Vẻ mặt Chu Văn vẫn luôn mỉm cười, dường như chẳng hề để tâm đến những gì Trương Ngọc Trí nói.
Thực ra, Chu Văn gần như chẳng nghe được Trương Ngọc Trí đang nói gì. Suốt quãng đường, hắn đều đang cố gắng thích nghi với sức mạnh của Đế Thính.
Nhưng việc này thực sự quá khó. Đừng nói là thu nhận tất cả âm thanh, chỉ riêng việc lọc ra âm thanh ngay trước mặt thôi mà Chu Văn cũng chỉ có thể chuyển kênh một cách hú họa.
Khi nghe Trương Ngọc Trí nói, hắn gần như là nghe hai đoán bảy, phần còn lại thì mờ mịt, thế nên mới làm sai những việc nàng nhờ.
Nếu không thì với năng lực khống chế của hắn, dù không rành về hoa cỏ cũng chẳng đến mức phạm nhiều sai lầm như vậy.
Chu Văn vốn nghĩ Trương Ngọc Trí sẽ nổi giận vì hành động của mình, dù sao khu vườn này cũng là tâm huyết của nàng, từng ngọn cây cọng cỏ trông có vẻ bình thường nhưng thực chất đều được lựa chọn vô cùng kỹ lưỡng.
Thế nhưng, dù Trương Ngọc Trí liên tục nhắc nhở, nàng cũng không thật sự tức giận, ngược lại còn kiên nhẫn chỉ cho Chu Văn nên làm thế nào.
Nhưng vì Chu Văn gần như chỉ nghe đoán, hiểu chưa đến một nửa, thế nên hắn cực kỳ vụng về. Thường thì Trương Ngọc Trí phải nói đi nói lại mấy lần, Chu Văn mới hiểu được lõm bõm.
Trương Ngọc Trí cũng không vội, dường như việc dạy một Chu Văn ngốc nghếch về các loại hoa cũng là một niềm vui.
Chu Văn lại càng không vội, dù sao hắn cũng muốn luyện tập để thích ứng với năng lực mà Đế Thính mang lại. Chỉ là việc làm sai hết chuyện này đến chuyện khác khiến Chu Văn cảm thấy hơi ngượng.
Ngày hôm đó, Chu Văn không có việc gì làm nên lại giúp Trương Ngọc Trí chăm sóc vườn hoa.
À không, phải nói là phá hoại vườn hoa mới đúng. Chu Văn nghe không hiểu nên đã làm sai rất nhiều việc, ví dụ như đáng lẽ phải tưới vào gốc cây thì lại tưới lên lá. Mặc dù không ảnh hưởng lớn, nhưng sai lầm chồng chất khiến khu vườn vốn đẹp đẽ hoàn mỹ đã mất đi vài phần hương sắc.
Trương Ngọc Trí biết rõ điều đó nhưng lại không chịu tự mình làm, vẫn cứ đứng đó chỉ huy Chu Văn.
Mãi cho đến khi mặt trời lặn, Trương Xuân Thu đến mời họ ăn cơm, Trương Ngọc Trí mới chịu buông tha cho Chu Văn.
Mặc dù Chu Văn luôn nói ít nghe nhiều, nhưng Trương Xuân Thu và Trương Ngọc Trí là những người cực kỳ thông minh, nên dĩ nhiên cũng nhận ra thính lực của Chu Văn dường như có vấn đề.
Thế nhưng Chu Văn không nói, họ cũng không hỏi, vẫn cười nói vui vẻ với hắn. Cho dù Chu Văn có trả lời trật lất, họ vẫn có thể tiếp chuyện như không hề phát hiện ra điều bất thường nào.
"Thời gian không còn sớm, tôi cũng nên cáo từ."
Sau khi ăn cơm xong, Chu Văn dự định trở về Lạc Dương.
"Không được, vườn hoa của tôi còn chưa xong, cậu cứ thế mà đi à? Đây chẳng phải là bỏ của chạy lấy người sao?"
Trương Ngọc Trí trừng mắt nói.
Chu Văn không nghe thấy Trương Ngọc Trí nói gì, nhưng nhìn nét mặt của nàng cũng đoán được ý.
Chu Văn phát hiện ra, việc không nghe được đối phương nói gì đôi khi cũng không phải là chuyện xấu. Có người từng nói, hãy nhắm mắt lại để lắng nghe thế giới, bạn sẽ phát hiện ra rất nhiều điều tốt đẹp mà trước đây đã bỏ lỡ.
Thực ra, điều ngược lại cũng đúng. Khi không có âm thanh, không thể nghe được lời nói của đối phương, mất đi lớp vỏ ngôn từ, chỉ dùng mắt để lặng lẽ quan sát, người ta sẽ phát hiện ra nhiều điều mà trước đây rất khó nhận ra.
"Hóa ra biểu cảm và ngôn ngữ cơ thể của con người lại thú vị đến vậy!"
Chu Văn nhận ra, trước đây mình rất dễ bỏ qua cảm xúc của đối phương, chỉ dùng lời nói để phán đoán ý nghĩ của họ.
Bây giờ hắn mới phát hiện, nhiều khi lời nói có thể lừa dối, nhưng ngôn ngữ cơ thể phản ánh cảm xúc thì không.
Trong khoảng thời gian không nghe được người khác nói gì, Chu Văn đã nhanh chóng hiểu rõ hơn về ngôn ngữ cơ thể.
