- Đây là chuyện nội bộ rồi, Thánh Linh Hội phải trả một cái giá lớn như vậy mới leo lên được bảng xếp hạng. Liên Minh Thủ Hộ Giả có Tiên lợi hại như thế mà còn không thèm phái ra, vậy mà vẫn leo lên được bảng, lại còn xếp trên cả Thánh Linh Hội, giành được hai sao.
- Quả nhiên Liên Minh Thủ Hộ Giả vẫn quá mạnh.
- Cũng không thể nói vậy, có nhiều bài học xương máu phía trước nên Liên Minh Thủ Hộ Giả mới đưa ra sách lược phù hợp. Vì thế không thể chắc chắn thực lực của họ mạnh hơn Thánh Linh Hội, chẳng qua là họ dùng người và chiến thuật hợp lý hơn thôi.
- Nói thì nói vậy, nhưng cuối cùng vẫn là quá mạnh!
- Nhanh như vậy đã đến Kim Cung mà chỉ được hai sao, có vẻ như việc đến Kim Cung nhanh hay chậm chỉ là một phần trong tiêu chuẩn đánh giá cấp sao thôi nhỉ?
Mọi người thấy Liên Minh Thủ Hộ Giả nhanh chóng lên bảng như vậy, trong lòng đều kinh ngạc.
Bất kể là do sách lược tốt hay thực lực mạnh, có thể làm được đến mức này, dù nguyên nhân là gì, cũng chỉ có thể nói rằng họ quá mạnh.
Chu Văn cũng đã xem phương pháp vượt ải của họ, cách này khá phức tạp vì cần sự phối hợp của ba loại năng lực.
Thời gian, không gian, và tốc độ của Đại Thiên Ma, thiếu một trong ba đều không được.
Chu Văn có tốc độ của Đại Thiên Ma, thậm chí không chậm hơn nàng, bản thân hắn cũng có năng lực hệ Không Gian, nhưng lại không có năng lực hệ Thời Gian. Trừ phi có được cường giả hệ Thời Gian như Động Thế tương trợ, giúp hắn gia tốc thời gian, hắn mới có thể đến Kim Cung trước phát súng thứ bảy.
Trong game, Chu Văn đã thử không ít lần, nếu chỉ thuần túy dựa vào tốc độ thì rất khó đến được Kim Cung trước khi phát súng thứ bảy bắn ra.
Đáng tiếc là trong game, việc đến Kim Cung trước cũng chẳng được thưởng gì, cánh cổng cũng không mở ra, nên Chu Văn không mấy hứng thú với phương pháp đó. Nói chung, vẫn phải nghĩ cách phá giải phát súng thứ bảy, sau đó xử lý sinh vật cấp Thiên Tai kia.
Sau khi Liên Minh Thủ Hộ Giả lên bảng, một thời gian dài sau đó không có sinh vật nào khác khiêu chiến phó bản Kim Tinh.
Nguyệt Độc, Đọa Lạc Giả, Đại Thiên Ma và Nhã, hiện tại trên bảng xếp hạng chỉ có bốn sinh vật này mà thôi.
- Không biết nếu xử lý được sinh vật cấp Thiên Tai kia, Ma Phương sẽ cho mấy sao nhỉ?
Chu Văn thầm nghĩ.
Tiếng tin nhắn vang lên, Chu Văn cứ ngỡ là Lưu Vân, ai ngờ mở ra xem lại thấy là của Huệ Hải Phong.
- Chu Văn, có cách nào tới Kim Cung không?
Tin nhắn của Huệ Hải Phong rất thẳng thắn.
- Có.
Sau khi quan sát trận chiến của nhóm Đại Thiên Ma, Chu Văn càng thêm chắc chắn rằng phó bản Kim Tinh ngoài đời thực giống hệt trong game, viên đạn cấp Thiên Tai chỉ nhắm vào sinh vật có đẳng cấp cao nhất.
- Giúp tôi một việc, dẫn đội lên bảng.
Huệ Hải Phong nói.
- Lên đó làm gì?
Chu Văn nghi ngờ hỏi, hắn không hiểu tại sao bọn họ lại thích lên bảng như vậy, biết rõ không tranh được hạng nhất, cứ cố lên làm gì?
Huệ Hải Phong giải thích:
- Hiện tại, lòng trung thành của người dân đối với Liên Bang ngày càng yếu đi. Nếu chúng ta không có bất kỳ hành động nào, sau này liệu còn ai sẽ vỗ ngực tự hào mình là người Liên Bang nữa? Nói không chừng vài năm nữa, mọi người chỉ biết đến Thánh Linh Hội và Liên Minh Thủ Hộ Giả, trong lòng không còn Liên Bang nữa.
- Chuyện đó thì có vấn đề gì sao?
Bản thân Chu Văn không có lòng trung thành gì với Liên Bang, nên cũng không cảm thấy việc này có vấn đề gì.
Huệ Hải Phong bực bội nói:
- Bản chất con người là một sinh vật thích tranh đấu, cái gì cũng muốn giành giật. Liên Bang có thể đứng ra cân bằng các bên, nếu có một ngày ngay cả điều này cũng mất đi, các thế lực trở mặt tranh giành quyền thống trị, cậu nghĩ ai sẽ là người xui xẻo nhất?
Chu Văn hiểu ý của Huệ Hải Phong, nếu tình huống đó xảy ra, các thế lực khắp nơi tranh hùng, không biết bao nhiêu người phải chết, và người khổ nhất vẫn là dân thường.
- Tôi có thể nghĩ cách lên bảng, nhưng không đảm bảo thành tích tốt được.
Chu Văn không hy vọng tình huống như vậy xảy ra.
