- Tục ngữ có câu, nợ nhiều không lo. Nợ của ta vẫn còn ít, nên phải vay thêm nữa mới bõ.
Chu Văn nói.
Vương Lộc phì cười, liếc Chu Văn một cái rồi nói:
- Cậu lôi cái câu tục ngữ này ở hành tinh nào ra đấy?
- Dĩ nhiên là Địa Cầu rồi!
Chu Văn đáp.
- Ở Địa Cầu người ta chỉ nói kỹ năng nhiều không sợ nặng thân, chứ chưa nghe ai nói nợ nhiều không lo bao giờ.
Vương Lộc nói.
- Thế à?
Chu Văn tỏ vẻ ngơ ngác.
- Thôi, cậu đừng có giả vờ nữa. Hôm nay đã đến đây rồi thì thế nào cũng phải khao tớ một bữa ra trò!
Vương Lộc nói.
- Được thôi, cậu nói đi, muốn ăn ở đâu nào? Tớ có tiền, nhưng chỉ đủ ăn một bát mì hải sản thôi, mấy loại hải sản đắt đỏ ngoài biển thì chịu.
Dù đã lâu không gặp nhưng Chu Văn không hề cảm thấy xa cách. Vương Lộc vẫn là Vương Lộc của ngày nào, cứ như thể họ chỉ mới gặp nhau cách đây không lâu.
- Nói gì thì nói, bây giờ cậu cũng là nhân vật số ba ở Lạc Dương rồi, bớt keo kiệt đi một chút được không?
Vương Lộc bực bội nói.
- Nhân vật số ba gì cơ?
Chu Văn hơi ngẩn ra.
- Ngoài Lãnh Tông Chính và An Thiên Tá ra, ở Lạc Dương này phải kể đến cậu. Cậu không phải nhân vật số ba thì là ai nữa?
Vương Lộc dừng một chút rồi nói tiếp:
- Đừng đứng ngoài này nói chuyện nữa, vào trong đã. Kể tớ nghe xem, rốt cuộc cậu định đột phá lĩnh vực Dị thứ nguyên Kim Tinh như thế nào?
Chu Văn đi theo Vương Lộc vào nhà họ Vương, lúc này mới phát hiện đây là cửa sau. Bên trong là một hoa viên vắng vẻ, không một bóng người.
Vương Lộc dẫn đường ở phía trước, Chu Văn bèn kể lại sơ qua chuyện Huệ Hải Phong nhờ cậu leo bảng xếp hạng cùng với kế hoạch của mình.
- Dùng may mắn để né đòn à? Tớ chưa nghe đến phương pháp này bao giờ. Cậu có chắc không đấy? Đối mặt với sinh vật cấp Thiên Tai, lỡ như chiêu né đó mất tác dụng thì chỉ có một con đường chết thôi.
Vương Lộc lo lắng nói.
- Cậu yên tâm đi, chẳng lẽ cậu quên tớ là người thế nào à? Tớ còn có phương án dự phòng khác. Coi như không né được thì cũng không đến nỗi bị giết, chắc chắn sẽ sống sót trở về.
Chu Văn tự tin nói.
- Cậu nghĩ được vậy thì tốt!
Vương Lộc quan sát Chu Văn một lúc, rồi đột nhiên nói:
- Đưa tay ra.
- Làm gì?
Chu Văn chìa tay ra trước mặt Vương Lộc, vừa chìa vừa ngờ vực hỏi.
- Không phải cậu muốn mượn Phối sủng à?
Nói rồi, Vương Lộc đặt tay mình lên tay phải của Chu Văn, lòng bàn tay của hai người áp vào nhau.
Một vầng hào quang chói lòa lóe lên giữa hai bàn tay.
- Cậu làm gì vậy?
Chu Văn cảm nhận được một luồng năng lượng chui vào lòng bàn tay mình, trong lòng lập tức giật mình.
Hắn giật mình không phải vì sợ, mà là vì lo cho Vương Lộc.
Vốn dĩ hắn chỉ định mượn Trứng phối sủng của Vương Lộc, dùng xong sẽ chuyển lại cho cô ngay.
Nhưng không ngờ, Vương Lộc lại định chuyển nhượng Phối sủng đã ký khế ước của mình cho hắn.
Với người có Thâu Thiên Hoán Nhật quyết, việc chuyển nhượng Phối sủng chẳng là gì, nhưng Vương Lộc không có Thâu Thiên Hoán Nhật quyết, trời mới biết cô phải trả giá đắt thế nào để chuyển Phối sủng cho Chu Văn.
Người bình thường mà chuyển nhượng Phối sủng, nhẹ thì mất nửa cái mạng, xui xẻo thì có khi ngỏm củ tỏi luôn.
Dù biết Vương Lộc hẳn là có thủ đoạn đặc biệt nào đó, nhưng chắc chắn vẫn phải trả một cái giá rất đắt, bởi vì loại Nguyên Khí quyết như Thâu Thiên Hoán Nhật quyết thực sự quá hiếm.
- Không phải cậu muốn mượn Phối sủng sao?
Vương Lộc vừa cười vừa nói, động tác trên tay không dừng lại. Ánh sáng trong lòng bàn tay cô ngày càng rực rỡ, liên tục hóa thành những dòng sáng truyền vào lòng bàn tay Chu Văn.
- Sớm biết mượn kiểu này thì tớ đã không đến rồi.
Chu Văn cười khổ.
Bây giờ mọi chuyện đã đi được nửa đường, Chu Văn không thể cưỡng ép dừng lại. Nếu làm vậy, không chỉ Vương Lộc bị thương mà con Phối sủng đang được chuyển nhượng e là cũng khó giữ được mạng.
