Chu Văn kinh ngạc nhìn Trương Ngọc Trí. Trương Ngọc Trí vẫn là Trương Ngọc Trí đó, nhưng trong mắt hắn, nàng vẫn đang gảy đàn tranh, nhắm mắt đắm chìm trong tiếng hát của mình.
Nhưng không hiểu vì sao, trong đầu Chu Văn lại hiện lên hình ảnh một cô bé cuộn mình trong bóng tối, thậm chí hắn còn nghe được giọng nói run rẩy, bi thương của cô bé.
- Nếu ông trời đã định sẵn, ta phải bước vào bóng tối... Vậy thì hãy để một mình ta chìm trong bóng tối để đổi lấy ánh sáng cho mọi người đi... Đây cũng là kết cục của ta... Bọn họ đều coi ta là bạn bè... Thà chết chứ không để ta chịu chút tổn thương nào... Vậy mà ta lại hại chết họ... Kẻ dơ bẩn như ta không thể tha thứ... Ta vốn không xứng đáng được ôm lấy ánh sáng... Trương Ngọc Trí... Ngươi vốn đáng chết... Còn gì phải sợ nữa chứ?
Cô bé ngẩng đầu, nước mắt lăn dài trên má. Nàng ngước nhìn về phía trước, nơi có một con đường ánh sáng hiện ra giữa bóng tối.
Chu Văn hơi sững người. Ánh sáng kia phát ra từ một bóng hình, tựa như Thiên sứ tỏa Thánh quang, chỉ là không có cánh và vầng hào quang, mà mang dáng vẻ của một con người. Dáng vẻ đó lại giống hệt Chu Văn.
Cô bé nhìn bóng hình ấy, dường như muốn vươn tay níu lấy, nhưng bàn tay chỉ đưa ra nửa chừng rồi lại rụt rè thu về.
- Người như ta... chỉ mang đến bất hạnh cho bạn bè... sẽ làm hại họ... Ta không xứng có bạn...
Cô bé không nỡ rời mắt khỏi bóng hình ấy, chậm rãi thu tay lại, cuối cùng vùi đầu vào giữa hai tay, cuộn mình khóc thút thít.
Bóng hình rực rỡ ấy cuối cùng cũng tan vỡ giữa màn đêm, thế giới lại chìm vào bóng tối tuyệt vọng trong nháy mắt.
Lúc này, Trương Ngọc Trí đã hát xong. Nàng mở mắt ra, hình ảnh cô bé trong đầu Chu Văn cũng biến mất, phảng phất như mọi chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mơ.
Vô số âm thanh hỗn tạp vừa biến mất lại ùa về bên tai Chu Văn, khiến hắn một lần nữa chìm vào biển âm thanh.
- Ta hát thế nào?
Trương Ngọc Trí hỏi Chu Văn.
Có lẽ vì câu nói này đã vượt qua biển âm thanh hỗn loạn vẫn đang chiếm cứ thính giác của Chu Văn, nên hắn nghe rất rõ.
- Không nghe rõ.
Chu Văn lắc đầu.
Nói cũng lạ, thật ra hắn đã nghe được tiếng hát của Trương Ngọc Trí, hơn nữa còn nghe rất rõ ràng, không bị chút tạp âm nào ảnh hưởng. Thế nhưng hắn lại chẳng nhớ nàng đã hát gì, trong đầu chỉ còn đọng lại hình ảnh của cô bé kia mà thôi.
- Đồ ngốc không biết thưởng thức nghệ thuật! Nhìn ngươi chỉ tổ làm người ta bực mình, đừng để ta nhìn thấy ngươi nữa!
Trương Ngọc Trí tỏ vẻ không vui, nói xong liền đứng dậy rời đi.
- Xin lỗi cậu, Ngọc Trí bị chúng tôi chiều hư nên hơi tùy hứng một chút, nhưng con bé không có ác ý đâu, cậu đừng trách nó.
Trương Xuân Thu nói với Chu Văn.
- Tôi biết.
Chu Văn kinh ngạc phát hiện, tỷ lệ hắn bắt được âm thanh chính xác đã cao hơn nhiều.
- Để tôi tiễn cậu.
Trương Xuân Thu nói.
Chu Văn do dự một chút rồi nhìn về phía Trương Xuân Thu hỏi:
- Ma Mộ bên kia thật sự không sao chứ?
- Cậu không thấy hai hôm nay thời tiết mát mẻ hơn nhiều sao?
Trương Xuân Thu không trả lời thẳng.
Chu Văn hiểu ý của anh ta. Mấy hôm trước thời tiết còn nắng nóng gay gắt, mấy ngày gần đây đã trở lại bình thường, dường như điều đó cho thấy Ma Mộ đã được khống chế.
Nếu là trước đây, Chu Văn sẽ không có suy nghĩ gì khác, cảm thấy chuyện này chẳng có vấn đề gì. Nhưng khi nghĩ lại hình ảnh cô bé kia, hắn lại cảm thấy vấn đề này e rằng không đơn giản.
