Nếu bây giờ Chu Văn nhìn thấy Ma Mộ, chắc chắn sẽ giật nảy mình.
Nơi này đã không thể gọi là Ma Mộ được nữa, bởi Ma Mộ đã biến mất, thay vào đó là một cái hố không đáy khổng lồ.
Ngọn lửa trắng lóa từ trong hố sâu bùng lên cao mấy chục mét, nếu không phải được Trương gia dùng phong ấn trấn áp, e rằng ngọn lửa kia đã sớm vút thẳng lên trời, khiến cả thiên hạ đều hay biết.
Dù bị phong ấn trấn áp, ngọn lửa vẫn kinh khủng đến mức không thể tưởng tượng, khiến hố sâu không đáy trông như cửa vào Luyện Ngục, ngọn lửa vĩnh hằng bên trong đang thiêu đốt, biến nham thạch xung quanh thành tinh thể, dưới ánh lửa hắt vào, lấp lánh thứ ánh sáng ma quái.
Chiếc xe gỗ dừng lại cách hố sâu không xa, các nhân vật quan trọng của Trương gia hầu như đã có mặt đông đủ, dưới sự dẫn đầu của Trương Tư Ưu, họ đi tới rìa hố sâu.
Lần cuối Chu Văn gặp Trương Tư Ưu mới năm năm trước, nếu bây giờ gặp lại, e rằng cậu sẽ không nhận ra nổi ông.
Trông Trương Tư Ưu lúc này già đi rất nhiều, không phải vì khuôn mặt thay đổi, mà là vì trạng thái tinh thần của ông vô cùng tồi tệ.
- Gia chủ, có thể bắt đầu rồi.
Đại bá Trương gia nhắc nhở, dù là anh cả của Trương Tư Ưu, nhưng vào lúc này, ông cũng chỉ có thể cung kính gọi hai tiếng gia chủ.
Trương Tư Ưu dường như vừa bừng tỉnh khỏi cơn mơ, ông liếc nhìn hố sâu không đáy, rồi mới thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn về phía chiếc xe gỗ.
Tầm mắt của mọi người trong Trương gia cũng đổ dồn về phía chiếc xe gỗ theo Trương Tư Ưu, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng phức tạp.
- Gia chủ, sắp đến giờ rồi.
Đại bá Trương gia lại nhắc nhở.
- Thôi, nhấc xuống đi.
Trương Tư Ưu nói.
Đại bá Trương gia nghe vậy liền vung tay, lập tức có tám người của Trương gia tiến lên, nhấc cỗ quan tài trên xe xuống, mang đến trước mặt mọi người.
Trương Tư Ưu đi đến trước quan tài, ngón tay miết trên nắp gỗ, vẻ mặt kỳ dị nói:
- Từ thời Tổ Thiên Sư khai sáng Thiên Sư nhất mạch đến nay, Trương gia chưa bao giờ phải chịu sự nhục nhã đến thế.
Đại bá Trương gia nói:
- Gia chủ, không thể nói như vậy được. Bắt đầu từ Tổ Thiên Sư, Trương gia chúng ta đã dây dưa không dứt với nàng, lại một mực trấn thủ Ma Mộ, chịu ảnh hưởng khí tức của nàng quá nghiêm trọng, huyết mạch của người Trương gia đã bị Ma khí thẩm thấu. Đây là cái nhân Trương gia chúng ta đã gieo, cũng là cái quả mà chúng ta phải gánh. Nếu nàng thật sự xuất thế, tất cả người Trương gia chúng ta sẽ nhập ma, Ngọc Trí tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Mọi người trong Trương gia đều có vẻ ảm đạm. Đại bá Trương gia nói không sai, người Trương gia đã bị con Hạn Bạt này ảnh hưởng, mà hiện tại không cách nào tiếp tục trấn áp nó được nữa.
Chỉ cần Hạn Bạt xuất thế, những người Trương gia đã trấn thủ Ma Mộ bao năm qua sẽ bị Ma khí của Ma Mộ xâm nhiễm, Ma tính tiềm ẩn trong cơ thể sẽ bùng nổ, đến lúc đó sẽ biến thành những con quái vật người không ra người, ma không ra ma.
Ma khí đã trải qua vô tận năm tháng ăn mòn và di truyền, thứ Ma tính này đã ăn sâu vào cốt tủy của người Trương gia, chỉ cần Hạn Bạt xuất thế, dù người Trương gia có chạy trốn đến chân trời góc biển cũng vô dụng.
Vốn dĩ Trương gia vẫn luôn tìm kiếm phương pháp giải quyết vấn đề này, nhưng mãi vẫn không có cách nào tốt, đành trơ mắt nhìn Ma Mộ biến đổi từng ngày, Hạn Bạt sắp sửa tái thế.
Ngay lúc người Trương gia cho rằng lần này khó thoát khỏi kiếp nạn diệt tộc, nào ngờ con quái vật bên trong Ma Mộ lại đưa ra một điều kiện.
Chỉ cần Trương Ngọc Trí đến dung hợp, thì dù nó có xuất thế, cũng sẽ không kích phát Ma tính trong cơ thể người Trương gia, giúp họ có thể giữ được bản tính con người.
Đây là dung hợp chứ không phải khế ước, điều này khiến rất nhiều người trong Trương gia không thể chấp nhận.
Nếu là khế ước, ít nhất Trương Ngọc Trí vẫn còn sống. Nhưng dung hợp lại khác, nó chẳng khác nào quá trình đảo ngược khi Vương Minh Uyên dung hợp với Thủ Hộ Giả, lần này, chủ thể sẽ là Thủ Hộ Giả, còn thân thể dung hợp là của Trương Ngọc Trí.
