Chu Văn cảm thấy cơ thể như bị rút cạn sức lực, gần như bị hút khô, sắc mặt lập tức trở nên tái nhợt, trán vã đầy mồ hôi.
Trong game, quả Trứng phối sủng vừa hấp thu Nguyên khí liền tỏa ra ánh sáng đỏ rực, nhuộm cả quả trứng thành một màu đỏ như máu.
Răng rắc!
Trứng phối sủng vỡ vụn, một bóng mờ của con Kiến Lực Sĩ màu máu lóe lên rồi biến mất, nhập vào cơ thể nhân vật game.
Cùng lúc đó, Chu Văn cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ lạ tràn vào cơ thể mình. Luồng sức mạnh này dường như có sinh mệnh, tuy không thể nói thành lời nhưng lại dùng một cách thức đặc biệt để truyền đạt thông tin cho cậu.
“Thề chết đi theo… Thề chết đi theo… Thề chết đi theo…”
Một âm thanh hư ảo vang vọng trong đầu Chu Văn, sức mạnh trong cơ thể nhanh chóng tụ lại trên mu bàn tay trái, dần dần tạo thành một hoa văn hình con Kiến Lực Sĩ màu máu, trông như một hình xăm bằng máu tươi.
Chu Văn theo bản năng kéo tay áo xuống, giấu bàn tay trái đi để người khác không nhìn thấy hoa văn trên đó.
Phối sủng là một tồn tại vô cùng đặc biệt, nó giống như ký sinh trùng, sống ký sinh trên cơ thể con người, đồng sinh cộng tử với vật chủ.
Chu Văn liếc nhìn thông tin trong game, quả nhiên trong mục Phối sủng đã có thêm một cái tên là Kiến Lực Sĩ Biến Dị. Cậu liền xem tiếp thông tin chi tiết của nó.
Kiến Lực Sĩ Biến Dị: Phàm Thai.
Lực lượng: 9
Tốc độ: 5
Thể chất: 9
Nguyên khí: 9
Kỹ năng thiên phú: Đại Lực Thần Quyền (Cửu Đoạn).
Hình thái phối hợp: Găng tay.
Chu Văn thầm vui mừng, chỉ số của Kiến Lực Sĩ Biến Dị có thể sánh ngang với cấp Phàm Thai đỉnh cao trong loài người, lại còn có Đại Lực Thần Quyền đạt tới cửu đoạn. Nếu triệu hồi ra thì chẳng khác nào có thêm một chiến lực không hề thua kém, thậm chí còn mạnh hơn cả cậu, dù sao Đại Lực Thần Quyền của Chu Văn mới chỉ có thất đoạn, còn nó đã đạt tới cửu đoạn.
Bây giờ, Chu Văn chỉ ước có thể triệu hồi ngay con Kiến Lực Sĩ Biến Dị ra để xem trong thực tế nó trông ra làm sao. Dù sao trong game nó cũng chỉ là hình vẽ theo phong cách anime, ngoài đời thế nào còn chưa biết.
Có điều, nghĩ tới đây vẫn là trường học, Chu Văn đành phải nhịn xúc động trong lòng.
Một con Phối sủng cấp Phàm Thai, nếu triệu hồi trong trường này, e rằng sẽ bị cả đám bu lại xem, hơn nữa Chu Văn cũng không thể giải thích rõ nguồn gốc của nó.
“Cậu xem thằng nhóc Chu Văn kia kìa, chơi game thôi mà cũng đến mức mặt mày trắng bệch, trông suy kiệt không chịu nổi. Nếu không phải đã tận mắt thấy sức mạnh và Nguyên Khí Kỹ của nó, tôi còn tưởng thằng này có tiền sử bệnh lao đấy.”
Điền Hướng Đông vẫn không nhịn được mà liếc trộm về phía Chu Văn, thấy bộ dạng bơ phờ của cậu, hắn có chút bực bội nói.
Hắn đâu biết rằng, sở dĩ Chu Văn trông bơ phờ như vậy là vì hơn một tháng qua, cậu toàn dùng máu của mình thay cho thuốc hồi sinh để chơi game. Mặc dù mỗi lần chỉ một giọt không nhiều, nhưng tích tiểu thành đại, lâu ngày cũng không chịu nổi, tổng lượng máu mất đi cũng rất đáng kinh ngạc. Điều này sớm đã khiến cậu trông gầy gò, yếu ớt, như thể bị suy dinh dưỡng trong thời gian dài dẫn đến thiếu máu.
Trước đây, đám người Dư Thái Bạch cho rằng cậu đã buông thả bản thân, một phần cũng là vì thấy bộ dạng này của cậu, sắc mặt lúc nào cũng tái nhợt, nhìn kiểu gì cũng ra vẻ buông xuôi tất cả.
Sau khi tan học, Chu Văn vội vàng đóng hết cửa sổ, cẩn thận kéo rèm lại, lúc này mới triệu hồi con Kiến Lực Sĩ Biến Dị ra giữa phòng khách.
Hoa văn hình Kiến Lực Sĩ màu máu trên tay lập tức bừng lên ánh sáng đỏ rực, hình xăm như sống lại, hóa thành chất lỏng chảy trên mu bàn tay, nhanh chóng bao bọc lấy cả bàn tay trái, biến thành một chiếc găng tay trông không giống vàng cũng chẳng phải ngọc. Mặt trên của găng tay còn có hoa văn hình con Kiến Lực Sĩ.
