Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1313: CHƯƠNG 1309: TÀI NĂNG TRƯƠNG NGỌC TRÍ

Trương Tiêu giật thót, vội cúi đầu:

- Là do em quá nóng lòng, em cũng chỉ mong tiểu muội được vui vẻ.

- Vui vẻ ư? Anh chỉ mong con bé biết đau lòng là gì.

Trương Xuân Thu ngẩng đầu nhìn xa xăm, ánh mắt phức tạp:

- Sinh ra trong Trương gia, nó ngay cả tư cách để đau lòng cũng không có. Anh hy vọng nó có thể hiểu được cảm giác đó, vì ít nhất như vậy, nó vẫn còn là em gái của chúng ta.

Trương Tiêu rầu rĩ:

- Nếu được lựa chọn, em nguyện thay thế tiểu muội, nhưng vị trong Ma Mộ kia…

- Câm miệng!

Trương Xuân Thu, người vốn luôn ôn hòa như ngọc, tưởng chừng không bao giờ biết nổi giận, lúc này lại đột nhiên quát lớn. Ánh mắt gã nhìn Trương Tiêu sắc lẻm như dao.

Trương Tiêu sợ đến mức toàn thân run rẩy, bất giác lùi lại hai bước.

Dù tuổi tác không chênh lệch nhiều, nhưng trong thâm tâm, Trương Tiêu vô cùng kính sợ người anh này. Bình thường cậu ta còn dám cãi lại vài câu, thậm chí cố tình chọc tức Trương Xuân Thu.

Nhưng một khi Trương Xuân Thu đã nghiêm túc, Trương Tiêu tuyệt đối không dám hó hé nửa lời. Cậu ta chưa từng thấy anh mình nổi giận đến thế này bao giờ, trong lòng hoảng sợ tột độ, gần như không dám ngẩng mặt lên nhìn.

Trương Xuân Thu lạnh lùng nhìn chằm chằm Trương Tiêu:

- Cậu phải nhớ cho kỹ, mạng của cậu là do tiểu muội đổi lấy. Cậu không có tư cách nói lời thay thế con bé. Tất cả mọi người trong Trương gia đều vậy! Tiểu muội không nợ Trương gia bất cứ thứ gì, chỉ có Trương gia nợ nó. Cậu muốn cứu nó thì giữ cái mạng này cho tốt vào. Nếu không có Trương gia, không có chúng ta, con bé đã chẳng phải làm thế!

- Anh, em biết rồi, em không có ý đó…

Sắc mặt Trương Tiêu lúc trắng lúc xanh, bị mắng đến không dám cãi lại, nói năng cũng lắp ba lắp bắp.

Trương Xuân Thu chẳng nói thêm lời nào, cũng không thèm nghe Trương Tiêu giải thích, quay người bỏ đi thẳng.

Mãi đến khi bóng lưng Trương Xuân Thu khuất hẳn, sắc mặt Trương Tiêu mới dần bình thường trở lại. Cậu ta nghiến răng, lẩm bẩm một câu:

- Anh cũng thế thôi, lấy tư cách gì mà nổi giận với em?

*

Ngày hôm sau, Chu Văn lại đến khu vườn của Trương Ngọc Trí.

So với hôm qua, Trương Ngọc Trí hôm nay như biến thành một người khác hẳn.

Hôm qua, cô nàng ăn mặc chỉn chu như một tiểu thư khuê các, cách đối nhân xử thế trước mặt người ngoài vô cùng đúng mực, vừa nhìn đã biết là con nhà danh giá, ra dáng một nàng công chúa cao cao tại thượng.

Thực tế, nói Trương Ngọc Trí là công chúa cũng không ngoa, bởi tầm ảnh hưởng của Trương gia còn lớn hơn cả một quốc gia thời cổ đại.

Nhưng hôm nay, Trương Ngọc Trí lại hoàn toàn lột xác. Tóc đuôi ngựa, quần jean, áo thun đen ngắn tay, đầu đội mũ lưỡi trai.

Dù vóc dáng đầy đặn và đôi chân thon dài vẫn cực kỳ thu hút ánh mắt đàn ông, nhưng trông cô và người hôm qua cứ như hai người khác nhau.

- Đó là cái gì vậy?

Chu Văn để ý thấy trong vườn hoa có một đống đồ vật được phủ vải lụa đen, không biết là thứ gì.

Hắn nhớ rõ hôm qua trong vườn không có những thứ này.

- Đây là đồ xịn đấy nhé. Anh nghe nói âm nhạc giúp cây cối phát triển tốt hơn bao giờ chưa?

Trương Ngọc Trí nháy mắt tinh nghịch.

Chu Văn chẳng nghe rõ Trương Ngọc Trí nói gì, cũng không đọc được khẩu hình của cô, đành im lặng không đáp.