Tuy nói đến lúc đó, Hạn Bạt sẽ giữ lại một phần đặc tính của Trương Ngọc Trí, nhưng tư tưởng sẽ hoàn toàn do con quái vật kia chủ đạo, Trương Ngọc Trí chẳng khác nào chết hoàn toàn.
Nhưng hiện thực tàn khốc, cả tộc diệt vong hay chỉ một mình Trương Ngọc Trí phải chết, dù lựa chọn nào cũng khó khăn, nhưng đáp án lại vô cùng rõ ràng.
- Gia chủ, để con tiễn muội muội đoạn đường cuối cùng.
Đứng bên cạnh, Trương Xuân Thu thấp giọng nói.
- Con làm được không?
Trương Tư Ưu hơi sững người, nhìn Trương Xuân Thu hỏi.
Người Trương gia ai cũng hết mực yêu thương Trương Ngọc Trí, mà Trương Xuân Thu lại là người có quan hệ tốt nhất với cô. Vốn dĩ Trương Tư Ưu không muốn Trương Xuân Thu đến, nhưng anh lại một mực đòi đến.
- Con làm được, đoạn đường cuối cùng này, con muốn đi cùng tiểu muội.
Trương Xuân Thu nói.
- Cứ để Xuân Thu đưa nó đi. Xuân Thu có quan hệ tốt nhất với Ngọc Trí, có Xuân Thu đưa tiễn, Ngọc Trí có thể an tâm hơn một chút.
Đại bá Trương gia ở bên cạnh khuyên nhủ.
Thực tế, Đại bá Trương gia bằng lòng nói giúp Trương Xuân Thu là vì có rất nhiều người trong gia tộc không đồng ý để Trương Ngọc Trí giao dịch với Hạn Bạt.
Nếu Trương Xuân Thu, người có quan hệ tốt nhất với Trương Ngọc Trí, tự mình đưa cô cho con quái vật kia, những người khác sẽ không còn ai dám phản đối nữa.
- Đi đi, cho dù con đường phía trước có khó khăn thế nào, vẫn phải bước tiếp, hãy tự bảo trọng.
Trương Tư Ưu vỗ vai Trương Xuân Thu nói.
- Xuân Thu hiểu rồi, xin ngài cũng bảo trọng.
Trương Xuân Thu cung kính hành lễ, sau đó đi tới bên cạnh quan tài, vuốt ve nắp gỗ nói:
- Tiểu muội, ta đến tiễn muội đây, đoạn đường cuối cùng này, ta sẽ đi cùng muội.
Dứt lời, Trương Xuân Thu nhấc bổng cỗ quan tài lên, gánh trên vai mình.
Những người khiêng quan tài ban đầu định đến giúp, nhưng bị Trương Xuân Thu gằn giọng ngăn lại:
- Một mình tôi là được.
Nói xong, Trương Xuân Thu liền khiêng quan tài, từng bước một đi về phía hố sâu.
Khi cỗ quan tài đến gần miệng hố, ngọn lửa bên trong đột nhiên bùng lên dữ dội, trong nháy mắt thiêu rụi toàn bộ phong ấn của Trương gia thành tro bụi.
Hàng ngàn vạn lá bùa vàng óng bị ngọn lửa đốt thành tro tàn.
Ngọn lửa trắng lóa vút thẳng lên trời, giống như một cột cực quang, chiếu sáng cả một vùng phụ cận, đồng thời sức mạnh kinh hoàng thiêu khô tất cả thực vật, động vật bình thường cũng khó thoát nạn.
Và bên trong cột lửa ấy, một đóa hoa khổng lồ phảng phất như được ngưng tụ từ chính ngọn lửa đã hiện ra.
Đóa hoa trông như hoa sen, mỗi một cánh hoa đều trắng muốt óng ánh, không một tì vết, nhưng bên trong lại ẩn chứa sức mạnh cường đại, dường như chỉ cần một cánh hoa cũng đủ để biến cả thế giới thành Luyện Ngục.
- Đưa nàng vào trong hoa, ân oán giữa ta và Trương gia đến đây xóa bỏ, từ nay các ngươi không còn phải chịu thống khổ do Ma tính nữa.
Một giọng nữ quỷ dị từ trong hố sâu truyền đến.
Trương Xuân Thu khiêng quan tài, nhìn chằm chằm vào đóa hoa, bình tĩnh nói:
- Truyền thuyết kể rằng Hạn Bạt vốn là Thiên Nữ, từng trợ giúp Hoàng Đế đánh bại Phong Bá Vũ Sư. Vì không kịp trở về Thiên giới, nàng chỉ có thể mắc kẹt lại phương bắc. Sức mạnh Hỏa hệ của Thiên Nữ quá kinh người, những nơi nàng đi qua đều biến thành một mảnh hoang vu, bởi vậy bị mọi người nguyền rủa, cuối cùng bị Thiên thần giáng phạt, hóa thành thi thể chôn sâu dưới lòng đất, từ đó không thấy ánh mặt trời.
- Đó chỉ là một truyền thuyết mà thôi.
Người phụ nữ kia lại trả lời Trương Xuân Thu.
Trương Xuân Thu gật đầu, rồi nói tiếp:
- Ở Trương gia chúng tôi còn lưu truyền một truyền thuyết khác. Năm đó khi Tổ Thiên Sư lâm chung đã từng nói, nếu Hạn Bạt muốn trở lại nhân gian, nhất định phải thỏa mãn ba điều kiện, không biết có thật không?