Chu Văn ngồi trong phòng, cố gắng tiến vào trạng thái đặc biệt kia.
Trạng thái đó có thể nghe được âm thanh nội tâm, thậm chí chuyển hóa tiếng lòng thành hình ảnh, chỉ cần có năng lực như vậy, có lẽ hắn có thể tìm ra chân tướng sự việc từ người nhà họ Trương.
Nhưng không biết là do năng lực của Đế Thính chưa đạt đến trình độ đó, hay do sức mạnh của bản thân Chu Văn không đủ để phối hợp với Đế Thính, tóm lại là hắn đã thử rất nhiều lần nhưng đều không thể tiến vào trạng thái đó.
Có điều sau khi nghe được tiếng lòng, khả năng bắt âm thanh của Chu Văn lại mạnh hơn nhiều. Hiện tại, khoảng cách xa gần đối với Chu Văn mà nói đã không còn là vấn đề, chỉ cần tìm đúng "kênh", thì dù khoảng cách có xa đến đâu, âm thanh có nhỏ thế nào, cho dù là tiếng thì thầm trên sao Kim, Chu Văn ở Trái Đất vẫn có thể nghe rõ mồn một không sót một chữ.
Nếu con đường nghe tiếng lòng không thông, Chu Văn bèn thử cách khác, xem có thể tìm được kênh âm thanh của người nhà họ Trương không, để nghe lén một ít thông tin từ họ.
Điều này hiển nhiên không phải là một chuyện dễ dàng. Ngay cả khi đối mặt, Chu Văn còn không cách nào bắt được âm thanh chính xác, huống chi nhà họ Trương có nhiều người như vậy, Chu Văn không biết nên chọn ai, rất dễ bỏ lỡ.
Không còn cách nào khác, Chu Văn chỉ có thể chậm rãi thử, dù sao hắn cũng muốn luyện tập khả năng khống chế thính lực, cứ coi như đây là một buổi luyện tập đi.
Nghe nửa ngày, thỉnh thoảng cũng thật sự nghe được giọng của người nhà họ Trương, nhưng chỉ là đông một câu tây một câu, thậm chí chỉ có vài chữ, tóm lại vẫn chưa phát hiện được nội dung nào hữu ích.
Chu Văn chỉ có thể tiếp tục luyện tập. Hắn phát hiện từ khi nghe được tiếng lòng của Trương Ngọc Trí, khả năng khống chế thông tin âm thanh của hắn càng ngày càng mạnh, tiến bộ vô cùng nhanh chóng.
"Ngọc Trí, nghỉ ngơi chưa con?"
Bên ngoài lầu nhỏ, Đại bá Trương gia ho nhẹ một tiếng rồi nói.
"Đại bá, có chuyện gì không ạ?"
Trương Ngọc Trí mở cửa phòng, nhìn Đại bá Trương gia với vẻ nghi hoặc.
"Cũng không có việc gì, trong lòng thấy khó chịu, muốn tâm sự với con một chút." Đại bá Trương gia nói.
"Đại bá, ngài ngồi đi ạ, con rót cho ngài chén trà."
Trương Ngọc Trí nói xong, định đi lấy ấm trà.
"Không cần, không cần, để ta tự làm là được."
Đại bá Trương gia cầm lấy ấm trà trước, rót cho mình một ly, nhưng không uống.
Đặt ấm trà xuống, Đại bá Trương gia thở dài nói:
"Ngọc Trí, thật sự làm khổ con rồi. Nếu có biện pháp khác, chúng ta đã không đáp ứng điều kiện của vị kia. Nếu như có thể, ta tình nguyện thay thế con, dù sao ta cũng đã già, chẳng còn mấy tác dụng, còn con thì trẻ trung, lại có thiên phú hơn người, sau này Trương gia còn phải trông cậy vào con."
"Đại bá, ngài không cần nói nữa đâu ạ. Đây là mệnh của con, con chấp nhận. Nàng ta muốn con, con sẽ không liên lụy đến người trong nhà." Trương Ngọc Trí cúi đầu nói.
"Nói gì đến liên lụy hay không, chúng ta là người một nhà mà." Đại bá Trương gia nói: "Ta chỉ hận bản thân vô dụng, không thể thay thế con, cũng không thể cứu vớt Trương gia. Ngọc Trí, con có cần gì thì cứ nói với Đại bá, cho dù phải liều cái mạng già này, Đại bá nhất định sẽ giúp con hoàn thành!"
"Cảm ơn Đại bá, hiện tại con rất tốt, không cần gì khác đâu ạ." Trương Ngọc Trí lắc đầu nói.