Trương Ngọc Trí dường như đã đoán trước được phản ứng này của Chu Văn, cô thần bí nói tiếp:

- Thời xưa, một số người đã nghiên cứu và phát hiện ra rằng, thực vật sau khi nghe nhạc có thể sinh trưởng tốt hơn. Theo nghiên cứu của họ, những loại rau củ quả bình thường nếu được nghe nhạc giao hưởng sẽ phát triển tốt hơn, tươi ngon hơn so với những loại không được nghe.

Chu Văn chỉ loáng thoáng nghe được vài từ như "rau củ", "âm nhạc", "vui vẻ", hoàn toàn không hiểu cô nàng đang nói cái quái gì.

- Chúng ta bắt đầu làm việc thôi.

Chu Văn đành bất lực nói.

Trương Ngọc Trí bĩu môi, có vẻ không hài lòng với phản ứng của Chu Văn, nhưng cô vẫn kéo hắn đến chỗ đống đồ vật kia rồi lần lượt giật tấm vải đen ra.

Lúc này Chu Văn mới nhìn rõ, hóa ra bên dưới là một dàn trống jazz.

- Không phải bảo dọn vườn hoa sao? Mang mấy thứ này ra đây làm gì?

Chu Văn nhìn dàn trống, thắc mắc.

- Âm nhạc làm cho hoa cỏ vui vẻ.

Trương Ngọc Trí nheo mắt ranh mãnh, ngồi xuống trước dàn trống rồi nói với Chu Văn.

Cuối cùng Chu Văn cũng nghe được câu này, và ngay lập tức đoán ra ý của những câu cô nói lúc nãy.

- Giờ để tôi biểu diễn cho anh xem kỹ năng âm nhạc mà tôi đã khổ luyện nhé. Ở Trương gia, tôi còn có biệt danh là ‘Tiểu Mozart của Trương gia’ đấy.

Trương Ngọc Trí nói xong, cầm dùi trống lên rồi bắt đầu gõ.

Chu Văn không nghe được cô đang nói gì, chỉ có thể nghiêm túc lắng nghe tiếng trống.

Nhìn Trương Ngọc Trí, vẻ mặt Chu Văn càng lúc càng kỳ quặc.

Trương Ngọc Trí gõ trống cực kỳ nhập tâm, nhưng dù Chu Văn là kẻ ngoại đạo về âm nhạc, dù trước đây hắn chưa từng nghe tiếng trống jazz, và dù bây giờ hắn chỉ thỉnh thoảng nghe được vài đoạn ngắn ngủi…

Thì điều đó cũng không ảnh hưởng đến nhận định của hắn rằng, hoa cỏ mà nghe thứ "âm nhạc" này, chắc chúng nó không vui nổi đâu.

Không, đây không thể gọi là âm nhạc được, gọi là tạp âm thì đúng hơn.

Trương Ngọc Trí có vẻ cực kỳ say sưa, vừa dùng sức gõ trống vừa hét lên điều gì đó với Chu Văn.

Nhưng lần này, Chu Văn không nghe được một chữ nào. Tiếng trống đã gây cản trở cực lớn cho thính giác của hắn.

Không chỉ bản thân âm thanh của tiếng trống, mà nó còn tác động đến vô số thực vật trong vườn, khiến cánh hoa, lá cây, ngọn cỏ, côn trùng, thậm chí cả bụi bặm và vi khuẩn cũng phát ra thêm nhiều âm thanh hơn.

Lượng âm thanh trong khu vườn nhỏ tăng lên theo cấp số nhân, khiến Chu Văn hoàn toàn không nghe được Trương Ngọc Trí đang nói gì, không tài nào bắt được giọng nói của cô giữa vô vàn âm thanh hỗn loạn ấy.

Trương Ngọc Trí nói rất nhiều, thấy Chu Văn không có phản ứng gì, cô chẳng những không giận mà trên mặt lại nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Dừng tay lại, Trương Ngọc Trí nói với Chu Văn:

- Chu Văn, anh thông minh thật đấy, thông minh cứ như là...

Chu Văn dồn toàn bộ tinh thần để lắng nghe. Vì tiếng trống đã dừng nên lượng âm thanh giảm đi đáng kể, hắn lại may mắn bắt được giọng nói của Trương Ngọc Trí.

Nhưng đúng lúc cô nàng nói nốt vế sau, cô lại tiện tay gõ một cái, âm thanh lập tức nhiễu loạn thính giác của Chu Văn, khiến hắn không nghe được cô đã nói gì tiếp theo.

Có điều nghe được vế trước, chắc là đang khen mình thông minh.

- Cảm ơn, cô quá khen rồi.

Chu Văn đáp.

Trương Ngọc Trí nghe Chu Văn trả lời, vẻ mặt cố tỏ ra nghiêm túc nhưng đôi mắt đã cong thành hình trăng khuyết, bởi vì câu đầy đủ mà cô vừa nói là… “Thông minh cứ như là heo”.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!