- Lên được bảng là tốt rồi, hiện tại không lo được nhiều như vậy.
Huệ Hải Phong nói:
- Khi nào có thể đi? Cần chuẩn bị những gì?
- Để tôi suy nghĩ thêm đã, có nhiều chỗ tôi vẫn chưa nghĩ thông suốt, cần phải chuẩn bị chu đáo.
Chu Văn suy nghĩ một lát rồi nói.
- Được, cần gì cứ nói với tôi.
Huệ Hải Phong không thiếu tiền, ông ta nắm trong tay công thức của Dịch Thần Thoại, khiến nhà họ Huệ trở thành một trong những gia tộc giàu có nhất.
Nếu chỉ nói về tiền bạc, nhà họ Huệ có lẽ còn nhiều tiền hơn cả Lục đại gia tộc anh hùng, chỉ là nội tình tích lũy chưa đủ, có nhiều thứ dù có nhiều tiền, nhiều Dịch Thần Thoại cũng không mua được.
- Có Phối sủng tăng may mắn không?
Chu Văn hỏi.
- Phối sủng may mắn tương đối hiếm, tôi có thể tìm, nhưng cao nhất chắc chỉ được cấp Thần Thoại, cao hơn nữa thì e là không tìm được.
- Đẳng cấp nào cũng được.
Chu Văn muốn thử xem có thể tập hợp được một bộ trang bị may mắn hay không.
- Được, cậu chờ tin của tôi.
Huệ Hải Phong cúp điện thoại.
Chu Văn biết việc này không dễ dàng. Yêu cầu của Tứ Tước Gia không cao, chỉ cần lên bảng là được, giúp ông ta lên bảng cũng không khó.
Nhưng nếu muốn giúp Huệ Hải Phong lên bảng thì không đơn giản như vậy. Nếu thứ hạng thấp hơn Liên Minh Thủ Hộ Giả và Thánh Linh Hội, thì ý nghĩa của việc lên bảng cũng không lớn.
Hai ba ngày trôi qua, Huệ Hải Phong vẫn chưa gửi tin tức mới, đoán chừng việc tìm Phối sủng may mắn không hề đơn giản. Dù người khác có thì cũng giữ lại dùng, rất ít khi đem ra bán.
Tin tốt duy nhất là A Sinh đã trở về, Chu Văn không cần phải ở lại Đốc Quân Phủ nữa.
- Chuyện xong rồi à?
Lúc Chu Văn gặp A Sinh, thấy anh ta trông không vui vẻ lắm.
- Coi như xong rồi, ở đó đúng là tìm được mỏ Nguyên Tinh, nhưng trữ lượng ít hơn dự tính rất nhiều, chắc chỉ có vài vạn khối thôi.
A Sinh nói.
- Thế mà còn ít à?
Chu Văn nghe nói có mấy vạn khối, không khỏi liếc mắt.
- Đối với người bình thường thì đúng là rất nhiều, nhưng đối với máy gia tốc, vài vạn khối Nguyên Tinh luyện ra vật liệu chỉ đủ bắn nửa quả đạn pháo thôi.
Chu Văn nghe vậy thì vô cùng kinh ngạc. Trước đây hắn chỉ biết máy gia tốc chắc chắn tiêu hao rất lớn, nếu không sao có uy lực khủng khiếp như vậy, nhưng không ngờ nó lại tốn kém đến thế. Mấy vạn khối Nguyên Tinh chỉ bắn được nửa quả đạn, nếu bắn hai, ba quả thì nhà họ An gần như phá sản mất.
- Nhưng có còn hơn không, dù sao máy gia tốc cũng chỉ là vũ khí chiến lược mang tính răn đe, sau này chắc cũng không có nhiều cơ hội sử dụng.
A Sinh còn có việc bận nên chỉ trò chuyện vài câu với Chu Văn.
Chu Văn không ở lại Đốc Quân Phủ nữa, hắn liên lạc với Lưu Vân, bảo Lưu Vân sắp xếp cho hắn và Tứ Tước Gia gặp mặt.
Nơi gặp Tứ Tước Gia tự nhiên không thể ở gần Lạc Dương, cũng may năng lực thuấn di của Chu Văn rất mạnh, muốn đi đến một nơi xa xôi cũng không phải việc khó.
Cuối cùng, Chu Văn chọn địa điểm gặp mặt Tứ Tước Gia tại một khu vực thuộc Tây Khu, đó là một hòn đảo gần lục địa, thuộc số ít những hòn đảo nằm trong sự kiểm soát của Liên Bang.
Nơi đó có một phó bản sản xuất Phối sủng may mắn, Chu Văn định bụng đến xem thử.
Tứ Tước Gia rất sảng khoái đồng ý, thời gian và địa điểm đều do Chu Văn quyết định.
Chu Văn không nói trước địa điểm cụ thể cho ông ta, chỉ cho biết thời gian và khu vực, đến lúc gặp mặt sẽ thông báo vị trí chính xác.
May mắn là không xảy ra chuyện gì, lúc Chu Văn gặp Tứ Tước Gia, hắn không khỏi bất ngờ.
Người này không giống như trong tưởng tượng của Chu Văn. Nghe tên Tứ Tước Gia, hắn cứ nghĩ đó phải là một lão già, nhưng người mà Chu Văn thấy lại là một người đàn ông trung niên, trông rất nho nhã, khiến người ta không thể nào liên tưởng đến chữ "Gia" trong danh xưng của ông ta.
- Chúng ta lại gặp mặt rồi.
Tứ Tước Gia khẽ cười nói.
- Tỉnh Đạo Tiên?
Nghe thấy giọng nói của ông ta, Chu Văn lập tức giật mình.
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch