Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1327: CHƯƠNG 1323: ĐÁNH MẤT MAY MẮN

Vương Lộc gạt tay gã Thủ Hộ giả ra, lạnh lùng nói:

- Ta đã nói rồi, ta sẽ không ký khế ước với ngươi. Trước đây không, bây giờ không, và sau này cũng sẽ không.

Gã Thủ Hộ giả không hề tức giận, rụt tay về, cười nói:

- Ngươi đừng quên, bản thân ngươi cũng không phải người thường. Người khác khó mà làm ngươi bị thương, nhưng một khi đã bị thương thì sẽ rất khó hồi phục. Ngoại lực không thể chữa trị, chỉ có thể dựa vào khả năng tự hồi phục của chính ngươi thôi.

- Tự hồi phục.

Vương Lộc đáp.

- Đúng vậy. Vết thương của ngươi tuy nặng nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần chút thời gian là sẽ khỏi thôi.

Đôi mắt của gã Thủ Hộ giả dần híp lại:

- Nhưng có lẽ trước đây ngươi chưa từng bị thương nên không biết chuyện gì sẽ xảy ra sau đó. Vậy để ta nói cho ngươi biết, sau khi bị thương, năng lực may mắn của ngươi sẽ suy giảm. Với vết thương hiện tại, vận may của ngươi e rằng đã yếu đến mức không đáng kể rồi nhỉ?

- Vậy ngươi muốn nhân cơ hội này giết ta sao? Cứ ra tay đi!

Vương Lộc nói một cách thờ ơ.

- Bảo bối à, sao ta nỡ giết ngươi chứ? Giết ngươi rồi, ta biết tìm đâu ra một nhân loại như ngươi để ký khế ước đây? Trên đời này, chắc chẳng có người thứ hai nào giống ngươi, hợp với ta hơn ngươi đâu.

Vẻ mặt gã Thủ Hộ giả dần trở nên lạnh lùng:

- Nhưng khi vận may của ngươi không còn đủ sức áp chế, sức mạnh xui xẻo của em gái ngươi sẽ phát huy tác dụng. Nếu có thêm sự trợ giúp của ta, đến lúc đó, Vương gia này của các ngươi sẽ chỉ còn lại hai chị em các ngươi thôi. Ngươi nói xem, như vậy có vui không?

Lần này, sắc mặt Vương Lộc cuối cùng cũng thay đổi. Trước đây nàng chưa từng biết chuyện bị thương sẽ ảnh hưởng đến năng lực may mắn, bởi vì nàng chưa bao giờ gặp phải tình huống tương tự.

Đúng như lời gã Thủ Hộ giả nói, nếu vận may của nàng không áp chế nổi vận rủi của Vương Thiền, lần này Vương gia sẽ gặp phải đại họa ngập đầu.

- Ngươi nghĩ nói vậy là ta sẽ tin sao?

Vương Lộc cố giữ bình tĩnh.

Có lẽ gã Thủ Hộ giả chỉ đang lừa nàng, hoàn toàn không có chuyện bị thương sẽ làm suy yếu năng lực may mắn!

- Không tin à?

Gã Thủ Hộ giả vung tay ném ra một đồng xu, để nó rơi vào tay Vương Lộc rồi nói:

- Tung thử mười lần xem. Nếu là bình thường, chắc chắn cả mười lần đều là mặt chữ, đúng không? Để ta xem lần này ngươi tung được mấy lần mặt chữ, năm lần hay sáu lần? Với vết thương cỡ này, ta đoán sáu lần đã là giới hạn rồi!

Vương Lộc cầm đồng xu lên nhìn lướt qua, sau đó tung lên không trung. Lúc bắt lại xem, lần này không phải mặt chữ, mà là mặt số.

- Ha ha, xem ra năng lực may mắn của ngươi còn suy giảm nhiều hơn ta tưởng tượng đấy!

Gã Thủ Hộ giả cười nói.

Sắc mặt Vương Lộc tái đi, nàng lại tung đồng xu lên, thầm niệm trong đầu phải ra mặt chữ, nhưng khi đồng xu rơi xuống, vẫn là mặt số!

Vương Lộc tung liên tiếp mấy lần, nhưng không một lần nào thành công, tất cả đều là mặt số.

Gã Thủ Hộ giả tỏ vẻ kinh ngạc:

- Ngay cả ta cũng tính sai rồi. Không ngờ sức mạnh xui xẻo của em gái ngươi lại mạnh đến thế. Sau khi vận may của ngươi suy yếu, sự tồn tại của con bé đã khiến vận rủi ngược lại áp chế vận may của ngươi. Có lẽ chẳng cần ta nhúng tay, một mình sức mạnh của Vương Thiền cũng đủ để chôn vùi cả Vương gia các ngươi rồi!

Vẻ mặt Vương Lộc cực kỳ khó coi. Nàng biết gã Thủ Hộ giả này không nói sai, sức mạnh xui xẻo của Vương Thiền đã tiến bộ quá nhanh, vượt xa mọi dự đoán.

Khi vận may của nàng còn mạnh, nàng không cảm nhận được điều này. Giờ đây, khi vận may đã suy giảm nghiêm trọng, sức mạnh xui xẻo của Vương Thiền lập tức bộc phát rõ rệt.

