Chu Văn tra cứu rất nhiều tài liệu, phát hiện Phối sủng may mắn quả thực cực kỳ hiếm, về cơ bản là chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu. Đừng nói là Phối sủng may mắn cấp Thần Thoại, ngay cả cấp Sử Thi hay Truyền Kỳ cũng đã khó gặp rồi.
Hắn hỏi Cổ Điển một vài thông tin, nhưng kết quả chẳng mấy khả quan. Trước đó trên chợ đen còn hai con Phối sủng may mắn, nhưng vì giá quá chát nên không ai mua nổi. Ấy thế mà vài ngày trước lại có người hốt cả hai.
Còn ai mua thì Cổ Điển nhất quyết không nói, đó là đạo đức nghề nghiệp của gã.
Mà dù gã không nói, Chu Văn cũng biết tỏng, vì hai con Phối sủng đó đang nằm trên người hắn chứ đâu.
Tra cứu một vòng, Chu Văn biết ngay mình chắc chắn không tìm được Phối sủng may mắn nữa rồi. Huệ Hải Phong gần như đã vơ vét sạch Phối sủng may mắn một lượt rồi. Chưa kể việc phải trả một cái giá khổng lồ, khả năng cao là còn phải vận dụng các mối quan hệ và vật phẩm đặc thù để giao dịch. Chu Văn muốn thu mua Phối sủng may mắn trên thị trường lúc này gần như là chuyện không thể.
Chu Văn chợt nghĩ đến Vương Lộc. Bản thân cô nàng có Mệnh cách may mắn, trên người lại sở hữu không ít Phối sủng may mắn, không biết cô có còn quả trứng Phối sủng may mắn nào chưa ấp không nhỉ?
"Có rảnh không? Tôi có chút việc muốn hỏi cô."
Chu Văn gửi một tin nhắn cho Vương Lộc.
"Hóa ra chỉ khi nào có việc anh mới nhớ tới tôi à!"
Rất nhanh, Vương Lộc đã trả lời.
Chu Văn định giải thích, nhưng nghĩ lại thì... hình như đúng là thế thật. Mỗi lần hắn chủ động nhắn tin cho Vương Lộc, hầu hết đều là có chuyện cần cô giúp.
Nghĩ đến đây, mặt Chu Văn bất giác đỏ ửng, khiến hắn ngượng đến mức không sao mở lời nhờ vả được nữa.
"Thôi được rồi, tôi biết anh bận mà, có chuyện gì thì nói thẳng đi. Dù sao anh vẫn còn nợ tôi mấy bữa cơm, đến giờ đã trả đâu."
Vương Lộc lại gửi một tin nhắn tới.
"Vậy để tôi mời cô ăn cơm mấy bữa nhé."
Chu Văn ngượng ngùng trả lời.
"Thế thì tôi phải ăn cho anh tiếc đứt ruột mới được."
Vương Lộc lại hỏi:
"Rốt cuộc là chuyện gì, nói nhanh lên!"
"Tôi chỉ muốn hỏi, chỗ cô có Phối sủng may mắn không, tôi muốn mua mấy con."
Chu Văn nói.
"Tôi có Phối sủng may mắn, nhưng tôi không bán."
Vương Lộc rất nhanh gửi tin nhắn trả lời.
Chu Văn có hơi thất vọng, nhưng không hề cảm thấy Vương Lộc làm vậy là sai. Ý nghĩa của Phối sủng may mắn đối với Vương Lộc quan trọng hơn nhiều so với người thường.
Người thường sở hữu Phối sủng may mắn, cùng lắm chỉ tăng thêm chút vận may. Nhưng với Vương Lộc, nó còn cường hóa cả Mệnh cách của cô, hiệu quả vượt xa người thường, có thể nói Phối sủng may mắn không khác gì Phối sủng chuyên dụng của Vương Lộc.
"Mình hồ đồ quá rồi, Vương Lộc thu thập Phối sủng còn không đủ, làm sao có thể bán được chứ?"
Chu Văn tự thấy mình hơi ngốc, sao lúc trước lại không nghĩ đến chuyện này chứ. Lẽ ra hắn không nên hỏi, chỉ làm Vương Lộc thêm khó xử.
"Tôi chỉ hỏi vu vơ thôi, cũng không cần dùng gấp lắm. Mấy hôm nữa tôi qua tìm cô, mời cô một bữa thịnh soạn!"
Chu Văn gửi tin nhắn tới.
"Chắc chắn là không bán rồi. Nhưng nếu anh cần dùng gấp, tôi có thể cho anh mượn tạm. Anh muốn Phối sủng may mắn để làm gì?"
Vương Lộc gửi tin nhắn tới.
"Mượn cũng được sao?"
Trong lòng Chu Văn vui như mở cờ, vội vàng nói:
"Tôi mượn Phối sủng may mắn để đột phá lên bảng xếp hạng Kim Tinh của các Dị Thứ Nguyên Lĩnh Vực, cô cho mượn có tiện không?"
Người bình thường mượn Phối sủng, sau khi ấp thì không cách nào trả lại được, nhưng Chu Văn sở hữu Thâu Thiên Hoán Nhật quyết, nên việc trả lại chẳng phải chuyện gì khó khăn.
"Được thôi, vậy anh đến nhà tôi mà lấy nhé, dạo này tôi không tiện ra ngoài."
Vương Lộc nhắn.
