Người nhà họ Trương thấy Nhân Hoàng không hề ra tay, chỉ ung dung dạo bước mà đã hóa giải được những đòn tấn công quỷ dị vô hình của Hạn Bạt Thiên Nữ, trong lòng không khỏi phấn khích tột độ.
Tuy nhiên, một số người lại xem thường cách làm của Nhân Hoàng, cảm thấy ngài không nên quá mềm lòng, đáng lẽ phải giết quách Hạn Bạt Thiên Nữ đi, cớ sao phải cho ả cơ hội? Đây chẳng khác nào thả hổ về rừng.
Trong lòng Hạn Bạt Thiên Nữ cũng đầy nghi hoặc, nếu kẻ trước mặt này thực sự mạnh đến thế, cần gì phải phí lời với ả, cứ rút kiếm chém một nhát là xong, tại sao lại cho ả cơ hội?
Nhìn Chu Văn từng bước tiến tới, Hạn Bạt Thiên Nữ vẫn do dự không quyết. Dù sao nàng cũng từng là một tồn tại vô địch tung hoành thiên hạ. Ở thời đại đó, loài người trong mắt nàng chẳng khác gì sâu kiến. Nàng đi ngàn dặm một ngày, nơi nào đi qua, hàng vạn con người bị ngọn lửa trên người nàng thiêu thành tro bụi, mà đó chỉ là hành vi vô thức của nàng mà thôi.
Bây giờ ở thời đại này, lại bắt nàng phải thừa nhận thua một con người, hơn nữa còn phải quay về úp mặt vào tường sám hối, cục tức này nàng nuốt thế nào cũng không trôi.
Thậm chí Hạn Bạt còn đang nghĩ, cho dù Nhân Hoàng này có năng lực giết nàng, cùng lắm thì liều mạng một trận thôi, chứ muốn nàng phải cúi đầu trước một con người thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Chu Văn đương nhiên không muốn giết Hạn Bạt Thiên Nữ, mà dù hắn có muốn giết thật thì cũng chẳng có năng lực đó.
Năng lực của Đế Thính dùng để hù dọa Hạn Bạt thì còn được, chứ đánh thật thì hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của Hạn Bạt Thiên Nữ.
Mắt thấy càng lúc càng gần Ma mộ, khoảng cách chỉ còn lại vài bước chân, Hạn Bạt vẫn không có ý định thu tay.
Ba bước... Hai bước... Một bước...
Chu Văn đã đứng ngay trước Ma mộ, nhưng Hạn Bạt Thiên Nữ vẫn không chịu dừng tay, vẫn tiếp tục tấn công, rõ ràng là đã quyết tâm liều mạng.
Người nhà họ Trương thấy tình huống này, đều cảm thấy e rằng Nhân Hoàng phải quyết đấu một trận với Hạn Bạt, thậm chí trong lòng còn có chút mong chờ, không biết liệu Nhân Hoàng có thể thật sự chém giết được Hạn Bạt hay không?
Tay Chu Văn một lần nữa nắm lấy chuôi Lục Tiên kiếm, nhưng không rút kiếm ra ngay, mà khẽ thở dài một tiếng, đầy tiếc nuối nói:
— Trên trời dưới đất, duy ta độc tôn. Thần Ma đầy trời đều phải bái lạy ta, lẽ nào ta không đáng nhận một cái cúi đầu của ngươi?
Tất cả người nhà họ Trương nghe Chu Văn đột nhiên nói một câu như vậy đều hơi sững sờ. Mặc dù Nhân Hoàng rất mạnh, được công nhận là cao thủ số một của nhân loại, nhưng nói đến mức trên trời dưới đất duy ngã độc tôn, còn muốn Thần Ma đầy trời phải bái lạy hắn thì có hơi quá rồi, không khỏi cảm thấy quá tự đại.
Hơn nữa, ai cũng nhìn ra Hạn Bạt Thiên Nữ đang chuẩn bị liều mạng một trận, làm sao có thể bái lạy hắn được.
Nhưng Hạn Bạt Thiên Nữ nghe được câu này, thân thể lại run lên, không thể tin nổi mà trợn to hai mắt nhìn Chu Văn.
Câu nói này, nàng thực sự quá quen thuộc. Năm xưa, vị Nữ Đế đại nhân kia cũng từng đứng trước mặt nàng và nói một câu y hệt.
Mặc dù nàng không nhìn thấy được khuôn mặt của Chu Văn, nhưng ngữ khí và thần thái lúc hắn nói chuyện lại giống hệt vị Nữ Đế kia, mà chuyện đó chỉ có nàng và vị Nữ Đế đó biết, tuyệt đối không thể có người thứ ba biết được.
Trong phút chốc, tinh thần Hạn Bạt Thiên Nữ trở nên hoảng hốt, phảng phất như thấy lại vị Nữ Đế của ngày xưa.
— Ngươi còn đứng đó làm gì? Chờ ta tiễn ngươi một đoạn sao?
Chu Văn nghe trộm được tiếng lòng của nàng, biết được hình ảnh năm xưa giữa nàng và Nữ Đế, nên mới nói một câu như vậy.
Câu nói này càng khiến Hạn Bạt Thiên Nữ như bị sét đánh, hồn bay phách lạc, ánh mắt phức tạp nhìn Chu Văn.
