Lực lượng Nhân Hoàng có thể dùng sinh cơ cường đại để chữa trị thân thể. Ngoài việc không thể tự chữa cho bản thân, nó có thể chữa lành vết thương cho bất kỳ ai khác.
Thế nhưng khi nắm đấm của Chu Văn chạm vào người linh dương, hắn cảm giác cơ thể nó chẳng khác nào một lò nung rực lửa, sinh cơ vừa truyền vào đã lập tức bị cắn nuốt sạch.
Chu Văn chưa bao giờ gặp phải tình huống thế này. Tình trạng của linh dương vẫn không khá hơn, mà vì sinh cơ của hắn tiêu hao quá nghiêm trọng, hào quang Nhân Hoàng cũng ngày càng yếu ớt.
Hết cách, Chu Văn đành lấy Long Hổ Đan Tinh ra nhét cho linh dương, sau đó tiếp tục dùng lực lượng Nhân Hoàng truyền vào người nó.
Nhìn từng viên Đan Tinh quý giá bị ném vào miệng linh dương như kẹo đậu, tim Chu Văn đau như muốn rỉ máu. Mấy loại Đan Tinh khác thì thôi, chứ tỉ lệ rơi ra Long Hổ Đan Tinh thấp đến đáng thương, hắn cày núi Đan Lô lâu như vậy cũng chỉ được đúng một viên này. Mấy viên Đan Tinh cấp Thần Thoại khác có giá trị tương đương cũng bị đem ra đút hết cho linh dương.
Không biết là do đan dược có tác dụng hay lực lượng Nhân Hoàng đã phát huy hiệu quả, nhiệt độ kinh khủng trong cơ thể linh dương cuối cùng cũng hạ xuống một chút.
Thân thể vốn đang co giật của nó cũng dần dần ổn định lại.
- Đừng truyền nữa, chút sinh cơ ít ỏi đó của ngươi, dù có truyền hết vào người ta cũng chẳng có tác dụng gì lớn đâu.
Linh dương đã tỉnh táo lại, gắng gượng bò dậy.
Chu Văn đã mỏi nhừ cả tay, hào quang Nhân Hoàng trên người gần như biến mất, chỉ có thể giải trừ trạng thái hợp thể với Nhân Hoàng.
- Ngươi không sao chứ?
Chu Văn hỏi.
- Về rồi nói sau.
Linh dương liếc nhìn xung quanh, thấy vẫn còn ở gần Tử Cấm Thành.
Tuy Tử Vi Tinh Quân bị quy tắc của Trái Đất áp chế, có lẽ không dám ra ngoài, nhưng chuyện này không có gì là chắc chắn cả, cẩn thận vẫn hơn.
Vì vết thương của linh dương quá nặng, mà sinh cơ của Chu Văn cũng tiêu hao không ít nên hơi mệt mỏi, hắn dứt khoát triệu hồi Thổ Hành thú, để nó mang theo cả hai độn thổ rời đi.
- Thả Tiểu Điểu ra đi.
Sau khi đã cách xa kinh đô, linh dương đột nhiên nói với Chu Văn.
Chu Văn thả Tiểu Điểu và Nha Nhi ra khỏi Hỗn Độn Châu. Tiểu Điểu liếc nhìn linh dương rồi tự giác bay đến đậu trên đầu nó.
Chu Văn quan sát kỹ một lúc, phát hiện nhiệt độ trên người linh dương đang từ từ giảm xuống, trong khi tinh thần của Tiểu Điểu lại phấn chấn lạ thường, bộ lông vũ cũng trở nên sáng bóng hơn nhiều.
"Hóa ra Tiểu Điểu có thể hấp thụ nhiệt lượng trên người linh dương, thảo nào cái gã linh dương này lúc nào cũng thích tha nó theo." Chu Văn chợt hiểu ra.
- Lão Dương, vừa rồi ta nghe Tử Vi Tinh Quân nói ngươi khôi phục nhân thân, chẳng lẽ trước đây ngươi có hình dạng giống con người à?
Chu Văn thực sự không nén nổi tò mò trong lòng.
Linh dương lười biếng đáp:
- Không hẳn.
- Không hẳn là sao?
Chu Văn không hiểu.
Nhưng linh dương không thèm để ý đến hắn nữa, nằm dài trên lưng Thổ Hành thú như đã ngủ thiếp đi.
Thấy linh dương không muốn nói, Chu Văn đành nén lại nghi vấn trong lòng, chuyên tâm điều khiển Thổ Hành thú di chuyển.
- Chuyện hôm nay lạ thật, lá linh phù kia không thể tự dưng rơi xuống được. Trong tình huống đó, Tử Vi Tinh Quân không thể nào tự thoát ra.
Linh dương nhắm mắt, đột nhiên nói một câu.
Chu Văn gật đầu:
- Ta biết, nhưng ta đã quan sát rất kỹ mà không phát hiện có sinh vật nào khác xuất hiện ở gần đó.
Linh dương không nói gì thêm, tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi, không biết có ngủ thật hay không.
Nếu Chu Văn có thể nhìn thấy, hắn sẽ phát hiện một thiếu nữ tóc vàng đang đứng trên lưng Thổ Hành thú, ngay sau lưng hắn, khoảng cách chưa đến một gang tay.
Thiếu nữ tóc vàng đó chính là Điềm Điềm. Nàng vốn tưởng Tử Vi Tinh Quân có thể báo thù cho Á Na, ai ngờ bọn họ vẫn sống sót thoát ra ngoài.
