Biết đây là đồ tốt, nhưng phải có bản lĩnh mới lấy được. Mặc dù người ngoài đều gọi Chu Văn là Tặc Vương, nhưng bản thân hắn không phải là kẻ liều mạng bất chấp. Nếu không nắm chắc, hắn tuyệt đối sẽ không ra tay.
Từ chối lời mời của Lưu Vân, Chu Văn quyết định thử một lần, mặc kệ cuối cùng có thể lấy được mấy sao, trước hết cứ vượt qua phó bản Sao Kim rồi tính sau.
Nói thật, Chu Văn cũng thèm nhỏ dãi chiếc vòng cổ Nữ thần May mắn, vì thú sủng giúp tăng thuộc tính may mắn quá hiếm.
Nếu chỉ số may mắn cao, không chỉ cày phó bản có tỷ lệ rớt Trứng phối sủng cao hơn, mà có lẽ hiệu quả né tránh của Thiên Y cũng sẽ mạnh hơn nữa.
"Nếu không phải đối đầu với phát đạn cấp Thiên Tai, chỉ đơn thuần là vượt ải, liệu có cách nào tốt hơn không?"
Chu Văn nhíu mày suy tư.
Thực ra hắn đã có cách, chỉ là Chu Văn không chắc chiêu này có dùng được ngoài đời thật không.
Trước đó, Chu Văn luôn muốn giết chết sinh vật bắn đạn kia nên mới nghiên cứu cách đối phó với viên đạn thứ bảy. Nhưng nếu mục tiêu chỉ là đến được Kim Cung, thì thực ra không cần phiền phức đến vậy.
Tử Thần Số Mười có thể gánh được sáu phát súng đầu, viên thứ bảy chỉ cần một con thú sủng cấp Khủng Cụ ra thí mạng là được, sau đó lại có thời gian để câu giờ cho sáu phát súng tiếp theo.
Thời gian dài như vậy, chắc chắn đủ để chạy đến Kim Cung.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là phát đạn cấp Thiên Tai cũng giống trong game, sẽ ưu tiên tấn công sinh vật có đẳng cấp cao nhất.
"Tính toán như vậy, vẫn phải hi sinh một con thú sủng cấp Khủng Cụ mới có thể đến được Kim Cung."
Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui, tạm thời chỉ có cách này, hơn nữa còn cần phải thử nghiệm lại cho chắc.
Trong game, không có chuyện chỉ cần đến trước Kim Cung là có thể nhận thưởng, hơn nữa cổng lớn của Kim Cung cũng không mở, dường như bắt buộc phải giết chết sinh vật cấp Thiên Tai kia.
Có điều Chu Văn cảm thấy muốn thông quan ngoài đời thật cũng không khó. Sau khi quan sát Thánh Linh hội, về cơ bản có thể xác định rằng phát đạn cấp Thiên Tai sẽ ưu tiên tấn công sinh vật mạnh nhất xông vào, chỉ là vẫn không biết có tình huống đặc biệt nào khác không.
Lưu Vân lại gửi thêm mấy tin nhắn, tiếp tục thuyết phục Chu Văn.
"Ta có thể nhận lời, nhưng có hai điều kiện."
Chu Văn suy nghĩ một lát rồi nhắn lại.
"Cậu nói đi."
Lưu Vân mừng thầm trong lòng, mặc dù Tứ Tước Gia chỉ mời Tặc Vương, nhưng nếu chuyện này thành công, hắn cũng sẽ nhận được lợi ích không nhỏ.
"Một là ta muốn Vòng cổ Nữ thần May mắn. Hai là cần chuẩn bị cho ta một con thú sủng cấp Khủng Cụ. Ta muốn nhận đồ trước khi làm việc. Hơn nữa, ta chỉ phụ trách chỉ huy, nếu không làm theo mệnh lệnh của ta dẫn đến hậu quả xấu, ta sẽ không chịu bất kỳ trách nhiệm nào, cũng không đảm bảo an toàn tuyệt đối."
Chu Văn nói.
"Cái này… Theo thông lệ thì nhận trước một nửa, xong việc sẽ nhận nốt nửa còn lại."
Lưu Vân đáp.
"Đây là quy tắc của ta. Muốn nhờ ta giúp thì phải theo quy tắc của ta, không thì cứ bảo ông ta đi tìm người khác đi."
Mặc dù Chu Văn rất muốn có Vòng cổ Nữ thần May mắn, nhưng hắn sẽ không vì thế mà nhượng bộ.
Huống hồ chuyện này vốn không thể nhượng bộ, nếu hắn đã dẫn người đi vào, thì vẫn hy vọng có thể đưa người sống sót trở ra.
"Vậy được, ta sẽ nói chuyện với Tứ Tước Gia một chút, xem ý ngài ấy thế nào."
Sau khi Lưu Vân gửi tin nhắn này, một lúc lâu sau vẫn không thấy hồi âm.
Chu Văn cũng không vội, ngược lại hắn cũng muốn chuẩn bị kỹ càng hơn. An toàn là trên hết, nếu Tứ Tước Gia thật sự muốn đi, chắc chắn phải chuẩn bị thêm vài lá Thế Thân Phù.