Chuyện mà mọi người không ngờ tới đã xảy ra. Hạn Bạt Thiên Nữ vốn định liều mạng, tuy không thật sự bái lạy, nhưng cũng nhẹ nhàng hành lễ với Nhân Hoàng, sau đó quay người biến mất vào trong Ma mộ.
Ngọn lửa ngút trời kia cũng theo sự biến mất của Hạn Bạt Thiên Nữ mà nhanh chóng thu lại, trong nháy mắt, biển lửa mênh mông đều quay về bên trong Ma mộ, chỉ còn lại một giọng nói vang vọng giữa không trung:
— Ta chờ ngày ngươi qua đời!
Đám người Trương Tư Ưu vô cùng kinh ngạc, lời này của Hạn Bạt Thiên Nữ chẳng khác nào thừa nhận lời nói trước đó của Nhân Hoàng, chỉ cần Nhân Hoàng còn sống một ngày, nàng sẽ không xuất thế.
Theo việc Hạn Bạt Thiên Nữ trở về Ma mộ, dấu hiệu Ma hóa trên người nhà họ Trương cũng được cải thiện, nhưng không thể nào hồi phục hoàn toàn, đặc biệt là những người bị Ma hóa nghiêm trọng như Trương Xuân Thu thì gần như không có thay đổi gì lớn, tóc vẫn trắng xóa, mắt và móng tay vẫn như ngọc thạch.
Chỉ là sắc mặt đã tốt hơn nhiều, không còn tái nhợt như người chết lúc nãy.
— Đại ân của các hạ, Trương gia không biết lấy gì báo đáp. Sau này nếu có việc cần đến Trương gia, chỉ cần ngài nói một lời, miễn là không trái với đạo đức, Trương Tư Ưu ta nhất định sẽ đến.
Cuối cùng, Trương Tư Ưu chỉ nói tên của mình, chứ không nói là Trương gia.
Lời này nghe có vẻ như đang né tránh trách nhiệm, nhưng ở một khía cạnh khác, nó lại là một lời hứa vô cùng nghiêm túc.
— Hy vọng sau này Trương gia có thể như lời các người nói, chỉ có người Trương gia đứng chết, chứ không có người Trương gia quỳ sống!
Sau khi Chu Văn nói xong, còn liếc mắt nhìn Trương gia Đại bá một cái, rồi quay người phá không bay đi, thoáng chốc đã hóa thành một vệt sáng biến mất nơi chân trời.
Mặt già của Trương gia Đại bá đỏ bừng, không còn nghi ngờ gì nữa, ông ta chính là đại diện tiêu biểu cho phe muốn quỳ gối cầu sinh của Trương gia.
Trương Ngọc Trí dìu Trương Xuân Thu, ánh mắt nhìn về phía Chu Văn biến mất, dường như đang suy ngẫm điều gì.
— Nhân Hoàng quả nhiên không phải là tồn tại mà chúng ta có thể với tới. Trước kia ta còn cảm thấy, Nhân Hoàng chẳng qua chỉ đi trước ta một bước, sớm muộn gì ta cũng có thể sánh vai với ngài. Nhưng hôm nay xem ra, đây đâu chỉ là một bước.
Trương Xuân Thu tán thưởng một tiếng, sau đó lại cười nói:
— Cũng may là vậy, nếu không Trương gia chúng ta toi đời rồi. Vị Nhân Hoàng này quả thật thú vị, không biết thân phận của ngài có phải là nhân loại thuần túy hay không, nếu là nhân loại thuần túy, vậy thì danh xưng Nhân Hoàng này quả thực rất hợp với ngài!
— Chắc là vậy…
Ánh mắt Trương Ngọc Trí phức tạp, có vẻ không mấy để tâm.
Trên đường trở về, Trương Ngọc Trí đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, liền lấy điện thoại di động ra, gửi đi một tin nhắn.
Chu Văn đang cưỡi Thổ Hành thú đi trên đường, vừa hay đến một nơi có tín hiệu, nghe thấy tiếng tin nhắn đến, hắn liền lấy điện thoại ra xem.
Phát hiện là tin nhắn của Trương Ngọc Trí, hắn mở ra xem, suýt chút nữa ngã khỏi lưng Thổ Hành thú.
— Nhân Hoàng đại nhân... Lần sau lại đến giúp em chăm sóc hoa nhé... Cùng nghe nhạc nữa...
— Lẽ nào cô ấy đoán ra rồi?
Chu Văn nghi ngờ không thôi, không biết làm sao Trương Ngọc Trí lại đoán được hắn là Nhân Hoàng, vội vàng trả lời lại:
— Gửi nhầm à? Cô biết Nhân Hoàng sao?
Sau khi Chu Văn gửi tin nhắn đi, hắn hơi thấp thỏm chờ đợi Trương Ngọc Trí trả lời, nhưng chờ một lúc lâu, tin nhắn của hắn như đá chìm đáy biển, hoàn toàn không nhận được hồi âm.
Trương Ngọc Trí nhìn tin nhắn của Chu Văn trên điện thoại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ranh mãnh. Cô đóng khung chat lại, ôm điện thoại vào lòng, nhắm mắt lại, khóe miệng mỉm cười tự lẩm bẩm:
— Có anh rồi, em không còn sợ bóng tối nữa!
Trong đầu Trương Ngọc Trí không ngừng vang vọng câu nói kia: “Kẻ nên chết không phải là ngươi, mà là những kẻ đã khiến ngươi phải khóc.”