong một tháng này lại có sinh vật nào đó tiến vào lãnh địa dị thứ nguyên trên Kim tinh, vậy thì hắn sẽ không có cách nào hớt tay trên được.

- Anh Sinh, nói với cậu ta là không cần miễn cưỡng.

An Thiên Tá nói mà không có biểu cảm gì.

An Thiên Tá đứng ở một bên, Chu Văn đương nhiên nghe được lời hắn nói, và An Thiên Tá cũng biết điều đó, nhưng hắn không muốn nói chuyện trực tiếp với Chu Văn.

- Ý của Đốc Quân là, nếu cậu có việc bận thì không cần miễn cưỡng, chúng tôi sẽ nghĩ cách khác. Nhưng phu nhân cảm thấy người một nhà nên dựa vào nhau, bà ấy không muốn để người ngoài vào nhà.

An Sinh thuật lại, ý tứ cũng giống An Thiên Tá, nhưng nghe qua lại cảm giác như hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

- Phiền anh chuyển lời tới vị Đốc Quân kia giùm tôi, nếu ông ta bảo tôi ở lại thì tôi chắc chắn sẽ không miễn cưỡng. Nhưng việc này liên quan đến chị Lam và ba tôi, nên tôi sẽ không đứng nhìn đâu.

Chu Văn nói.

- Đốc Quân, cậu Văn nói rằng cậu ấy cũng là con trai của phu nhân, nên sẽ chăm sóc cho phu nhân và không để gia đình xảy ra chuyện gì đâu ạ.

An Sinh vừa lau mồ hôi trán, vừa phiên dịch.

✧ Thiên Lôi Trúc ✧ Thư viện truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!