- Chuyển một con Phối sủng thôi mà, với tớ không phải chuyện gì khó khăn. Có điều, món nợ này phải ghi lại đấy, sau này cậu còn phải trả nhiều.
Vương Lộc nói.
Chu Văn lắc đầu không nói gì, im lặng chờ quá trình chuyển nhượng Phối sủng hoàn tất.
Thời gian chuyển nhượng Phối sủng hơi dài, khoảng nửa tiếng trôi qua mà vẫn chưa xong.
- Đây là Phối sủng gì vậy?
Chu Văn cảm thấy có gì đó không đúng, chỉ riêng năng lượng truyền tới thôi đã không phải của Phối sủng cấp Thần Thoại rồi.
- Đương nhiên là Phối sủng may mắn rồi, chẳng lẽ tớ lại đưa cho cậu Phối sủng xui xẻo à?
Vương Lộc bĩu môi nói.
- Cấp Khủng Cụ?
Chu Văn nhìn chằm chằm Vương Lộc, hỏi.
- Đúng vậy, Phối sủng cấp thấp quá, tớ không nỡ lấy ra cho cậu mượn.
Vương Lộc nói.
Chu Văn không khỏi nhíu mày. Phối sủng càng cao cấp, độ khó chuyển nhượng càng lớn, muốn chuyển nhượng một Phối sủng cấp Khủng Cụ, chắc chắn phải trả một cái giá không hề nhỏ.
Lúc này Chu Văn thật sự hối hận, lỡ như Vương Lộc xảy ra chuyện gì, hắn không gánh nổi trách nhiệm này.
Gần một tiếng sau, ánh sáng trong lòng bàn tay Vương Lộc mới dần dần thu lại rồi biến mất hoàn toàn. Cùng lúc đó, trên lòng bàn tay Chu Văn xuất hiện thêm một hoa văn hình tinh tú.
- Cậu không sao chứ?
Chu Văn không thèm nhìn con Phối sủng, chỉ chăm chú nhìn Vương Lộc dò xét.
- Tớ có thể có chuyện gì chứ? Có phải cậu đang mong tớ phun ra một ngụm máu rồi ngất xỉu, để cậu có cơ hội diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân, rồi tiện thể quỵt luôn cả Phối sủng và món nợ cũ đúng không?
Vương Lộc cười nói:
- Đừng có mơ, phải trả đủ, không thiếu một xu!
Thấy Vương Lộc đúng là không có vẻ gì khác thường, Chu Văn mới thở phào nhẹ nhõm:
- Yên tâm đi, không dám hứa trả gấp đôi, nhưng chắc chắn sẽ trả lại đầy đủ.
- Được rồi, mau về chuẩn bị đi. Chuyện này không thể xem thường, phải chắc chắn một trăm phần trăm. Nếu cảm thấy có gì không ổn thì đừng cố quá.
Vương Lộc dặn dò.
- Vậy tớ về trước đây. Đợi sau khi mọi chuyện thành công sẽ tụ tập với cậu sau.
Chu Văn đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Vương Lộc tiễn Chu Văn ra tận cửa lớn, vẫy tay chào tạm biệt. Mãi đến khi bóng Chu Văn khuất hẳn, cô mới quay người vào trong.
Sau khi đóng cửa, Vương Lộc dựa lưng vào cửa, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi. Sắc mặt cô trở nên trắng bệch, trông như sắp kiệt sức. Cô chậm rãi trượt người xuống, dường như không còn chút sức lực nào để đứng vững.
Trong hoa viên, một hư ảnh biến ảo, một bóng hình mờ ảo bước ra từ hư không. Dáng người ấy vừa thánh khiết lại vừa yêu mị, tựa như sự kết hợp giữa thiên thần và ác quỷ, chậm rãi tiến đến trước mặt Vương Lộc. Đó dường như là một Nữ thần Hộ vệ trong thần thoại Hy Lạp.
- Ngươi thật kỳ lạ. Ta đã thấy rất nhiều con người, có kẻ chỉ làm được một việc cỏn con đã muốn cả thế giới phải biết. Ngươi trả một cái giá lớn như vậy, ép mình chuyển nhượng Phối sủng Hảo Vận Tinh Tú có ý nghĩa trọng đại với ngươi cho hắn, bản thân bị thương nặng không nói, lại còn cố gượng tiễn hắn ra tận cửa khiến vết thương càng thêm trầm trọng. Chẳng lẽ ngươi có sở thích tự hành hạ bản thân à?
Nữ thần Hộ vệ dùng ngón tay nâng cằm Vương Lộc lên, đôi môi đỏ mọng kề sát vào tai cô, thì thầm.
Vương Lộc dùng sức quay đầu đi, thoát khỏi ngón tay của Nữ thần Hộ vệ, bình tĩnh nói:
- Ta không cần sự cảm kích, cũng chẳng cần lòng thương hại, và đương nhiên cũng không cần hắn biết những chuyện vô vị này!
- Vậy ngươi cần gì? Người đàn ông kia sao? Chỉ cần ngươi đồng ý ký khế ước với ta, kết hợp sức mạnh của hai chúng ta, đến lúc đó đừng nói là một gã đàn ông, mà tất cả đàn ông trên thế giới này, chỉ cần một ánh mắt của ngươi cũng sẽ phải quỳ rạp dưới chân.
Ánh mắt Nữ thần Hộ vệ lóe lên vẻ mê hoặc, trên người tỏa ra hào quang thánh khiết, đưa tay định vuốt ve trán của Vương Lộc.