"Không sao, lúc nào nghĩ ra thì cứ nói với Đại bá một tiếng." Đại bá Trương gia dừng một chút, có chút kích động nói: "Ngọc Trí, con cũng biết, chuyện lần này quan hệ đến sinh tử tồn vong của cả tộc ta, tuyệt đối không thể có bất kỳ sơ suất nào. Mấy lão già chúng ta thì thôi đi, nhưng nếu bọn Xuân Thu xảy ra chuyện gì không may, ta làm sao ăn nói với liệt tổ liệt tông, còn mặt mũi nào đi gặp tổ sư…"
"Đại bá, có phải đã xảy ra chuyện gì không ạ?" Trương Ngọc Trí nghe đến tên Trương Xuân Thu, không khỏi nhíu mày hỏi.
…………
"Sao cậu còn ở đây?"
Sáng sớm hôm sau, Chu Văn vừa mở cửa phòng đã thấy Trương Ngọc Trí đứng ở ngoài, không biết đã đến từ lúc nào.
"Cái gì?"
Chu Văn nghi ngờ nhìn Trương Ngọc Trí, gương mặt mờ mịt hỏi.
"Tôi đã bảo cậu đi đi, đừng ở đây làm phiền tôi nữa, tại sao cậu lại không hiểu tiếng người thế?" Trương Ngọc Trí nói thêm.
Chu Văn ngoáy ngoáy tai, nói với vẻ hơi bất đắc dĩ: "Thính lực của tôi càng ngày càng kém, cô nói gì cơ?"
Trương Ngọc Trí không nói nữa, kéo tay Chu Văn đi ra ngoài, xem ra muốn dùng vũ lực lôi Chu Văn ra khỏi Trương gia.
Thấy Trương Ngọc Trí làm vậy, Chu Văn biết giả câm vờ điếc cũng vô dụng. Hắn không thể hất tay cô ra, lại càng không thể ngồi ì ở đây, cái trò mặt dày này hắn làm không nổi.
Ngay lúc Chu Văn đang suy nghĩ nên làm thế nào, hắn đột nhiên phát hiện âm thanh bốn phía đang dần biến mất, đưa hắn tiến vào trạng thái nghe tiếng lòng như lần trước.
"Mình biết mà, mình biết lần trước không phải ảo giác, sức mạnh của Đế Thính thật sự có thể nghe được tiếng lòng."
Trong lòng Chu Văn mừng rỡ, vội vàng nghiêng tai lắng nghe, hắn muốn biết lần này mình có thể nghe được gì.
Lần này Chu Văn không cảm thấy Trương Ngọc Trí biến thành cô bé gái, cô vẫn mang dáng vẻ này, nhưng Chu Văn lại nghe được hai âm thanh phát ra từ cô.
Một âm thanh phát ra từ miệng cô, Chu Văn nghe thấy, nhưng lại không tài nào nhớ nổi nội dung.
Một âm thanh khác cũng phát ra từ cô, ban đầu còn rất yếu, sau đó càng lúc càng rõ ràng.
"Chu Văn, đi đi, vĩnh viễn đừng quay lại, ở lại chỉ hại cậu thôi, tôi không muốn hại chết thêm một người bạn nữa… Tôi không xứng làm bạn của cậu…"
Chu Văn nghe càng lúc càng rõ, vẻ mặt cũng trở nên ngày một cổ quái.
"Mau về đi, đừng hồ đồ nữa."
Trương Ngọc Trí kéo Chu Văn ra ngoài cổng, cắn răng nói xong liền xoay người lại, để vệ sĩ Trương gia đóng cửa.
Chu Văn nhìn cánh cổng lớn đóng chặt, quay người rời khỏi Trương gia.
Người nhà họ Trương thấy Chu Văn thật sự rời đi, lúc này rất nhiều người mới thở phào nhẹ nhõm.
Bọn họ không sợ Chu Văn, nhưng lại sợ Chu Văn ảnh hưởng đến chuyện của họ.
Trương Xuân Thu đứng bên cạnh một tòa đình đá, nhìn Trương Ngọc Trí đờ đẫn ngồi trong hoa viên, không khỏi thở dài một hơi.
Hai ngày sau, rất nhiều người trong Trương gia đều trở nên căng thẳng, không ngừng có người rời khỏi Trương phủ, đi đến Ma Mộ.
Đến trưa, có một chiếc xe từ Trương gia được đẩy ra.
Nói là "đẩy", không phải vì chiếc xe hết xăng, mà vì nó vốn dĩ là một cỗ xe bằng gỗ.
Kiểu dáng xe gỗ rất cổ quái, ngay cả trục xe và bánh xe cũng được làm từ gỗ. Phía trên xe có vài tấm vải trắng như rèm che kín thùng xe, không nhìn thấy trên xe chở thứ gì.
Nếu có thể nhìn xuyên qua lớp vải, sẽ thấy bên trong là một chiếc quan tài lớn bằng gỗ mun, trên nắp quan tài còn dán rất nhiều lá bùa.
Dưới sự bảo vệ của người nhà họ Trương, chiếc xe chở quan tài kia được đẩy về phía Ma Mộ.