Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1323: CHƯƠNG 1319: TRỨNG PHỐI SỦNG MAY MẮN

Chu Văn đợi cả buổi trời, cuối cùng cũng nhận được tin nhắn, nhưng người gửi tới không phải Trương Ngọc Trí mà là Huệ Hải Phong.

- Sư đệ, ta lấy được mấy quả Trứng phối sủng may mắn rồi đây, cậu xem thử có đủ không?

Sau tin nhắn của Huệ Hải Phong là một danh sách đính kèm.

Chu Văn liếc nhìn, phát hiện có tổng cộng mười một Trứng phối sủng may mắn không trùng loại, trong đó có hai quả cấp Thần Thoại, sáu quả cấp Sử Thi, hai quả cấp Truyền Kỳ, và một quả cấp Phàm Thai.

"Phối sủng cấp Phàm Thai đã hiếm thấy rồi, lại còn có thuộc tính may mắn nữa chứ. Có điều, Phối sủng may mắn cấp Phàm Thai cùng lắm cũng chỉ cộng thêm được vài điểm may mắn thôi."

Chu Văn trả lời:

- Được rồi, cho ta hai ngày chuẩn bị, sau đó ta sẽ đến tìm ông.

- Không cần đâu, cậu cứ ở Lạc Dương đi, ta đã cho người qua đó rồi, tối nay là đến nơi.

Huệ Hải Phong trả lời.

- Cũng được!

Chu Văn không khăng khăng nữa, chỉ cần có Ma phương thì tiến vào khu vực dị thứ nguyên Kim Tinh từ đâu cũng như nhau cả thôi.

- Sư đệ, ta giao hết người cho cậu rồi đấy nhé, phen này ta là người được hời nhất rồi.

Huệ Hải Phong gửi một tin nhắn trêu chọc.

- Thật ra một mình tôi vào cũng được.

Chu Văn cảm thấy mình đi một mình ngược lại còn an toàn hơn.

- Được thôi, vậy cậu nhớ mặc quân phục của Liên bang, sau đó cắm một lá cờ đỏ nhỏ, viết mấy chữ kiểu "Vì Liên bang" gì đó là được.

Huệ Hải Phong đáp.

- Thôi, tôi vẫn nên dẫn người theo thì hơn.

Chu Văn ngẫm lại, cảm thấy quả này không ổn lắm.

- He he, để chuẩn bị đống Trứng phối sủng may mắn này cho cậu, ta đã phải trả một cái giá không nhỏ đâu. Ta tin rằng không ai có thể tìm ra được một đội hình Phối sủng may mắn hùng hậu như vậy. Mà này, cậu cần nhiều Phối sủng may mắn như vậy để làm gì thế? Theo ta biết, mặc dù Phối sủng may mắn có thể tăng tỷ lệ rơi ra Trứng phối sủng hay kết tinh thứ nguyên, nhưng việc này có giới hạn, vượt qua giới hạn đó rồi thì cho dù cậu có mang thêm Phối sủng may mắn, hiệu quả cũng không tăng lên nữa.

Huệ Hải Phong tò mò hỏi.

- Sau này ông sẽ biết.

Chu Văn không có thời gian tán gẫu với Huệ Hải Phong, vội vã trở về Lạc Dương để xem xét mấy quả Trứng phối sủng may mắn kia. Bởi vì người bình thường chỉ có thể dựa vào thông tin truyền miệng và kinh nghiệm để phán đoán thuộc tính của Phối sủng, chứ không thể nào xem được thông số chính xác.

- Sư phụ…

Chu Văn vừa trở lại An gia ở Lạc Dương đã thấy Huệ Ngoạn chạy bổ tới.

- Sao con lại tới đây?

Chu Văn hơi kinh ngạc, không ngờ Huệ Hải Phong lại đưa cả Huệ Ngoạn đến.

Hiện tại, các tuyến đường giữa những khu vực đều có sinh vật dị thứ nguyên phá phong ấn, độ an toàn rất thấp. Huệ Ngoạn có thể xem là niềm hy vọng tương lai của Huệ gia, đưa cậu nhóc ra ngoài lúc này thực sự quá mạo hiểm.

- Con nói muốn đến đây để học hỏi sư phụ, nên cha đã đồng ý cho con đi cùng.

Huệ Ngoạn nói.

Chu Văn thầm nghĩ:

"Học hỏi ta? Con có thể học được gì từ ta chứ, ta học từ con thì có."

Thiên phú của Huệ Ngoạn quá cao, học một biết mười, đã xem qua là không bao giờ quên, đọc sách nhanh như gió.

Chu Văn rất nghi ngờ, không biết có phải Huệ Hải Phong đã dùng công nghệ cao nào đó để cấy chip trí nhớ nhân tạo vào đầu con trai mình không nữa.

Trước đây khi ở Huệ gia, Chu Văn cũng đã dạy Huệ Ngoạn, nhưng phần lớn đều là những thứ chỉ có thể tự hiểu chứ không thể diễn đạt bằng lời. Những gì có thể dạy bằng lời, Chu Văn đã dạy hết rồi, bây giờ bảo hắn dạy tiếp, hắn thật sự chẳng còn gì để dạy.

- Chu tiên sinh, đây là những thứ Tổng thống yêu cầu chúng tôi mang đến cho ngài, mời ngài kiểm tra và ký nhận.

Một sĩ quan chừng ba mươi tuổi dẫn theo mấy người khác tiến đến trước mặt Chu Văn.