"Chẳng lẽ tôi phải trông coi cái vườn hoa này giúp cô cả đời à?" Chu Văn nói.
Có thể thấu hiểu cảm xúc không có nghĩa là Chu Văn trở nên đa sầu đa cảm. Trên thực tế, việc lý giải và phản ứng theo bản năng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
"Ít nhất cũng phải sửa lại những chỗ do cậu phá hỏng chứ?" Trương Ngọc Trí nói.
Câu này thì Chu Văn nghe được. Hắn ngẫm lại, cảm thấy cũng có lý. Hắn rõ ràng đến giúp mà lại biến vườn hoa của nàng thành ra thế này, đúng là không hay thật.
"Được rồi, mai lại tiếp tục."
Chu Văn thầm nghĩ, hôm nay hắn đã nắm được đại khái đặc tính của các loại hoa cỏ đó, ngày mai chắc sẽ không tốn nhiều thời gian để làm cho tốt.
Sức khỏe của Trương Ngọc Trí dường như không được tốt lắm, sau bữa cơm, Trương Xuân Thu cho người đưa nàng về phòng nghỉ ngơi.
"Cậu cũng đừng hòng giở trò chuồn lẹ đấy nhé."
Trước khi đi, Trương Ngọc Trí còn trêu Chu Văn một câu.
Chu Văn không nghe thấy nàng nói gì, cũng không thể đoán ra ý tứ qua biểu cảm, đành mỉm cười đáp lại.
Trương Ngọc Trí bật cười khúc khích rồi xoay người rời đi.
Chu Văn bất đắc dĩ, không biết Trương Ngọc Trí đã nói gì, càng không hiểu nàng cười cái gì, cảm giác mình cứ như một tên ngốc.
"Để tôi đưa cậu đến phòng khách."
Sau khi Trương Xuân Thu đưa Chu Văn đến phòng khách, ông không lập tức rời đi mà ngồi xuống.
Trương Xuân Thu dùng ngón trỏ, viết lên mặt bàn chỗ dính nước trà: "Chu Văn, có cần giúp một tay không?"
"Cảm ơn, tôi không sao, một thời gian nữa sẽ hồi phục thôi."
Chu Văn cũng chẳng định giấu giếm, với người như Trương Xuân Thu mà nhìn không ra mới là chuyện lạ.
"Tôi có một việc, thực sự cần cậu giúp đỡ." Trương Xuân Thu nghiêm túc viết.
"Chẳng lẽ tình hình ở Ma Mộ rất tệ sao?" Chu Văn giật mình, vội vàng hỏi.
Trương Xuân Thu lắc đầu, viết tiếp: "Tôi hy vọng cậu có thể ở lại Trương gia trong bốn ngày."
"Tại sao?" Chu Văn khó hiểu nhìn Trương Xuân Thu, bảo hắn ở lại mà không nói phải làm gì khiến hắn cảm thấy rất nghi hoặc.
"Trong bốn ngày này, hãy giúp tôi bảo vệ tốt cho tiểu muội."
Tiểu muội mà Trương Xuân Thu nói chính là Trương Ngọc Trí.
Bởi vì thế hệ này của Trương gia chỉ có một mình Trương Ngọc Trí là nữ, nên Trương Xuân Thu và những người khác đều quen gọi nàng là tiểu muội.
"Ngọc Trí gặp nguy hiểm sao?" Vẻ mặt Chu Văn cũng trở nên nghiêm trọng.
Trương Xuân Thu gật đầu, nói: "Trong nội bộ Trương gia xảy ra chút vấn đề, tôi sợ có người sẽ gây bất lợi cho tiểu muội. Cậu hẳn cũng hiểu, vào thời điểm thế này, tôi không tiện dùng người nhà."
"Bốn ngày, không vấn đề gì."
Chu Văn suy nghĩ một chút, nếu chỉ có vậy thì cũng không phải việc gì khó.
Tuy Trương gia hùng mạnh, nhưng dù sao cũng không có cường giả cấp Thiên Tai, bảo vệ an toàn cho Trương Ngọc Trí hẳn không quá khó khăn.
"Cảm ơn." Trương Xuân Thu nói thành tiếng.
Chu Văn vừa hay nghe được câu này, lắc đầu nói: "Ngọc Trí là bạn của tôi, cũng từng cứu tôi, đây là việc tôi nên làm."
Trương Xuân Thu không nói gì thêm, chỉ mỉm cười với Chu Văn rồi đứng dậy rời đi.
Sau khi Trương Xuân Thu rời khỏi biệt viện, Trương Tiêu đi tới, có chút khó hiểu hỏi: "Tại sao đúng lúc này Chu Văn lại đến?"
"Đời này, tiểu muội đã hy sinh quá nhiều cho Trương gia, ngay cả một người bạn bình thường cũng không có. Nếu con bé vui, cứ để Chu Văn ở cùng nó mấy ngày đi." Trương Xuân Thu trầm giọng nói.
"Thằng nhóc Chu Văn kia là một tên ngáo ngơ, nếu muốn tiểu muội vui vẻ, anh nên nói rõ chuyện kia cho nó biết, để nó dốc toàn lực mà dỗ dành tiểu muội. Nếu không, với cái tính của Chu Văn, sẽ chỉ tổ chọc giận tiểu muội thôi." Trương Tiêu nói.
"Cậu đang nghi ngờ IQ của tiểu muội, hay cho rằng em ấy là loại người thích nghe nịnh bợ?" Trương Xuân Thu lạnh lùng liếc Trương Tiêu một cái.