- Ta muốn ăn cái này... cái này... còn có cái này nữa...
Khi đi ngang qua một thành phố đã cách kinh đô rất xa, Chu Văn để mọi người ra ngoài nghỉ ngơi một chút, tiện thể đưa Nha Nhi đi mua vài món ăn vặt.
Bởi vì gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, gần như không có thời gian chơi với Nha Nhi. Vốn tưởng rằng lần này đến kinh đô sẽ tương đối thoải mái, có thể dẫn Nha Nhi đi dạo, giải khuây một chút, nhưng ai ngờ lại xảy ra những chuyện không mong muốn kia.
Sau khi họ độn thổ lên mặt đất, Điềm Điềm vốn định ra tay với Chu Văn, nhưng lại thấy Chu Văn bị Nha Nhi kéo đi mua đủ loại kẹo.
Điềm Điềm nhìn Nha Nhi ăn kẹo bông gòn rồi lại ăn kem ly, không khỏi ngẩn người.
- Cái kia... trông ngon quá...
Điềm Điềm thấy Nha Nhi không ngừng nếm thử các món ngon, món nào trông cũng hấp dẫn, bất giác nuốt nước bọt.
Chu Văn đi sau lưng Nha Nhi, tay xách nách mang đủ các túi lớn túi nhỏ, toàn là đồ ăn vặt cho cô bé.
"Xem ra kẻ xấu đến đâu cũng có lúc tốt bụng."
Điềm Điềm thấy Nha Nhi muốn bất cứ thứ gì, Chu Văn đều không chút do dự mua cho cô bé, trong lòng thầm nghĩ:
"Nếu hắn chết ngay bây giờ, cô bé kia chắc sẽ đau lòng lắm. Thôi thì cứ đợi hắn mua đồ xong, rồi hãy kết thúc cuộc đời tội lỗi của hắn vậy."
- Con muốn cái kia...
Nha Nhi đi vào một tiệm chocolate, chỉ vào một hộp chocolate và nói.
Chu Văn nhìn theo ngón tay của Nha Nhi, phát hiện hộp chocolate kia được đặt ở vị trí vô cùng bắt mắt, lại có quầy trưng bày riêng, kết hợp thêm ánh đèn, hộp chocolate vốn đã rất đẹp nay lại càng thêm thu hút ánh nhìn, thảo nào Nha Nhi vừa liếc qua đã muốn có.
- Phiền anh lấy giúp tôi hộp chocolate kia.
Chu Văn thấy hộp chocolate không ghi giá, nhưng trông có vẻ rất đắt, có điều chuyện này không quan trọng, tiền bạc đối với Chu Văn mà nói đã không còn nhiều ý nghĩa.
- Thưa tiên sinh, rất xin lỗi, hộp chocolate đó chúng tôi tạm thời không thể bán cho anh được.
Nhân viên cửa hàng rất lịch sự nói.
- Tại sao?
Chu Văn nghe ra trong lời nói của nhân viên có ẩn ý, không hiểu bèn hỏi.
Nhân viên cửa hàng giải thích:
- Thưa tiên sinh, chuyện là thế này, hộp chocolate kia do chính tay ông chủ của chúng tôi làm ra, đây cũng là tác phẩm tâm đắc nhất của ông ấy, đồng thời là báu vật trấn tiệm. Mỗi tháng chỉ có thể làm ra một hộp, nhưng vì nó quá ngon, rất được ưa chuộng, cho nên có rất nhiều người muốn mua. Nhưng hộp chocolate này, một tháng chỉ làm được một hộp, rất nhiều người đã nhờ vả quan hệ, muốn ông chủ bán cho họ. Vì có quá nhiều người muốn mua, ông chủ không còn cách nào khác, thực sự không thể sản xuất nhiều hơn, cho nên ông chủ của chúng tôi đã đặt ra một quy tắc: hộp chocolate kia chỉ bán cho người hiểu rõ về chocolate nhất.
- Người hiểu rõ về chocolate nhất là sao?
Chu Văn vẫn không hiểu, làm sao để phân biệt ai biết hay không biết về chocolate.
Nhân viên cửa hàng nghe Chu Văn nói vậy liền biết anh không am hiểu về chocolate, nhưng vẫn rất lịch sự giải thích:
- Thật ra rất đơn giản, sau mỗi lần chocolate được làm ra, ông chủ sẽ đưa ra ba câu đố. Người nào có thể trả lời chính xác sẽ có tư cách nhận được miễn phí hộp chocolate đó.
- Còn có chuyện tốt như vậy sao, vậy ba câu đố đó là gì?
Chu Văn thầm nghĩ:
"Với năng lực của mình, nào là thấu thị các kiểu, có lẽ sẽ dễ dàng lấy được hộp chocolate kia thôi."
Nhân viên cửa hàng chỉ vào ba cái hộp bên cạnh nói:
- Ba chiếc hộp ở đó dùng để phân biệt ba loại chocolate khác nhau, chỉ cần ăn xong và tìm ra thành phần cụ thể của ba loại chocolate đó là có thể nhận miễn phí hộp chocolate báu vật của quán chúng tôi.
Chu Văn sững người, lập tức cảm thấy hơi khó nhằn.
Nếu để anh đoán hộp chocolate kia là nhãn hiệu gì hoặc thuộc loại nào, cho dù nó bị khóa trong tủ sắt, anh vẫn có thể đoán không sai một li.
Nhưng bên trong chocolate đó có những nguyên liệu gì thì Chu Văn chịu, anh có thể nhìn thấu bên trong chocolate, nhưng lại không nhận ra đó là những nguyên liệu gì.
- Con thử xem.
Nha Nhi rất hứng thú với chocolate, liền đi tới muốn thử.
- Khoan đã.
Nhân viên cửa hàng vội nói:
- Khi ăn chocolate cần phải bịt mắt, mà ba loại chocolate này, mỗi viên đều có giá trị đến ba bốn trăm đồng, ăn một viên đã mất 350, nếu ăn toàn bộ, cho dù có giảm giá, cũng cần 1000 đồng…
- Không phải đoán trúng nguyên liệu là được ăn miễn phí sao?
Chu Văn hỏi.
- Hộp chocolate trấn tiệm mới được miễn phí, còn chocolate dùng để thử thì không. Bất kể có đoán đúng nguyên liệu hay không, đều phải trả tiền. Nếu anh cảm thấy không phù hợp, có thể không cần thử.
Nhân viên cửa hàng nói.
Trong lòng Chu Văn thầm mắng một tiếng gian thương, nói là tặng miễn phí báu vật, thực chất là thừa cơ bán chocolate bình thường.
Có điều chỉ là một chút tiền, Chu Văn cũng không để tâm lắm, đang chuẩn bị đưa tiền cho Nha Nhi đi thử thì đột nhiên nghe thấy sau lưng có một giọng nói trong trẻo vang lên:
- Tôi muốn thử một lần!
Chu Văn nghe giọng nói có chút quen tai, trong lòng giật mình, quay đầu nhìn lại, quả nhiên là cô gái tóc vàng mà anh đã gặp trước đó.
Trước đây cô gái tóc vàng kia đã giả vờ để anh va phải, bây giờ lại gặp cô ta ở đây, lập tức khiến Chu Văn nảy sinh nghi ngờ.
"Nơi này cách kinh đô hơn ngàn dặm, có thể gặp cô ta ở đây tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, rốt cuộc cô ta muốn làm gì?"
Chu Văn nhìn chằm chằm Điềm Điềm, nhưng lại không thể nhìn thấu cô ta, dù nhìn thế nào, cô gái tóc vàng kia cũng giống như một người bình thường chưa từng tu luyện.
Rõ ràng lần này Điềm Điềm đã chuẩn bị trước, cô ta đã biết tiền là gì, lấy ra một xấp tiền mặt 1000 đồng đưa cho nhân viên cửa hàng.
- Khoan đã, phải có trước có sau chứ? Chúng tôi tới trước, dù có muốn thử thì cũng phải để chúng tôi thử trước.
Nha Nhi nói.
- Các người chẳng qua chỉ vào tiệm trước, nhưng vẫn chưa trả tiền. Tôi trả tiền trước, đương nhiên là tôi thử trước.
Lý lẽ của Điềm Điềm vô cùng rành mạch.
Thực tế, sau khi đi theo Chu Văn và Nha Nhi lâu như vậy, cô ta đã thèm lắm rồi, không biết đã nuốt bao nhiêu nước miếng, lại nghe nói hộp chocolate kia ngon đến thế, lúc này mới không nhịn được nữa mà chủ động xuất hiện, muốn ăn hộp chocolate đó.
- Không đúng, anh đang phục vụ chúng tôi, đáng lẽ không nên nhận tiền của cô ta chứ?
Nha Nhi nhìn nhân viên cửa hàng hỏi.
Lúc này nhân viên cửa hàng cũng hơi khó xử, anh ta cảm thấy cả Điềm Điềm và Nha Nhi đều nói có lý, nên không tìm ra được lý do để phản bác.
Thấy cả Điềm Điềm và Nha Nhi đều không chịu nhượng bộ, nhân viên cửa hàng ho nhẹ một tiếng nói:
- Mấy năm qua, mỗi tháng đều có rất nhiều người đến thử, nhưng người thật sự có thể lấy được hộp chocolate báu vật kia, trong một trăm người chưa chắc đã có một. Hay là hai vị lần lượt thử…
Nói xong, anh ta nhìn về phía Nha Nhi, thấy cô bé không có ý định nhượng bộ, lại nhìn sang Điềm Điềm, cô ta vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt rất kiên định.
Nhân viên cửa hàng đành phải đưa ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Chu Văn, nhưng Chu Văn nào thèm để tâm đến anh ta, anh đang tập trung toàn bộ tinh thần vào hộp chocolate. Anh vẫn còn nhớ rõ, Điềm Điềm này là một sự tồn tại có thể xuyên qua cả đạn cấp Thiên Tai.
- Hai người đều muốn hộp chocolate báu vật, vậy thì thi đấu một trận đi, người nào thắng có thể nhận được hộp chocolate báu vật của ta. Dĩ nhiên, cũng có khả năng cả hai người đều không qua được, đều bị loại. Cho nên muốn lấy được hộp chocolate báu vật của cửa hàng ta, không dễ dàng như vậy đâu?
Một giọng nói vang lên từ căn phòng bên trong cửa hàng, rồi một người bước ra.
✰ Thiên Lôi Trúc ✰ Truyện dịch AI chất lượng