Người bước ra là một gã béo tròn vo, mặc đồng phục trắng, đội mũ trắng, nhìn qua cứ ngỡ là đầu bếp, nhưng nhìn kỹ lại thấy có chút khác biệt.
- Vị này là ông chủ của chúng tôi, ngài Cao Đại Uy.
Nhân viên cửa hàng giới thiệu.
- Thi thế nào đây?
Nha Nhi nhìn Cao Đại Uy, hỏi.
- Gần đây tôi vừa nghiên cứu ra mấy loại sô-cô-la mới. Các cô hãy nếm thử, ai đoán đúng tất cả thành phần bên trong thì thắng, đoán sai một thứ là bị loại.
Thấy Điềm Điềm và Nha Nhi đều nhìn mình chằm chằm, Cao Đại Uy vội vàng giải thích thêm.
- Nếu cả hai đều đoán trúng thì sao?
Nha Nhi hỏi.
- Không dễ vậy đâu. Sô-cô-la do tôi làm, tôi là người rõ nhất. Ngay cả chính tôi nếu không nếm trước thì cũng chưa chắc đã đoán ra được hết nguyên liệu đâu.
Cao Đại Uy nói tiếp:
- Các cô cứ yên tâm mà ăn, tôi đoán là chẳng ai trong hai cô đoán trúng hết được đâu.
Nói xong, Cao Đại Uy đi vào căn phòng phía sau, lát sau đã bưng ra một khay sô-cô-la.
Bình thường Chu Văn không thích ăn vặt, ấn tượng của hắn về sô-cô-la chỉ dừng lại ở những thanh vuông vức màu nâu đen.
Nhưng khay sô-cô-la mà Cao Đại Uy mang ra lại hoàn toàn khác với những gì Chu Văn từng biết.
Có viên sô-cô-la hình chú chó con, có viên hình nghệ sĩ đang chơi dương cầm, còn có một viên được tạo hình tinh xảo, trông vô cùng đẹp mắt.
Ánh mắt của Nha Nhi và Điềm Điềm lập tức bị những tạo hình sô-cô-la kia thu hút, cả hai đều tỏ vẻ phấn khích, trông vô cùng muốn nếm thử.
Cao Đại Uy rất đắc ý trước phản ứng của ba người, vênh váo nói:
- Để đảm bảo công bằng tuyệt đối, hai cô phải nếm thử cùng một loại sô-cô-la vào cùng một lúc, sau đó viết đáp án của mình ra giấy rồi đưa cho tôi, để tôi phân định thắng thua.
Cao Đại Uy bảo nhân viên cửa hàng lấy giấy bút và một con dao chuyên dùng để cắt sô-cô-la ra.
- Loại sô-cô-la đầu tiên, tôi gọi nó là "Núi Cao Mật Tuyết", mời hai cô nếm thử.
Cao Đại Uy tự mình cắt hai miếng từ viên sô-cô-la đó, đặt vào hai chiếc đĩa nhỏ rồi đưa cho Nha Nhi và Điềm Điềm.
Chu Văn thấy ở vết cắt, bên trong có nhân, một chất lỏng màu trắng đang chảy ra, hình như là kem.
Nha Nhi và Điềm Điềm nếm thử phần của mình, vẻ mặt trông rất ngon lành. Sau khi ăn xong, cả hai đều đã có đáp án, họ liếc nhìn nhau rồi quay lưng lại, mỗi người tìm một cái bàn và bắt đầu viết.
Họ viết xong gần như cùng lúc rồi đưa đáp án cho Cao Đại Uy.
Cao Đại Uy xem kỹ đáp án của cả hai rồi gật đầu:
- Không tồi, hai cô đều trả lời đúng. Ngoài sô-cô-la và kẹo dẻo ở lớp vỏ, "Núi Cao Mật Tuyết" còn dùng sữa đặc, mật ong, quả phỉ, kem, ngay cả một lượng mứt táo rất nhỏ cũng bị các cô đoán ra. Xem ra vị giác của hai cô quả thật rất nhạy bén. Nhưng đừng vội đắc ý, đây mới là câu hỏi dễ nhất thôi. Càng về sau sẽ càng khó, không dễ đoán vậy đâu!
Thấy Nha Nhi và Điềm Điềm đều không đáp lời, Cao Đại Uy chỉ ho nhẹ một tiếng rồi chỉ vào viên sô-cô-la thứ hai, nói:
- Loại sô-cô-la này tên là "Nghệ Sĩ Dương Cầm", là tác phẩm đắc ý nhất của tôi gần đây, hai cô nếm thử xem.
Chu Văn có chút tò mò đánh giá loại sô-cô-la đó. Hình ảnh người nghệ sĩ, chiếc ghế và cây đàn dương cầm hợp thành một tác phẩm nghệ thuật tinh mỹ, khiến người ta không nỡ ăn.
