- Vì sao?
Chu Văn nhìn thẳng vào mắt Phương Nhược Tích.
Ánh mắt Phương Nhược Tích liếc sang bên, không dám đối diện với Chu Văn, khẽ lắc đầu nói:
- Cậu đừng hỏi nữa, tóm lại là mình có lỗi với cậu.
Chu Văn mỉm cười, đưa tay đặt lên đỉnh đầu Phương Nhược Tích, xoa nhẹ mái tóc nàng rồi nói:
- Người nên xin lỗi phải là mình mới đúng. Có kẻ muốn đối phó mình nên mới liên lụy đến cậu và bọn Lý Trí. Nhân lúc còn kịp, cậu mau tìm thêm một đồng đội khác đi, nhất định phải giành được thành tích tốt, nếu không mình sẽ cảm thấy có lỗi với các cậu lắm. Hơn nữa, thay mình gửi lời xin lỗi đến Điền Hướng Đông và Lý Trí nhé.
Phương Nhược Tích kinh ngạc nhìn Chu Văn, vẻ mặt vô cùng phức tạp, có cả ngạc nhiên, áy náy, khó hiểu, và một chút tình cảm đặc biệt.
- Được rồi, mau đi đi, mình cũng phải cố gắng một chút mới được.
Chu Văn thu tay về, cười cười rồi quay người định rời đi.
Phương Nhược Tích đứng đó nhìn bóng lưng Chu Văn, đợi anh đi được vài bước, cô mới run run cất lời:
- Chu Văn, mình không biết cậu đã đắc tội với ai, nhưng thế lực của người đó vô cùng đáng sợ, cậu phải cẩn thận đấy.
Chu Văn không nói gì thêm, chỉ quay đầu lại mỉm cười với cô, sau đó tiếp tục bước nhanh đi.
Hắn biết rõ thời gian của mình không còn nhiều. Gia thế của Lý Trí và Điền Hướng Đông đã thuộc hàng top ở Quy Đức Phủ này, mà gia thế của Phương Nhược Tích lại còn nhỉnh hơn một chút. Trong trường từ lâu đã có tin đồn cha nàng là lãnh đạo cấp thành phố, hơn nữa còn là một nhân vật có thực quyền.
Vậy mà có kẻ lại ảnh hưởng được đến cả ba người họ, quyền thế của người muốn đối phó với hắn chắc chắn không hề tầm thường.
Chu Văn không nghĩ ra mình đã đắc tội với nhân vật tầm cỡ như vậy từ khi nào, nhưng nếu liên hệ với chuyện An Tĩnh chuyển trường đến rồi đánh cho hắn một trận, thì cũng không phải là không có manh mối.
Đi tới một góc vắng người, Chu Văn lấy điện thoại ra, định bụng liên lạc với ông bố Chu Lăng Phong của mình để hỏi xem rốt cuộc có phải đã đắc tội với ai không.
Thế nhưng gọi đi chỉ nhận được thông báo thuê bao tắt máy, cũng không biết Chu Lăng Phong đang làm gì mà giữa ban ngày ban mặt lại không mở máy.
Tắt điện thoại, Chu Văn thầm tính toán bước tiếp theo.
- Việc quan trọng nhất trước mắt là tìm được ba người đồng ý lập đội với mình.
Chu Văn nhíu mày suy tư.
Kỳ khảo nghiệm này khác với thi đại học, bởi vì địa điểm thực chiến được tiến hành trong một Dị Thứ Nguyên Lĩnh Vực. Mặc dù đó là một Dị Thứ Nguyên Lĩnh Vực đã bị con người khống chế, hẳn sẽ không có nguy hiểm quá lớn, nhưng năm nào cũng có ít nhiều thương vong. Vì vậy, kỳ khảo hạch thực chiến này mới yêu cầu tự nguyện đăng ký và lập đội tham gia.
Chu Văn không hiểu vì sao chính phủ Liên bang lại chọn hình thức thi cử như vậy. Mỗi năm đều có thương vong, chính phủ Liên bang đều phải hứng chịu sự công kích của dư luận, thế nhưng năm nào cũng vẫn tiến hành, không hề có dấu hiệu thay đổi.
Chu Văn không ngại nguy hiểm, với thực lực hiện tại của hắn, dù một mình tham gia khảo thí cũng có thể giành được thành tích không tồi.
Nhưng quy định là quy định, bắt buộc phải là một đội bốn người mới có thể đăng ký tham gia. Cho nên, trước khi hết hạn đăng ký, hắn nhất định phải tìm được ba người đồng ý lập đội với mình.
- Sắp đến kỳ thi đại học rồi, những người muốn tham gia khảo thí chiến lực e là đều đã có đội cả. Giờ này còn có thể tìm ai để lập đội đây?
Chu Văn có chút đau đầu.
Vốn dĩ hắn chỉ định thi vào một trường danh tiếng nào đó, sau đó tìm một công việc ổn định để sau này có thể yên tĩnh chơi game. Thế nhưng lại có kẻ không muốn để hắn được yên, nhất định phải kiếm chuyện với hắn.
- Chu Văn, em theo tôi.
Chu Văn vừa bước vào lớp học thì bị Dư Thái Bạch gọi lại.
Sắc mặt Dư Thái Bạch có chút khó coi. Ông dẫn Chu Văn đến văn phòng của mình, đóng cửa cẩn thận rồi mới nhìn Chu Văn, nghiêm túc hỏi:
- Chu Văn, em có biết An Đốc Quân không?
- Ông ấy là ai ạ?
Chu Văn có chút mờ mịt.
- An Đốc Quân là một cách gọi tôn trọng, tên thật của ông ta là An Thiên Tá. Em thật sự không biết ông ta sao?
