- Không tệ, có thể nghe ra được thanh âm của ta.
Tứ Tước Gia khẽ cười nói.
- Không ngờ Tứ Tước Gia đại danh đỉnh đỉnh, giao du rộng rãi, lại chính là Đại Ma Đầu khét tiếng của Liên bang - Tỉnh Đạo Tiên.
Chu Văn cảnh giác nhìn chằm chằm hắn, dò xét từ trên xuống dưới, càng lúc càng chắc chắn người này chính là Tỉnh Đạo Tiên, trên người hắn có một loại khí chất đặc thù, không thể lẫn vào đâu được.
- Người khác cũng không ngờ, Tặc Vương đại danh đỉnh đỉnh, kẻ đã trấn áp cả người đứng đầu Thánh Linh hội và Liên minh Thủ Hộ Giả, hiện đang bị hai tổ chức này truy nã gắt gao nhất, lại chính là cậu, Chu Văn.
Tứ Tước Gia bắt chước ngữ khí của Chu Văn.
Chu Văn biết thân phận của mình đã sớm bị Tỉnh Đạo Tiên nhìn thấu. Hắn đã mặc Long Vương khôi giáp, ngay cả giọng nói cũng thay đổi mà vẫn vô dụng, không biết đối phương đã dựa vào đâu để nhận ra mình.
- Làm sao ông biết Tặc Vương là tôi?
Chu Văn hỏi.
- Cậu cải trang rất thành công, từ khí chất, thân hình đến giọng nói, thậm chí cả tính cách đều thay đổi như một người khác, người thường tự nhiên không nhận ra. Nhưng ta thì khác, người luyện qua Mê Tiên kinh mà không điên, không chết, chỉ có hai chúng ta mà thôi. Năm đó ta dùng thủ đoạn gài cho cậu Mê Tiên kinh, tuy ta không luyện thành nhưng ít nhiều cũng biết một chút, đủ để nhận ra vài dấu vết trên người cậu.
Tứ Tước Gia dừng lại một chút rồi nói thêm:
- Cậu cứ gọi ta là Tứ Tước Gia đi, thân phận Tỉnh Đạo Tiên lúc này vẫn chưa tiện xuất hiện.
- Ông cũng biết sợ à?
Chu Văn hơi tò mò, không biết một Đại Ma Đầu như Tỉnh Đạo Tiên thì sẽ sợ ai?
- Không phải sợ, chỉ là không thích hợp.
Tứ Tước Gia vô cùng kiên nhẫn giải thích:
- Lần trước ta gặp cậu, ta vừa bị trọng thương, suýt chút nữa thì chết, nên mới bị Cục Giám sát Đặc biệt tóm được, nếu không thì cậu đã chẳng có cơ hội nhìn thấy ta. Nói đến vết thương lần đó, phần lớn nguyên nhân là do Mê Tiên kinh kia.
- Cả đời này của ta, phàm là chuyện muốn làm thì nhất định phải làm cho bằng được. Tuy nhiên vẫn còn hai chuyện ta chưa làm được, một là thua trong chuyện tình cảm, hai là không thể luyện thành Mê Tiên kinh.
- Chuyện tình cảm?
Chu Văn hơi ngẩn ra.
- Chính là chuyện liên quan đến vị Anh Hùng Vương của nhà họ Trương kia.
Tứ Tước Gia nói.
Chu Văn lập tức hiểu ra, đoán chừng chuyện Tỉnh Đạo Tiên nói mình thất bại chính là việc tranh giành đệ nhất mỹ nhân với Anh Hùng Vương.
Tứ Tước Gia tiếp tục:
- Trước kia, tất cả những người từng tiếp xúc với Mê Tiên kinh, nếu không điên thì cũng chết. Nhưng ta không tin vào tà thuyết đó, người khác không luyện được, ta lại càng muốn luyện thành. Chuyện người khác không làm được, ta làm mới có thú vị. Vốn dĩ ta cho rằng nó cũng chỉ là một bộ Nguyên Khí quyết thôi, cho dù là công pháp để Tiên Đế Phật Đà tu luyện, ta cũng có thể tìm ra cách bắt nó phải phục vụ cho mình.
- Kết quả không ngờ tới, cuối cùng không những không thuần phục được nó, mà còn suýt chút nữa bỏ mạng vì nó ở Thánh địa.
Tứ Tước Gia nói với vẻ hơi thổn thức.
- Ông từng tiến vào Thánh địa? Làm thế nào ông vào được? Không phải nói chỉ có nhân loại cấp thấp mới vào được Thánh địa sao?
Chu Văn cũng muốn vào Thánh địa thử một lần, bởi vì lão hiệu trưởng rất có thể đang ở trong một Thánh Điện nào đó tại Thánh địa, nhưng hắn vẫn chưa tìm ra cách.
- Chỉ cần ta muốn đi, tự nhiên sẽ có cách.
Tứ Tước Gia cười nói:
- Có điều cậu đừng đi thì hơn. Mặc dù thực lực của cậu thừa sức áp chế Liên minh Thủ Hộ Giả và Thánh Linh hội, nhưng nếu đến nơi đó, kết cục chỉ có một, đó là vào được nhưng không ra được.