"Làm sao để thông qua Hoàng Tuyền Thành đến Lục Đạo đây? Phải thử xem có cày được Thiên Y không mới được. Mặc Thiên Y bên trong áo giáp, thời điểm then chốt nói không chừng có thể cứu mạng thật."
Chu Văn vẫn luôn muốn đến Hoàng Tuyền Thành, nhưng hình phạt "Ngàn năm một giấc chiêm bao" kia, hắn không dám chắc mình có thể chịu nổi.
Chu Văn đang định lấy giấy bút ra, thử xem có thể vẽ được Thế Thân Phù không, nhưng còn chưa kịp cầm bút lên thì điện thoại đã vang lên.
"Tứ Tước Gia đã đồng ý điều kiện của cậu. Ngài ấy hy vọng có thể gặp mặt cậu để bàn bạc kỹ hơn, thời gian và địa điểm do cậu quyết định. Bên Thần Thoại chỉ cần một mình cậu đến là được."
Lưu Vân gửi tin nhắn tới.
"Nhanh vậy sao?"
Chu Văn cau mày nói.
"Theo sự hiểu biết của ta về Tứ Tước Gia, chuyện này không hẳn có vấn đề gì, nhưng vẫn nên đề phòng, tốt nhất cậu nên chọn một nơi có thể đảm bảo an toàn cho mình."
Lưu Vân hiểu rõ lo lắng của Chu Văn, liền gửi thêm một tin.
Chu Văn suy nghĩ một chút rồi nhắn lại:
"Gần đây không có thời gian, chờ ta rảnh sẽ liên lạc với cậu."
Hắn đã hứa với A Sinh sẽ trông coi nhà cửa cẩn thận, trước khi nhóm A Sinh trở về, hắn không thể tùy tiện rời đi, tốt nhất là chờ họ về rồi đi cũng không muộn.
"Vậy khi nào cậu mới có thời gian? Bên Tứ Tước Gia đang rất gấp đấy."
Lưu Vân nói.
Chu Văn không buồn trả lời, Lưu Vân hơi bực bội, đành phải nhắn tin cho Tứ Tước Gia, nói rằng gần đây Tặc Vương có việc bận, chờ mọi chuyện xong xuôi sẽ chủ động liên lạc.
Tứ Tước Gia tỏ ra rất thoải mái, nói Tặc Vương cứ yên tâm giải quyết chuyện riêng, ông ta đã chuẩn bị xong Vòng cổ Nữ thần May mắn và thú sủng cấp Khủng Cụ, Tặc Vương muốn đi lúc nào cũng được.
Lưu Vân đem ý của Tứ Tước Gia nhắn cho Chu Văn, nhưng vẫn không nhận được hồi âm.
Mỗi ngày Chu Văn đều cày phó bản, nghiên cứu cách sử dụng Không Gian Tuyệt Đối và chờ đợi A Sinh trở về.
A Sinh vẫn chưa về thì đã có người khiêu chiến lĩnh vực dị thứ nguyên Sao Kim, lần này là Thủ Hộ Giả Liên Minh.
Lần này Tiên đại nhân không tham gia, chỉ có Động Thế, Thượng Sam Nại Tự và Cửu Việt xuất hiện trên lĩnh vực dị thứ nguyên Sao Kim.
Mọi người đều vô cùng nghi hoặc, tại sao Tiên lại không đến? Hắn mới là nhân vật cốt lõi của Thủ Hộ Giả Liên Minh, chuyện quan trọng như chinh phục lĩnh vực dị thứ nguyên Sao Kim mà hắn lại vắng mặt, có vẻ hơi qua loa.
Nhưng màn trình diễn tiếp theo của ba người đã khiến mọi người hiểu ra rằng, cách giải quyết vấn đề không bao giờ chỉ có một…
Sau khi Động Thế và Cửu Việt gia trì sức mạnh hệ Không Gian và hệ Thời Gian cho Thượng Sam Nại Tự, nàng đã phát huy ra tốc độ nhanh đến không tưởng.
Sau khi Hoàng Kim Chiến Thần thứ sáu bị tiêu diệt, Thượng Sam Nại Tự như một đạo ảo ảnh lướt vào trong lối đi.
Tiếng súng của sinh vật cấp Thiên Tai vang lên, nhưng Đại Thiên Ma lại không hề bị bắn trúng, dường như đã né được viên đạn.
Bởi vì tốc độ quá nhanh, gần như không ai nhìn rõ nàng đã né tránh bằng cách nào.
Sau đó hoàn toàn là sân khấu biểu diễn của Thượng Sam Nại Tự, nàng như một bóng ma, hết lần này đến lần khác né tránh đạn, và đã mạnh mẽ lao đến trước Kim Cung ngay trước khi viên đạn thứ bảy được bắn ra, đoạt lấy quả cầu vàng bên trong và đồng thời leo lên bảng xếp hạng.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, mọi người còn chưa kịp phản ứng thì cái tên Đại Thiên Ma đã xuất hiện trên bảng xếp hạng, phía sau tên còn có hai sao.
"Làm sao có thể?"
Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, không dám tin vào cái tên đang xếp ở vị trí thứ ba trên bảng xếp hạng.