- Chu Văn, ngươi chính là thằng ngốc, đầu óc ngu si tứ chi phát triển, ngu như lợn...
Khi Trương Ngọc Trí mắng chửi, trên mặt nàng lại tràn ngập vẻ sùng bái.
Nhưng vì nàng vừa nói vừa gõ trống nên Chu Văn chẳng nghe được gì, trong lòng cũng thấy hơi bực bội.
Mãi đến khi Trương Ngọc Trí ngừng gõ trống, Chu Văn mới loáng thoáng nghe được nửa câu cuối.
- ...Tôi thật sự rất sùng bái anh…
Giọng nói của Trương Ngọc Trí cuối cùng cũng lọt vào tai Chu Văn.
- Mình cũng không đến mức đó đâu!
Chu Văn có chút ngượng ngùng gãi đầu, không ngờ Trương Ngọc Trí nói nãy giờ đều là khen mình!
Chu Văn thầm nghĩ, có lẽ Trương Ngọc Trí ngại không muốn khen thẳng mặt, nên mới dùng cách vòng vo như vậy.
- Tôi thật sự sùng bái anh… Anh đúng là đồ ngốc…
Trương Ngọc Trí lại tiếp tục gõ lên giá trống.
Chu Văn thấy Trương Ngọc Trí vừa gõ trống vừa nói chuyện, vẻ mặt có vẻ rất ngây thơ và thân thiện, nhưng cậu luôn cảm thấy có gì đó sai sai.
- Không được, mình phải nghĩ cách nghe cho được cô ta đang nói cái gì.
Trương Ngọc Trí cứ nói chuyện với cậu, mà cậu lại chẳng nghe được gì, điều này khiến Chu Văn rất khó chịu.
Hắn không hẳn là muốn hóng chuyện, chỉ là cảm giác này rất bực mình. Trương Ngọc Trí gõ bộ trống kia rõ ràng là để phá, không cho hắn nghe thấy gì.
Bình thường đã khó nắm bắt được giọng nói của Trương Ngọc Trí, giờ lại thêm tiếng trống nhiễu loạn, lại càng khó hơn.
Chu Văn thử đi thử lại nhiều lần, nhưng kết quả vẫn rất tệ, vì tiếng ồn gây nhiễu quá nghiêm trọng, gần như không thể nào bắt được giọng nói của Trương Ngọc Trí.
- Dựa vào may mắn để bắt được âm thanh là điều không thể. Dựa vào cường độ mạnh yếu của âm thanh cũng không thể phân biệt được nguồn phát, liệu có cách nào khóa được một loại âm thanh cụ thể không nhỉ?
Thứ đầu tiên Chu Văn nghĩ đến chính là tần số của âm thanh.
Sử dụng phương pháp tần số quả thực có thể xác định được một vài âm thanh đặc thù, nhưng tần số giọng nói của con người lại quá phổ biến, bị rất nhiều tần số âm thanh khác che lấp. Coi như Chu Văn khóa được tần số giọng nói của Trương Ngọc Trí, cậu vẫn bị vô số âm thanh khác ảnh hưởng.
Tìm ra giọng nói của Trương Ngọc Trí giữa một mớ âm thanh hỗn loạn không khác gì mò kim đáy bể.
- Tần số không được, vậy âm thanh còn đặc điểm nào khác không? Tần số, âm điệu và âm sắc, trong một phạm vi nhất định thì giọng người có thể nhận ra, nhưng nếu nó bị giấu trong hàng loạt âm thanh khác thì rất khó. Xét riêng giọng nói của con người thôi đã có hàng tỷ loại rồi, mức độ nhiễu loạn thực sự quá lớn.
Chu Văn chỉ có thể thử hết lần này đến lần khác để lắng nghe giọng của Trương Ngọc Trí.
Cậu hy vọng có thể tìm ra điểm khác biệt giữa các âm thanh, nhưng kết quả tự nhiên không mấy khả quan, giọng nói của con người giữa hàng loạt âm thanh khác không có đủ tính đặc thù để nhận ra.
Trương Ngọc Trí cũng không phải lúc nào cũng gõ trống, những lúc không gõ, cô sẽ chỉ huy Chu Văn đi chăm sóc mấy cây hoa cỏ kia.
Lúc này Chu Văn có thể dễ dàng nghe được giọng của Trương Ngọc Trí, nhờ đó mà không ngừng so sánh và phán đoán.
Mặc dù khi Trương Ngọc Trí gõ trống, Chu Văn vẫn gần như không nghe được gì, nhưng vào những lúc bình thường, cậu ngày càng nghe được giọng nói của cô một cách hoàn chỉnh hơn.
Mấy ngày tiếp theo, Chu Văn đều ở lại Trương gia.
Trương Ngọc Trí đổi chiêu trêu chọc Chu Văn, buổi sáng dùng trống, buổi chiều lại đổi thành đàn dương cầm, đến tối lại biến thành đàn vi-ô-lông.