Dư Thái Bạch nhìn Chu Văn hỏi lại.
- Em không biết.
Chu Văn lắc đầu quả quyết.
Dư Thái Bạch thấy Chu Văn không giống đang giả vờ, liền lộ vẻ nghi hoặc:
- Vậy thì lạ thật. Em không biết An Đốc Quân, vậy tại sao khi ông ta đến thị sát Quy Đức Phủ lại điểm danh phê bình một học sinh trung học như em?
- An Thiên Tá là người thế nào ạ?
Đến lúc này, Chu Văn cũng đã lờ mờ hiểu ra chuyện ba người Phương Nhược Tích rời đội rất có thể liên quan đến An Thiên Tá này.
Dư Thái Bạch cười khổ:
- Tôi chỉ là một giáo viên, làm sao có thể tiếp xúc được với nhân vật tầm cỡ như vậy. Tôi chỉ nghe hiệu trưởng nhắc qua về người này. Toàn bộ Liên bang Trái Đất được chia thành bốn khu. Quy Đức Phủ của chúng ta chẳng qua chỉ là một thành phố nhỏ ở Khu Đông. Vị An Đốc Quân An Thiên Tá kia tuy còn rất trẻ nhưng xuất thân danh giá, mới hơn hai mươi tuổi đã ngồi lên vị trí cao. Ông ta là một quan lớn trong quân đội Khu Đông, tay nắm thực quyền, là một nhân vật ghê gớm.
- Thầy Dư, ý thầy là An Thiên Tá đang nhắm vào em?
Chu Văn cau mày hỏi.
- Có lẽ không phải là nhắm vào em, nhưng ông ta chỉ thuận miệng nhắc đến em một câu, nói em không tốt, thế là những kẻ muốn nịnh bợ An Đốc Quân liền bày ra đủ thứ chuyện.
Dư Thái Bạch bất đắc dĩ nói.
- Đã làm tới chức quan lớn như vậy, chẳng lẽ ông ta không biết một câu nói của mình có thể hủy hoại cả tương lai của một học sinh trung học sao?
Chu Văn lạnh giọng nói:
- An Đốc Quân này, có phải có quan hệ với An Tĩnh không ạ?
- Hẳn là có quan hệ, nhưng là quan hệ gì thì tôi cũng không biết.
Dư Thái Bạch suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:
- Chuyện này cứ từ từ làm rõ sau cũng được. Bây giờ, điều quan trọng nhất là em phải tìm được đội để đăng ký, ngày mai là hạn chót rồi, nếu còn chậm trễ thì sẽ không kịp nữa.
Chu Văn cũng có chút bất lực:
Đến hôm nay rồi, ai muốn tham gia thì đã sớm có đội. Em còn có thể đi đâu tìm người bây giờ? Huống chi cho dù có tìm được, đối phương đã chia rẽ được một lần, chẳng lẽ không thể ngăn cản lần thứ hai sao?
- Cho nên, lần này đồng đội mà em cần tuyệt đối không thể là học sinh bình thường.
Dư Thái Bạch dường như đã sớm có ý định.
- Không phải học sinh bình thường?
Chu Văn hơi sững người, không hiểu ý của Dư Thái Bạch.
Dư Thái Bạch trầm ngâm một lát rồi nói:
- Kỳ thực chiến này yêu cầu bốn học sinh tự do lập đội, quy tắc này tồn tại một lỗ hổng rất lớn, nhưng Liên bang vẫn một mực kiên trì áp dụng, mấy chục năm qua chưa từng thay đổi. Dưới quy tắc này, có rất nhiều học sinh thực lực không đủ mạnh, nhưng nhờ có đồng đội cực kỳ cường đại mà cuối cùng giành được thành tích vượt xa thực lực của bản thân.
Dừng lại một chút, Dư Thái Bạch nói thêm:
- Trong trường chúng ta có một người tên là Lý Huyền. Nếu em chịu lập đội với cậu ta, chỉ cần cậu ta đồng ý, hẳn là sẽ không có ai dám làm khó em nữa. Có điều, ngược lại em phải toàn lực giúp cậu ta giành được thành tích tốt, hơn nữa cậu ta bắt buộc phải là người có thành tích cao nhất trong đội.
- Ý thầy là muốn em làm người đánh thuê cho Lý Huyền?
Chu Văn không phải kẻ ngốc, lập tức hiểu ra ý của Dư Thái Bạch.
- Nếu là tình huống bình thường, em đương nhiên không cần phải làm vậy. Nhưng bây giờ, dù em không giành được thành tích cao nhất thì cũng có thể đạt được một kết quả không tệ. Chẳng qua không được hạng nhất, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với việc không được tham gia.
Dư Thái Bạch nói.
Chu Văn cũng không phải là người cố chấp, nên hoàn toàn không do dự, chỉ suy nghĩ một chút liền nói:
- Vậy thì phiền thầy Dư giúp em liên lạc một chút. Có điều, trường ta thật sự có người tên là Lý Huyền sao ạ?
Nếu trường Quy Đức có một học sinh lai lịch lớn như vậy, Chu Văn không có lý nào lại chưa từng nghe qua.
- Mặc dù Lý Huyền là học sinh trường chúng ta, nhưng ngoài ngày đăng ký nhập học ra, cậu ta chưa từng đến trường học chung. Em không biết cậu ta cũng là chuyện bình thường, ngay cả giáo viên trong trường, người biết cậu ta cũng không nhiều.
Dư Thái Bạch cười nói:
- Tóm lại, trước tiên cứ vượt qua ải khó này đã, chuyện sau này từ từ tính sau cũng không muộn.