Chu Văn nhìn chiếc găng tay, thầm cảm nhận được một luồng sức mạnh bùng nổ nơi tay trái, dường như chỉ cần vung một đấm là có thể thổi bay cả một chiếc xe tăng.
“Quả nhiên như trên mạng nói, Phối sủng ở hình thái phối hợp có thể buff chỉ số cho chủ nhân. Hiệu ứng của con Kiến Lực Sĩ này, chắc là tăng sức mạnh nhỉ?”
Trong nhà không có chỗ nào để thử xem sức mạnh mà chiếc găng tay mang lại lớn đến mức nào, Chu Văn đành phải thu hồi nó lại, chuyển sang triệu hồi hoàn chỉnh con Kiến Lực Sĩ Biến Dị.
Hoa văn Kiến Lực Sĩ Biến Dị trên tay lại lóe sáng, trước mắt Chu Văn lập tức xuất hiện một bóng mờ huyết sắc, quang ảnh kia dần ngưng tụ lại, hóa thành một con kiến to bằng… con ngựa.
Con Kiến Lực Sĩ Biến Dị ngoài đời thực không hề đáng yêu như trong game. Toàn thân nó được bao bọc bởi lớp giáp xác màu máu như đúc từ kim loại, mỗi đường cong đều ẩn chứa sức bộc phát vô tận. Mấy cái chân kiến thon dài sắc như lưỡi dao răng cưa, cặp râu trên đầu cũng tựa như thép luyện, vừa dẻo dai vừa cứng rắn.
Đừng nói là bị chân của nó đâm xuyên, chỉ cần bị thân thể nó va phải một lần, e rằng cũng khó tránh khỏi kết cục xương gãy thịt nát.
Đứng gần quan sát con Kiến Lực Sĩ Biến Dị, một cảm giác tác động thị giác mãnh liệt ập tới. Nó toát ra một vẻ đẹp ma mị đầy nguy hiểm, khiến người ta vừa kinh ngạc đến lạnh gáy, lại vừa trỗi dậy một khao khát muốn chinh phục.
“Hình ảnh trong game đúng là không đáng tin chút nào, một hung khí giết chóc tàn bạo như thế này mà trong game lại được vẽ cho đáng yêu như vậy.”
Chu Văn nhảy lên lưng con Kiến Lực Sĩ, để nó đi lại vài vòng.
Tiếc là phòng khách quá nhỏ, con Kiến Lực Sĩ di chuyển hơi khó khăn, thành ra cũng không có cảm giác gì đã cho lắm.
“Chờ có cơ hội sẽ cưỡi nó ra ngoài sau.”
Nếu không phải lúc cần thiết, Chu Văn cũng không định để người khác biết đến sự tồn tại của con Phối sủng này.
Phối sủng cấp Phàm Thai tuy hiếm, nhưng so với Phối sủng cấp Truyền Kỳ thì yếu hơn nhiều, khoe khoang cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Tuy nhiên, sau khi nhận được Trứng phối sủng, Chu Văn lại càng có thêm động lực. Cậu tiếp tục cầm điện thoại cày cuốc, muốn xem trong cái Ma Kiến Huyệt này còn có thể kiếm được thứ gì tốt nữa không.
Kỳ thi đại học đã đến gần, Chu Văn đến trường khá sớm, định bụng lên lớp ngủ một giấc. Vừa đến cổng trường, cậu đã thấy Điền Hướng Đông đang đứng dựa vào cửa với vẻ mặt kỳ quặc.
Thấy Chu Văn đi tới, Điền Hướng Đông vội vàng tiến lên, vẻ mặt có chút khó xử, nghiến răng nói:
“Chu Văn, xin lỗi cậu, bạn tôi mời tôi gia nhập đội của họ rồi, nên tôi không thể lập đội với cậu được nữa.”
Nói xong, không đợi Chu Văn đáp lại, Điền Hướng Đông đã trực tiếp quay người chạy đi.
Chu Văn hơi sững sờ, không hiểu rốt cuộc đã có chuyện gì. Sắp thi tốt nghiệp đến nơi rồi mà Điền Hướng Đông lại đột nhiên muốn đổi đội?!
“Điền Hướng Đông đột nhiên rời đội, không biết Phương Nhược Tích đã có phương án dự phòng chưa. Đến nước này rồi, e là không dễ tìm được thành viên mới.”
Chu Văn vừa suy nghĩ, vừa bước vào trong, đã thấy Lý Trí đứng sẵn ở đó đợi hắn.
“Lý Trí, chuyện Điền Hướng Đông rời đội, cậu biết chưa?” Chu Văn hỏi.
Lý Trí hơi sững người, nhìn Chu Văn với ánh mắt kỳ lạ: “Xin lỗi cậu, vì một vài lý do, tôi cũng không thể cùng cậu tham gia kỳ thi được.”
Chu Văn nhìn Lý Trí, trong lòng thầm dâng lên một cảm giác chẳng lành.
“Tại sao?” Chu Văn nhìn Lý Trí hỏi.
“Cậu đừng hỏi nữa, tóm lại là tôi có lỗi với cậu.”
Lý Trí tỏ vẻ xấu hổ, cúi đầu chào Chu Văn một cái rồi cũng vội vàng bỏ đi.
Đi thêm vài bước, Chu Văn lại thấy Phương Nhược Tích. Nhìn sắc mặt của cô, cậu lập tức khẳng định được suy đoán của mình.
“Chu Văn, tôi xin lỗi, tôi không thể cùng cậu tham gia kỳ thi được.” Phương Nhược Tích đến trước mặt Chu Văn, trầm mặc hồi lâu mới mở miệng nói.