"Hình ảnh mình nhìn thấy không phải là ảo giác, nếu cảm giác không sai, đó hẳn là năng lực mà Đế Thính mang lại cho mình. Đế Thính trong truyền thuyết có thể nghe được mọi âm thanh trong trời đất, phân biệt được lòng người thiện ác, nghe thấu tiếng lòng. Thứ mình nghe được vừa rồi, có lẽ chính là tiếng lòng của Trương Ngọc Trí."
Chu Văn thầm suy đoán trong lòng.
Nhưng không hiểu sao, vừa rồi Chu Văn có thể nghe được tiếng lòng của Trương Ngọc Trí, bây giờ lại không nghe được nữa. Hắn thử lại, vẫn không nghe được tiếng lòng của Trương Xuân Thu và những người khác, khiến Chu Văn có chút hoài nghi, không biết phán đoán của mình có chính xác hay không, hay tất cả chỉ là ảo giác.
- Thính lực của tôi vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, có thể để tôi ở đây nghỉ ngơi thêm hai ngày được không, chờ hồi phục rồi hẵng đi?
- Tôi cũng muốn cậu ở lại thêm mấy ngày, nhưng Ngọc Trí nói không muốn nhìn thấy cậu, nếu không con bé sẽ nổi cáu đấy.
Trương Xuân Thu nói.
- Anh nói gì cơ?
Chu Văn không nghe rõ lời Trương Xuân Thu.
- Tôi nói là tôi cũng muốn cậu ở lại mấy ngày nữa...
Trương Xuân Thu đành phải lặp lại một lần nữa.
Nhưng anh ta mới nói được nửa câu, Chu Văn đã nói:
- Không ở lại lâu quá đâu, tôi còn phải về làm việc, thêm mấy ngày nữa thật sự không được. Tôi chỉ ở lại nhiều nhất hai ngày nữa thôi!
- Không phải, ý tôi là Ngọc Trí không muốn nhìn thấy cậu, nếu thấy cậu không đi, con bé sẽ nổi cáu...
Trương Xuân Thu nói.
- Cái gì? Anh muốn nổi cáu á? Tôi thật sự có việc, không thể ở lại quá lâu được, nhiều nhất là ba ngày, không thể hơn được nữa...
Nói xong, Chu Văn kéo Trương Xuân Thu đi ra ngoài, vừa đi vừa nói:
- Không ngờ Trương huynh lại tốt bụng như vậy, biết thế này tôi đã thường xuyên đến tìm anh rồi... Anh tốt quá...
Trương Xuân Thu nhìn Chu Văn, cũng không biết rốt cuộc hắn có nghe được thật hay không.
- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Tại sao Chu Văn vẫn chưa đi?
Sau khi Trương Xuân Thu trở về, Trương Tiêu đến hỏi.
- Thính lực của cậu ta còn chưa hồi phục, cần ở lại thêm hai ba ngày.
Trương Xuân Thu trả lời.
- Như vậy sao được, ngày mốt chính là…
Trương Tiêu im bặt, không nói tiếp.
- Không sao đâu, không cần để ý đến cậu ta.
Trương Xuân Thu nói.
- Các chú các bác sợ Chu Văn ảnh hưởng đến đại sự, vạn nhất xảy ra chuyện gì, nhà họ Trương sẽ vĩnh viễn không có ngày yên ổn. Tốt nhất vẫn nên để cậu ta đi sớm thì hơn.
Trương Tiêu nói.
- Tôi không có khả năng đuổi cậu ta đi, cũng không cảm thấy cậu ta sẽ ảnh hưởng gì đến đại sự. Mọi người thấy cậu ta có vấn đề thì tự mình đi mà đuổi.
Trương Xuân Thu nói xong, trực tiếp quay người rời đi.
Trương Tiêu nhìn Chu Văn một chút, lại không dám thật sự đi qua, chỉ có thể chuyển lời của Trương Xuân Thu cho các trưởng bối.
Các trưởng bối nhà họ Trương cũng phiền muộn. Nếu là người bình thường, nhà họ Trương muốn đuổi đi thì cũng đơn giản, nhưng người này lại là Chu Văn.
Thực lực của Chu Văn, người nhà họ Trương ít nhiều cũng biết. Nếu Chu Văn đã không đi, bọn họ cũng không dám dùng vũ lực để ép hắn ra khỏi cửa.
- Đại bá, con thấy Chu Văn kia, có lẽ thật sự chỉ muốn ở lại chữa trị thính lực rồi đi thôi, cậu ta không liên quan gì đến nhà họ Trương chúng ta đâu.
Trương Tiêu do dự một chút rồi nói.
Ngay cả Trương Xuân Thu cũng không thể đuổi hắn đi, hắn thì có tư cách gì mà đi đuổi?
- Được rồi, cũng không ảnh hưởng gì, cứ để cậu ta ở lại đi.
Cuối cùng Trương Tư Ưu lên tiếng, mọi người mới thôi.