- Ngươi không còn lựa chọn nào khác đâu. Ký khế ước với ta, nhận được sự trợ giúp từ sức mạnh của ta, ngươi có thể khôi phục lại năng lực, trấn áp sức mạnh của Vương Thiền, đưa mọi thứ trở lại bình thường. Bằng không, cho dù sức mạnh của Vương Thiền không đủ để hủy diệt Vương gia, ta cũng không ngại giúp con bé một tay đâu…

Giọng nói của gã Thủ Hộ giả tựa như ác quỷ, mang theo ma lực mê hoặc lòng người!

Vẻ mặt Vương Lộc lúc sáng lúc tối, nhất thời không thể đưa ra quyết định.

Đột nhiên, trong khuôn viên Vương gia truyền đến tiếng la hét, hình như có nơi nào đó bốc cháy. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, chỉ trong chốc lát đã thấy cột khói đen kịt bốc lên trời.

- Sức mạnh xui xẻo thật đáng sợ, nhanh vậy đã phát huy tác dụng rồi.

Gã Thủ Hộ giả nhìn Vương Lộc, nói tiếp:

- Thật ra, ta vẫn luôn không hiểu, tại sao ngươi lại không muốn ký khế ước với ta? Khế ước Thủ Hộ giả đều là khế ước bình đẳng, ta sẽ không ảnh hưởng đến cơ thể hay cuộc sống của ngươi. Ngược lại, khi có được sức mạnh của ta, ngươi có thể làm được rất nhiều chuyện mà trước đây không thể. Ký khế ước với ta, đối với ngươi chỉ có trăm cái lợi mà không có một cái hại…

Vương Lộc cắn môi không đáp, nhưng khi nghe đủ loại âm thanh hỗn loạn từ trong khuôn viên Vương gia, ánh mắt của nàng dần dao động.

Gã Thủ Hộ giả thừa thắng xông lên, tiếp tục nói:

- Hiện tại, nhân loại các ngươi muốn trở thành cường giả chân chính chỉ có ba con đường. Sử dụng Dịch Thần Thoại hoặc dung hợp Thủ Hộ giả, hai lựa chọn này thực ra chẳng khác gì nhau, đều biến các ngươi thành kẻ chẳng ra người. Nếu muốn giữ lại thân thể con người, ký khế ước với ta không nghi ngờ gì là lựa chọn tốt nhất!

- Không, vẫn còn một con đường nữa!

Vương Lộc nói.

- Ồ, còn cách nào sao?

Gã Thủ Hộ giả ngạc nhiên hỏi.

- Dùng thân thể nhân loại để tấn thăng Thần Thoại.

Vương Lộc đáp.

Gã Thủ Hộ giả bật cười, nói:

- Đây chỉ là một trò đùa thôi. Thể chất của nhân loại các ngươi có khiếm khuyết bẩm sinh, không thể nào tấn thăng Thần Thoại được. Dùng thân thể con người để đạt tới cấp Thần Thoại chỉ là cách tự huyễn hoặc bản thân của loài người các ngươi mà thôi. Ngươi sẽ không cho rằng đó là sự thật đấy chứ?

- Ta không cho rằng nó có khả năng, mà ta chắc chắn nó có thể thành công, bởi vì đã có người dùng chính thân thể nhân loại của mình để tấn thăng Thần Thoại rồi!

Vương Lộc nói.

- Ngươi nói Nhân Hoàng à? Nhân Hoàng có phải là nhân loại thuần túy hay không vẫn còn là một ẩn số. Nhưng ta đoán hắn chắc chắn không phải nhân loại thuần túy, nhiều nhất cũng chỉ như Nhã, nửa người nửa Thủ Hộ giả mà thôi.

Gã Thủ Hộ giả vừa tiến về phía Vương Lộc, vừa cười híp mắt nói:

- Đừng mơ mộng hão huyền nữa, giải quyết vấn đề trước mắt đi đã. Ta là lựa chọn duy nhất của ngươi!

- Ta…

Vương Lộc định nói gì đó, nhưng lại bị một giọng nói khác cắt ngang.

- Tôi thấy ước mơ là một điều tốt, biết đâu lại thành hiện thực thì sao?

Một bóng người từ hư không hiện ra trước mặt Vương Lộc, chắn giữa nàng và gã Thủ Hộ giả.

- Chu Văn... Sao cậu lại...

Dù chỉ nhìn thấy bóng lưng, Vương Lộc vẫn nhận ra Chu Văn ngay lập tức.

- Là tôi gây phiền phức cho cô, tự nhiên phải do tôi đến giải quyết.

Nếu là trước đây, Chu Văn có lẽ đã bị Vương Lộc lừa, nhưng cùng với việc sức mạnh của Đế Thính ngày càng tăng, lớp ngụy trang của Vương Lộc đã bị chính tiếng lòng của nàng bán đứng trước mặt cậu.

Chính vì nghe được tiếng lòng của nàng, biết vết thương của nàng không thể chữa trị bằng ngoại lực, nên cậu mới không ra tay chữa trị ngay cho Vương Lộc, không ngờ lại xảy ra chuyện thế này.

- Phiền phức ở đây, e là ngươi không giải quyết nổi đâu.

Gã Thủ Hộ giả nhìn Chu Văn, bĩu môi nói:

- Chắc ngươi vẫn chưa biết ta là ai đâu nhỉ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!