"Xem ra mình chỉ có thể tự tay báo thù cho Á Na." Điềm Điềm thầm nghĩ, nhưng không lập tức ra tay.
Bởi vì Thổ Hành thú vẫn đang trong trạng thái độn thổ, nếu nàng chạm vào Chu Văn và biến hắn thành vàng, Thổ Hành thú là Phối sủng của hắn cũng sẽ chết theo.
Khi đó, Nha Nhi và những người khác sẽ bị kẹt dưới lòng đất, Điềm Điềm sợ cô bé bị thương.
"Chờ bọn họ lên mặt đất rồi động thủ cũng không muộn." Điềm Điềm nghĩ thầm, tiếp tục đứng yên chờ đợi.
Kể từ lần trước Chu Văn giúp người của Huệ Hải Phong lên bảng xếp hạng, đã có rất nhiều thế lực ngầm liên lạc với nhà họ An, hy vọng Chu Văn có thể giúp họ lên bảng, hoặc muốn tìm hiểu xem Chu Văn đã dùng năng lực gì để né được đạn cấp Thiên Tai.
Theo suy nghĩ của họ, Chu Văn là người của nhà họ An, không liên lạc được với Chu Văn thì liên lạc với An Thiên Tá cũng như nhau.
Nhưng An Thiên Tá vốn không quản được Chu Văn, mà cũng chẳng thể đắc tội với các thế lực kia, chỉ đành khéo léo đối phó, chuyện này khiến gã vô cùng đau đầu.
- Đốc Quân, Liên minh Thủ Hộ Giả cũng đã cử người đến. Tuy họ không nói thẳng, nhưng nghe ý tứ thì cũng muốn dò hỏi xem Văn thiếu gia đã làm thế nào để né được đạn cấp Thiên Tai.
A Sinh đẩy cửa bước vào, thấy An Thiên Tá đang tựa vào ghế, hai tay day day thái dương.
- Đốc Quân, ngài không sao chứ?
A Sinh vội hỏi.
- Không sao.
An Thiên Tá bỏ tay xuống, cau mày nói:
- Cái thằng nhóc đó chỉ biết gây chuyện, toàn làm mấy việc tốn công vô ích, làm mà không nghĩ đến hậu quả.
A Sinh nhỏ giọng bênh vực Chu Văn:
- Đốc Quân, thật ra đây cũng không phải chuyện xấu. Có Văn thiếu gia nổi danh như vậy, các thế lực lớn sẽ không dám tùy tiện động đến Lạc Dương chúng ta. Ngay cả người của Liên minh Thủ Hộ Giả lần này đến cũng rất khách sáo, thái độ tốt hơn trước nhiều.
- Bề ngoài thái độ tốt thì có ích gì? Trong lòng bọn chúng đã sớm hận không thể giết chết nó rồi.
An Thiên Tá hừ lạnh.
A Sinh thầm nghĩ: "Nếu nói người mà Liên minh Thủ Hộ Giả hận đến mức muốn giết nhất, thì ngài cũng phải xếp trên Văn thiếu gia. Văn thiếu gia còn chưa đắc tội gì với họ, trong khi chính ngài đã cho nổ tung Thông Thiên tháp của người ta, chẳng phải ngài vẫn sống tốt đó sao?"
Đương nhiên A Sinh không dám nói ra miệng, chỉ nhỏ giọng nói:
- Đốc Quân nói phải lắm, nhưng với thực lực hiện tại của Văn thiếu gia, ngay cả đạn cấp Thiên Tai cũng không làm gì được cậu ấy, chắc bọn họ cũng không dám tùy tiện ra tay đâu.
An Thiên Tá rõ ràng không muốn tiếp tục chủ đề này, không đáp lời A Sinh mà cầm văn kiện trên bàn lên xem.
- Đốc Quân, về tình hình bên Thánh địa, đã có một vài tin tức. Theo chúng tôi tìm hiểu, Thánh địa đã cử không ít Thánh đồ giống như Tiêu ra ngoài. Bọn họ đang tích cực liên lạc với các thế lực lớn, không biết định làm gì.
A Sinh báo cáo.
- Bắt sống một tên về đây.
An Thiên Tá nói.
- Đã thử rồi nhưng thất bại. Sau khi bị bắt, Thánh đồ đó đã chọn cách tự sát, hoàn toàn không cho chúng ta cơ hội.
A Sinh buồn bã nói.
- Có điều tra được những Thánh đồ đó làm cách nào để vào Thánh địa không?
An Thiên Tá lại hỏi.
- Đã điều tra ra, họ dùng trận pháp dịch chuyển. Nhưng con người bình thường đi qua trận pháp đó vẫn bị giới hạn cấp bậc như trước, cấp Thần Thoại còn không qua được, nói gì đến cấp Khủng Cụ. Thế nhưng những Thánh đồ kia lại không hề bị hạn chế, có thể tùy ý ra vào.
A Sinh đáp.
An Thiên Tá trầm ngâm một lát, đột nhiên nhìn A Sinh hỏi:
- Chuyện Thánh đồ kia tự sát, còn ai biết không?
A Sinh nghe vậy, lập tức giật mình:
- Đốc Quân, không lẽ ngài định giả dạng thành Thánh đồ đó để trà trộn vào Thánh địa sao?
- Có thể thử xem.
An Thiên Tá nói.
- Tuyệt đối không được, quá nguy hiểm! Hơn nữa nếu ngài đi rồi, Lạc Dương phải làm sao?
A Sinh vội vàng phản đối.
- Lạc Dương đâu phải chỉ có một mình An Thiên Tá, đúng không?
An Thiên Tá thản nhiên nói.