- Bên trong đó rốt cuộc có cái gì? Lục đại Thánh Điện rốt cuộc là gì?
Chu Văn vẫn chưa hiểu rõ mối quan hệ giữa Dị thứ nguyên và Lục đại Thánh Điện, chỉ biết nơi đó dường như là điểm kết nối trực tiếp giữa Dị thứ nguyên và Địa Cầu, giống như chùa chiền miếu mạo ở nhân gian.
- Cậu có biết "Tô giới" là gì không?
Tứ Tước Gia không trả lời mà hỏi ngược lại.
- Tôi có nghe nói qua, nói nôm na thì nó giống như đại sứ quán của một nước đặt trên lãnh thổ một nước khác.
Chu Văn suy nghĩ một lúc, trước kia học lịch sử, trong sách có đề cập tới, nhưng chỉ là vài dòng rải rác.
- Thánh địa, chẳng khác nào Tô giới của Dị thứ nguyên trên Địa Cầu. Nơi đó không chịu bất kỳ quy tắc hạn chế nào của Địa Cầu, sinh vật Dị thứ nguyên có thể tự do giáng lâm. Coi như là cấp Thiên Tai, thậm chí là cấp Mạt Thế cũng có thể đến đó và phát huy ra uy năng mạnh nhất của chúng. Trước kia cậu cũng từng đến đó, nhưng may là cậu vẫn chưa đủ tư cách để lọt vào mắt xanh của bọn chúng, cho nên mới sống sót trở về. Bây giờ nếu cậu đi, sẽ không có chuyện may mắn như vậy đâu.
Tứ Tước Gia nói.
Chu Văn nghe vậy thì giật nảy mình, nếu đúng là như thế, năm đó hắn có thể sống sót trở về đúng là một kỳ tích.
- Ông có thể sống sót trở về, tại sao tôi lại không thể?
Chu Văn ngoài miệng không phục, muốn moi thêm thông tin từ Tỉnh Đạo Tiên.
Tứ Tước Gia nhìn Chu Văn đầy ẩn ý:
- Ta có thể sống sót trở về, bởi vì ta đủ tàn nhẫn, đủ quyết đoán. Chỉ sợ đến lúc đó, cậu lại không làm được như vậy.
- Có ý gì?
Chu Văn không hiểu, nhìn Tứ Tước Gia.
- Sau này nếu cậu thực sự đến đó, tự nhiên sẽ biết.
Tứ Tước Gia rõ ràng không muốn nói nhiều về Thánh địa, hẳn là ở đó đã xảy ra chuyện gì đó khó nói.
- Ông đến tìm tôi, không phải chỉ đơn giản là muốn tán gẫu chứ? Rốt cuộc ông muốn gì?
Chu Văn hỏi thẳng.
- Không phải ta đã sớm bảo Lưu Vân nói cho cậu biết rồi sao, ta muốn cậu giúp ta ghi danh trên bảng xếp hạng.
Tứ Tước Gia nói.
- Tại sao ông không tự mình làm?
Chu Văn hỏi.
- Thân phận Tứ Tước Gia không có bản lĩnh đó.
Tứ Tước Gia đáp.
Lời này của hắn hơi khó hiểu, nhưng Chu Văn vẫn hiểu được ý tứ. Ý hắn là thân phận Tứ Tước Gia này không đủ năng lực để lên bảng, nếu hắn thực sự làm vậy, chắc chắn sẽ bị người khác nghi ngờ.
- Ông cá cược với người khác sao?
Chu Văn hỏi.
- Ừm, có cược.
Tứ Tước Gia gật đầu.
- Cược cái gì?
Chu Văn lại hỏi.
- Trong vòng ba tháng, ta nhất định phải lên bảng, bằng không sẽ phải dập đầu nhận sai.
Tứ Tước Gia nói một cách thản nhiên.
- Ông cược với ai?
Chu Văn vẫn luôn nghe Lưu Vân nói Tứ Tước Gia cá cược với người khác, nhưng người đó là ai thì hắn vẫn chưa biết.
Trước đây Chu Văn không tò mò, nhưng khi biết Tứ Tước Gia chính là Tỉnh Đạo Tiên, hắn lại thấy hiếu kỳ.
Một người như Tỉnh Đạo Tiên chắc chắn sẽ không làm chuyện vô ích, vụ cá cược này khẳng định có mưu tính gì đó. Cho nên, nếu biết đối phương là ai, có lẽ hắn có thể đoán được mục đích của Tỉnh Đạo Tiên.
- Người cá cược với ta, ta nghe nói cậu gọi người đó là lão sư.
Tứ Tước Gia như cười như không nhìn Chu Văn.
- Ông nói ai cơ?
Chu Văn trợn tròn mắt nhìn Tứ Tước Gia, con ngươi gần như lồi cả ra ngoài, vẻ mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
Hắn dĩ nhiên biết Tỉnh Đạo Tiên đang nói đến ai, nhưng không tài nào tin nổi đây là sự thật.