Trông anh ta rất kỳ quái, khuôn mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, lông mày, râu ria và ngũ quan nhìn cứ như đồ giả, nhưng Chu Văn có thể khẳng định đó chỉ là cảm giác, trên mặt anh ta không hề có chút ngụy trang nào, đó chính là mặt thật của hắn.

Bọn họ có tất cả mười một người, trên cổ tay mỗi người đều có một chiếc còng sắt khóa vào một cái hòm.

Chu Văn không cần đoán cũng biết, bên trong chính là mười một quả Trứng phối sủng may mắn mà Huệ Hải Phong gửi tới, còn mười một người này hẳn là đội hộ tống.

Khi các sĩ quan mở khóa, họ chỉ dùng chìa khóa trong tay mình, mà trong những chiếc hòm sắt đó đều được trang bị thiết bị đặc biệt, dường như chỉ cần bị tác động mạnh là có thể phá hủy Trứng phối sủng bên trong.

Việc Huệ Hải Phong làm vậy cũng không có gì đáng trách, tuy đẳng cấp của lô Trứng phối sủng này không cao, nhưng giá trị lại không hề tầm thường, không thể không cẩn thận.

Sau khi Chu Văn ký nhận, viên sĩ quan mặt lạnh như tiền kia nói:

- Theo lệnh của Tổng thống, từ giờ trở đi, tất cả chúng tôi đều nghe theo mệnh lệnh của ngài. Cho dù ngài ra lệnh cho chúng tôi đi vào chỗ chết, chúng tôi cũng sẽ tuyệt đối chấp hành ngay lập tức.

- Rất tốt, mọi người về nghỉ ngơi đi.

Chu Văn gật đầu nói.

- Vâng.

Viên sĩ quan kia không hỏi thêm gì, trực tiếp dẫn người về phòng nghỉ.

- Sư phụ, mấy vị huấn luyện viên kia chán phèo, con đã muốn tìm người từ lâu rồi, người sẽ dạy con gì đó chứ ạ?

Huệ Ngoạn lẽo đẽo theo sau Chu Văn, vừa đi vừa hỏi.

- Con đã học rất tốt rồi, cứ chơi trước hai ngày đi.

Chu Văn nói.

- Sư phụ, con biết người kiến thức uyên thâm, có thể bây giờ con chưa học được, nhưng con nhất định sẽ cố gắng…

Huệ Ngoạn nói với vẻ mặt chân thành.

Chu Văn nhìn biểu cảm nghiêm túc của Huệ Ngoạn, thực sự không nỡ từ chối.

Nhưng hắn vốn không quen dạy dỗ người khác, nghĩ một hồi cũng không ra nên dạy cậu nhóc cái gì.

Đang lúc khó xử, hắn đột nhiên thấy Lý Huyền đi vào trong phủ, không biết gã này tới An gia làm gì.

Chu Văn mừng thầm trong lòng, ho nhẹ một tiếng rồi nói với Huệ Ngoạn:

- Lý thuyết suông làm gì, thực chiến mới quan trọng. Ở nhà con đã học không ít lý luận của người khác rồi, đây là lúc để thực hành.

- Sư phụ, người muốn đấu tập với con ạ?

Mắt Huệ Ngoạn lập tức sáng lên.

- Dù sao con cũng do ta dạy dỗ, ta hiểu con rõ như lòng bàn tay, con đấu tập với ta cũng chẳng có hiệu quả gì.

Chu Văn nói.

- Vậy phải làm sao ạ?

Huệ Ngoạn vội hỏi.

- Thấy vị kia chưa? Anh ta cũng là sư đệ của cha con, con phải gọi là sư thúc. Con cứ đấu tập với anh ta trước đi.

Chu Văn chỉ vào Lý Huyền.

- Anh ta lợi hại lắm ạ?

Huệ Ngoạn đánh giá Lý Huyền với bộ dạng cà lơ phất phơ, tỏ vẻ rất hoài nghi.

- Cũng bình thường thôi, cũng đỡ được ba chiêu của ta, nhưng làm người luyện tập cho con là quá đủ rồi.

Chu Văn nói.

- Sư phụ yên tâm, con sẽ cố gắng.

Huệ Ngoạn nghe vậy, tuy không mấy hứng thú nhưng cũng không dám cãi lời Chu Văn, chỉ thầm nghĩ trong lòng:

"Chỉ đỡ được ba chiêu của sư phụ thì chắc cũng không mạnh lắm. Lát nữa mình phải tìm cách đánh bại anh ta, để sư phụ thấy được sự tiến bộ của mình, biết đâu người sẽ đích thân đấu tập với mình."

- Lão Chu, đây là con nhà ai thế, đến đây làm gì vậy?

Lý Huyền đi tới hỏi.

- Con trai của Huệ Hải Phong. Lúc này tôi đang có chút việc, cậu giúp tôi dạy nó một chút.

Chu Văn nói.

- Con trai lão Huệ à, thế thì dạy được, cậu yên tâm, cứ giao cho tôi.

Lý Huyền vỗ ngực nói.

- Vậy giao cho cậu đấy, tôi đi trước.

Trước khi đi, Chu Văn còn dặn dò Huệ Ngoạn một câu:

- Tiểu Ngoạn, học hỏi cho tốt từ chú Lý nhé.

Chu Văn trở về phòng mình, không thể chờ đợi được nữa mà lấy ra mười một quả Trứng phối sủng kia, dùng chiếc điện thoại bí ẩn để giám định thuộc tính của từng quả một.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!