Thật khó tưởng tượng một tác phẩm đẹp đẽ như vậy lại do một gã đàn ông tròn vo như Cao Đại Uy làm ra.
Đi đi lại lại một vòng, Chu Văn cũng hiểu biết thêm một chút về sô-cô-la. Phần lễ phục, ghế và đàn dương cầm hẳn là sô-cô-la bình thường.
Làn da người và lớp vỏ trắng của cây đàn dương cầm hẳn là được làm từ chế phẩm của sữa bò.
Nhưng Chu Văn cũng biết, mọi chuyện chắc chắn không đơn giản như vậy, Cao Đại Uy không thể nào ra một đề bài dễ thế được.
Khịt khịt mũi, Chu Văn dường như ngửi thấy một mùi vị quen thuộc. Hắn nhìn kỹ phần sô-cô-la sẫm màu và lập tức có phát hiện mới.
"Những phần sẫm màu kia hình như có trộn thứ gì đó!"
Chu Văn biết bên trong có thứ gì đó được trộn vào, nhưng không biết đó là gì. Dù mùi vị có chút quen thuộc, hắn cũng không tài nào nhớ ra đã nếm thử ở đâu.
Nha Nhi và Điềm Điềm đều ăn miếng sô-cô-la do Cao Đại Uy cắt, trên mặt lộ ra vẻ thỏa mãn và hạnh phúc, xem ra mùi vị của loại sô-cô-la này chắc chắn là "phê" lắm đây!
Lần này, Điềm Điềm lập tức đi viết đáp án, còn Nha Nhi lại có chút chần chừ.
Chu Văn không lo Nha Nhi sẽ thua, hắn chỉ đang nghĩ, rốt cuộc Điềm Điềm có mục đích gì?
Suy nghĩ một lúc, Nha Nhi cuối cùng cũng viết đáp án của mình ra, lúc này Điềm Điềm đã nộp giấy cho Cao Đại Uy rồi.
Cao Đại Uy nhìn đáp án của hai người, trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc:
- Mùi vị của bơ và mỡ bò rất tuyệt, nhưng cũng rất dễ che lấp các mùi vị khác. Vị giác của người bình thường khi cảm nhận đồng thời mùi sô-cô-la và bơ, lại thêm hương rượu Rum kích thích, cộng với lớp bột ca cao bên ngoài sẽ tạo nên những tầng hương vị vô cùng phức tạp, rất khó phát hiện ra một chút hương nấm truffle đen ẩn giấu bên trong. Người ta thường biết, trong loại sô-cô-la nấm truffle đen không hề có nấm truffle đen, nhưng tôi lại đi ngược đường, cố tình cho thêm một chút vào. Không ngờ vẫn bị các cô phát hiện ra, vị giác quả là không tồi!
Lúc này Chu Văn mới nhớ ra, mùi vị quen thuộc đó là của nấm truffle đen. Có một lần Âu Dương Lam dẫn hắn đi ăn cơm, trong đó có vài lát nấm truffle đen, bà còn cố tình gắp cho Chu Văn nếm thử và nói cho hắn biết đó là gì.
Chẳng qua lúc đó tâm tư Chu Văn không đặt vào bữa ăn, chỉ muốn mau về nhà cày phó bản, cho nên ký ức rất mơ hồ. Hơn nữa hắn ăn quá ít, chỉ là vài lát mỏng dính nên nhất thời không nhớ ra được.
- Loại sô-cô-la tiếp theo này, hai cô sẽ không đoán ra dễ dàng vậy đâu.
Cao Đại Uy tỏ ra vô cùng tự tin, cắt viên sô-cô-la hình chú chó con ra.
Lúc cắt, hắn rất cẩn thận, dường như đang cố gắng kiểm soát lực tay, sau đó đưa hai miếng sô-cô-la cho Nha Nhi và Điềm Điềm.
Với trải nghiệm từ hai lần trước, Nha Nhi và Điềm Điềm đều rất mong chờ loại sô-cô-la tiếp theo, nên vừa nhận lấy đã không thể chờ đợi mà cắn ngay một miếng.
Nhưng sau khi cắn xong, vừa nhai được hai cái, sắc mặt cả hai đều thay đổi. Tốc độ nhai cũng chậm dần, sau đó suýt nữa thì phun hết sô-cô-la trong miệng ra.
- Nha Nhi, em không sao chứ?
Tuy Chu Văn không ăn, nhưng nhìn phản ứng của hai người họ cũng biết loại sô-cô-la này có vấn đề, hắn bất giác nhìn chằm chằm về phía Cao Đại Uy, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.