Cho dù Chu Văn có ngốc nghếch đến đâu, cậu cũng biết chắc chắn Trương Ngọc Trí đang nói mấy lời khó nghe về mình, chỉ là không biết rốt cuộc cô ta nói cái gì.
Mấy ngày trôi qua, tiến triển không mấy thuận lợi, dù là tần số, âm điệu hay âm sắc, không có phương diện nào có thể khóa chặt được một giọng nói duy nhất.
Mặc dù nhờ vào sự thuần thục, thỉnh thoảng Chu Văn có thể nghe được một âm thanh nào đó cậu muốn nghe, nhưng việc này vẫn cần một chút may mắn.
Nếu Trương Ngọc Trí tạo ra những âm thanh phức tạp hơn, Chu Văn gần như chẳng nghe được gì, các luồng âm thanh chồng chéo lên nhau, thực sự quá hỗn loạn.
Bốn ngày trôi qua, tình hình vẫn không có gì thay đổi, Chu Văn trước sau vẫn không thể nghe được Trương Ngọc Trí nói gì khi cô dùng âm thanh khác để gây nhiễu.
Bởi Chu Văn hiểu rõ một điều, giọng nói của Trương Ngọc Trí sẽ không giống như những nhạc cụ kia.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, rất nhanh đã đến ngày hẹn của Trương Xuân Thu, có điều Chu Văn cảm thấy hơi kỳ lạ.
Trương Xuân Thu sợ có kẻ muốn hại Trương Ngọc Trí, nhưng bốn ngày qua không xảy ra bất cứ chuyện gì, ngoài Trương Xuân Thu và một vài người khác, gần như không có ai tiếp cận khu vườn kia.
Đương nhiên, Chu Văn cũng không hy vọng có chuyện gì xảy ra.
Trương Xuân Thu tìm đến Chu Văn, báo cho cậu biết mọi chuyện đã được giải quyết, cậu có thể rời khỏi Trương gia.
- Tôi còn một món nhạc cụ sở trường cuối cùng, nghe xong thì anh có thể đi.
Trương Ngọc Trí nói với Chu Văn.
Nghe câu này, Chu Văn trong lòng có chút bất đắc dĩ, sắp đi rồi mà Trương Ngọc Trí vẫn còn muốn troll mình một vố nữa.
Trong lúc Chu Văn còn đang nghĩ cách từ chối, Trương Ngọc Trí đã ngồi trước cây đàn tranh.
Nhắm mắt lại, những ngón tay của Trương Ngọc Trí đặt lên dây đàn, dừng lại một hồi lâu rồi mới bắt đầu gảy.
Cô vẫn luôn nhắm mắt, những ngón tay như đang nhảy múa trên dây đàn, cho dù không nghe được tiếng đàn, chỉ cần nhìn những ngón tay của Trương Ngọc Trí lướt đi, Chu Văn cũng biết lần này cô không phải đánh bừa, mà là chơi đàn thật sự.
Đánh được một lúc, Trương Ngọc Trí lại mở miệng, nhưng lần này không phải nói chuyện, mà là cất tiếng hát.
Nhìn Trương Ngọc Trí nhắm mắt tự hát, Chu Văn đột nhiên muốn biết, cô muốn đàn gì, muốn hát gì.
Không hiểu sao trước đây khi Trương Ngọc Trí dùng đủ loại nhạc cụ để gây nhiễu, biểu cảm trên mặt vô cùng phong phú, Chu Văn lại không có cảm giác gì. Nhưng lần này, nhìn cô nhắm mắt, gần như không có biểu cảm gì, trong lòng Chu Văn lại dâng lên một cảm xúc khó tả.
Nhìn một lúc, Chu Văn đột nhiên nghe được một giọng hát dịu dàng. Giọng hát đó giữa những âm thanh hỗn độn, vừa nhẹ vừa yếu, nhưng Chu Văn dần cảm giác, âm thanh xung quanh như thủy triều dần rút đi, còn giọng hát kia thì ngày một rõ ràng hơn.
- Người trong mộng… Gương mặt quen thuộc… Chờ đợi sự dịu dàng của ta… Dù cho nước mắt nhấn chìm đất trời... Ta sẽ không buông tay... Từng giây phút... Lặng lẽ đợi chờ… Chỉ vì một lời hẹn ước…
Cuối cùng Chu Văn cũng nghe được Trương Ngọc Trí hát gì, đàn gì. Âm nhạc và tiếng hát ấy vô cùng cảm động, nhưng không hiểu sao, Trương Ngọc Trí trong mắt Chu Văn dần biến thành hình ảnh một cô bé nhỏ, hai tay ôm gối, co ro run rẩy giữa bóng tối vô tận.
Thế giới của nàng, không có ánh sáng.
—[ Thiên Lôi Trúc . com ]— Dịch truyện bằng AI