"Đợi tôi."
Chu Văn vui mừng quá đỗi, lập tức lên đường chạy tới Vương gia.
Chu Văn nói đi là đi, khiến mấy sĩ quan do Huệ Hải Phong phái tới trong lòng không khỏi dấy lên nghi ngờ.
Về việc Chu Văn có thể dẫn họ lên bảng xếp hạng hay không, họ vốn đã bán tín bán nghi. Họ tin tưởng Huệ Hải Phong, chứ không có nghĩa là họ tin Chu Văn một trăm phần trăm.
Ít nhất thì biểu hiện hiện tại của Chu Văn thực sự không thể khiến người khác yên tâm nổi.
Họ đến đây đã hai ngày, chỉ gặp Chu Văn đúng một lần, sau đó thì không thấy bóng dáng đâu, cũng không huấn luyện, không bàn bạc phối hợp, ngay cả kế hoạch cũng chẳng có. Đến lúc đó làm sao mà đột phá Dị Thứ Nguyên Lĩnh Vực Kim Tinh đây? Điều đó khiến trong lòng họ đầy hoài nghi. Đổi lại là bất kỳ ai cũng sẽ thấy bất an, dù sao đây cũng là chuyện trọng đại.
"Ngụy đội trưởng, anh nói xem tên Chu Văn này rốt cuộc có đáng tin không vậy?"
Một sĩ quan thấp giọng hỏi Ngụy Dương bên cạnh.
Ngụy Dương chính là sĩ quan có khuôn mặt cứng nhắc kia, lần này hắn là đội trưởng phụ trách hành động đặc biệt.
Không đợi Ngụy Dương trả lời, sĩ quan kia lại tự mình nói tiếp:
"Những sinh vật có thể lên bảng xếp hạng đều không phải cấp Thiên Tai bình thường, mà là những thế lực tầm cỡ như Thánh Linh hội và Liên minh Thủ Hộ giả. Thánh Linh hội có Khổng Tước Tiên Tử và Chân Vũ gia trì, sức mạnh vô song, lại thêm Nhã là một tồn tại gần như vô địch. Liên minh Thủ Hộ giả thì có sức mạnh hệ thời gian và không gian bảo kê. Còn chúng ta có gì trong tay? Chỉ dựa vào một mình Chu Văn, thật sự có thể giúp chúng ta lên bảng xếp hạng sao?"
Thực ra không chỉ mình hắn, rất nhiều sĩ quan khác đều có chung nỗi băn khoăn này. Chu Văn quả thật có chút danh tiếng, nhưng so với những thế lực như Thánh Linh hội hay Liên minh Thủ Hộ giả thì vẫn còn chênh lệch rất nhiều.
Mà sức mạnh của một người thì rất khó so bì với sức mạnh của cả một tập thể.
Thân là quân nhân, họ chỉ có thể phục tùng mệnh lệnh, nhưng nếu nói trong lòng không lo lắng, không sợ hãi thì đó chỉ là tự lừa mình dối người.
Ngụy Dương mặt không cảm xúc nói:
"Thực lực của Chu Văn không nghi ngờ gì nữa, chính là cấp bậc đỉnh cao nhất trong giới nhân loại. Dựa theo những chiến tích trong quá khứ mà tôi biết, người này tuyệt không đơn giản. Huống chi ngay cả Tổng thống Liên bang cũng tôn sùng và tin tưởng cậu ta đến vậy, chúng ta không cần phải lo lắng về điểm này, chỉ cần chuẩn bị sẵn sàng, phụ trợ cậu ta xông lên bảng xếp hạng là đủ."
"Chúng ta có thể chuẩn bị cái gì chứ? Tổng thống bảo chúng ta nghe theo chỉ huy của cậu ta, nhưng đến giờ chúng ta mới gặp cậu ta đúng một lần."
Sĩ quan kia bực bội nói.
Vẻ mặt Ngụy Dương vẫn không đổi, bình tĩnh nói:
"Tổng thống luôn suy tính kín kẽ, lo liệu chu toàn. Tổng thống đã nói Chu Văn có thể làm được, vậy thì cậu ta nhất định có thể làm được. Hiện tại Chu Văn không gặp chúng ta, hẳn là có tính toán của riêng mình. Chúng ta chỉ cần điều chỉnh trạng thái cho tốt, để đến lúc đó có thể phát huy năng lực lớn nhất là được."
Mặc dù trong lòng đám sĩ quan đều thấp thỏm lo âu, nhưng dưới sự ảnh hưởng của Ngụy Dương, cảm xúc bất an này không lan rộng ra, ngược lại còn giảm bớt đi không ít, chỉ là họ vẫn rất bất mãn với hành động của Chu Văn.
Chu Văn tức tốc lên đường đến Vương gia, nhưng trên đường có rất nhiều Dị Thứ Nguyên Lĩnh Vực, nên với năng lực của hắn cũng không thể đi thẳng một mạch tới đó được. Hắn phải liên tục dùng thuấn di, lách qua những Dị Thứ Nguyên Lĩnh Vực chưa được khám phá.
Cũng may dọc đường không xảy ra chuyện gì, chưa đến hai ngày, Chu Văn đã đến được Vương gia.
"Nếu không phải vì đến mượn Phối sủng, có phải anh định cả đời này không thèm đến trả nợ không hả?"
Vương Lộc thấy Chu Văn, bĩu môi nói.