- Ta chết thảm lắm... Ta chết thảm lắm...
Cô gái tóc vàng bù xù lơ lửng bay đến chỗ Chu Văn, miệng không ngừng rên rỉ những lời ai oán, trông y hệt một con quỷ đòi mạng.
Chu Văn sợ hết hồn, bất giác lùi lại hai bước. Phản ứng đầu tiên của hắn là bỏ chạy, nhưng nhất thời không nghĩ ra có thể trốn đi đâu. Đối phương có thể đuổi kịp cả dịch chuyển không gian của hắn, dù có trốn đi đâu cũng vô ích.
Khi bị dồn vào đường cùng, người ta hoặc là không còn biết sợ, hoặc là đã sợ đến chết lặng.
Chu Văn đang chuẩn bị liều mạng một phen, ai ngờ cô nàng ma nữ tóc vàng này bay ngang qua, có lẽ vì quá phấn khích hoặc do mải dọa Chu Văn mà quên trời quên đất, chẳng thèm để ý xung quanh.
Cô ta đang bay lơ lửng, không để ý mái tóc vàng óng của mình vướng vào một mỏm đá nhọn bên cạnh. Cứ thế lao về phía trước, mái tóc bị giật ngược lại khiến cả người cô ta ngã ngửa ra sau, ngay trước mặt Chu Văn.
Chu Văn nhìn cô gái tóc vàng ngã chỏng vó trên đất, bốn mắt nhìn nhau, không khí dường như ngưng đọng trong giây lát.
Vụt!
Cô gái tóc vàng biến mất như dịch chuyển tức thời rồi lại hiện ra trên không, làm như chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục lướt về phía Chu Văn, miệng lại rên rỉ: "Ta chết thảm lắm... Ta chết thảm lắm...".
Nhưng không hiểu sao, lúc này Chu Văn chẳng còn thấy sợ hãi chút nào, nhìn cảnh tượng này còn thấy hơi buồn cười.
Rõ ràng cô gái tóc vàng kia vẫn rất đáng sợ, Chu Văn chắc chắn không phải là đối thủ của cô ta, nhưng cái cảm giác sợ hãi lúc nãy đã bay đi đâu mất.
Mà Chu Văn cũng đã nhìn ra, cô gái tóc vàng này dường như đang lo lắng điều gì đó, chỉ bám theo để dọa hắn chứ không hề có ý định ra tay.
Nếu không, với thực lực của cô ta, hoàn toàn có thể thần không biết quỷ không hay mà hạ sát Chu Văn, chẳng cần phải bày vẽ nhiều trò như vậy.
Quả nhiên, Chu Văn đứng yên tại chỗ, cô gái tóc vàng chỉ lượn lờ quanh hắn, lúc ẩn lúc hiện, miệng phát ra những tiếng kêu ghê rợn, ngoài ra không làm gì khác.
- Thế tôi phải làm sao để cô chết cho nhắm mắt đây?
Chu Văn cảm thấy mình nên cho đối phương một lối thoát, dù sao người ta cũng là một đại lão.
Lỡ mà bẽ mặt, đến lúc đó thẹn quá hóa giận, không chừng sẽ giết hắn để trút giận.
Cô gái tóc vàng nghe Chu Văn nói vậy liền ngừng lại, chỉ vào hộp kẹo trong túi Chu Văn, buột miệng hỏi:
- Nói cho ta biết, ngươi lấy cái hộp đó ở đâu?
Cô gái tóc vàng này đúng là non kinh nghiệm, lập tức để lộ mục đích của mình.
Chu Văn hơi sững người, nhìn cô gái tóc vàng từ trên xuống dưới, trong lòng dường như đã nghĩ ra điều gì đó, bèn hỏi:
- Cô là Điềm Điềm?
- Sao ngươi biết... Ta không phải là Điềm Điềm xinh đẹp đáng yêu... Ngươi nhận lầm người rồi...
Cô gái tóc vàng vội vàng chối.
- Vậy thì tiếc thật, tôi nhặt được thứ này trong phòng của Điềm Điềm, tôi nghĩ nó hẳn là của cô bé Điềm Điềm xinh đẹp đáng yêu, nên muốn trả lại cho cô ấy, nhưng tìm mãi vẫn không thấy...
Chu Văn lấy hộp kẹo ra, cầm trong tay nói.
- Ngươi tìm thấy nó ở đâu trong căn phòng đó?
Điềm Điềm vội hỏi.
- Trên người một con búp bê vải trong phòng hỗn loạn.
Chu Văn đã đoán được tám chín phần, cô gái tóc vàng này chính là Điềm Điềm.
Liên tưởng đến lời của người phụ nữ trong căn nhà gỗ, Chu Văn đã hiểu ra đại khái, đoán chừng cô gái tóc vàng này chính là chủ nhân của người phụ nữ kia, một sự tồn tại cực kỳ đáng sợ.
- Ngươi nói dối, búp bê vải của ta sao có thể đi trộm hộp kẹo được?
Điềm Điềm không tin.
"Con búp bê đó chỉ là đồ chơi của cô ta, rốt cuộc Điềm Điềm này có lai lịch gì? Tại sao Khu Vực Dị Thứ Nguyên Căn Nhà Thời Gian lại được đặt theo tên cô ta..."
Chu Văn vừa suy nghĩ, vừa nói:
- Tại sao tôi phải nói dối? Kể cả tôi có bịa là nhặt được trên bàn thì cô cũng đâu thể phân biệt thật giả. Hơn nữa, nếu không tìm thấy trên người con búp bê vải, làm sao tôi biết đến sự tồn tại của nó?
Điềm Điềm nghe vậy liền ngẩn ra, ngẫm lại thấy cũng có lý.
- Đưa hộp kẹo cho ta.
Điềm Điềm chìa tay ra nói.
- Tôi không thể đưa hộp kẹo này cho cô.
Chu Văn cất hộp kẹo đi, lắc đầu nói.
- Tại sao không thể đưa cho ta, đây không phải đồ của ngươi.
Điềm Điềm nói.
- Không phải của tôi, nhưng cũng chẳng phải của cô. Đây là hộp kẹo của cô bé Điềm Điềm xinh đẹp, lương thiện và đáng yêu. Lúc ở trong phòng hỗn loạn, tôi đã gặp nguy hiểm đến tính mạng, gần như rơi vào tuyệt cảnh. Ngay lúc tôi định bỏ cuộc, chính hộp kẹo này đã cho tôi hy vọng, cho tôi dũng khí để đi tiếp, nhờ vậy mới may mắn sống sót thoát ra... Tôi nhất định phải tự tay trả nó lại cho Điềm Điềm... Dù cô có giết tôi, tôi cũng không thể đưa nó cho cô.
Ở cùng Lý Huyền và linh dương lâu ngày, Chu Văn rõ ràng cũng bị bọn họ dạy hư rồi.
Mặt Điềm Điềm ửng đỏ, khí thế áp đảo lúc nãy dường như tan biến trong phút chốc.
- Ngươi đã ăn kẹo chanh bên trong chưa?
Điềm Điềm giả vờ như không có gì, nhìn Chu Văn hỏi.
- Kẹo chanh gì? Tôi nhặt được một cái hộp rỗng mà.
Chu Văn lắc đầu nói.
- Lạ thật, mặc dù kẹo chanh có khả năng đột phá cấp độ sinh mệnh, nhưng đối với búp bê vải thì hẳn là vô dụng...
Điềm Điềm nhíu mày suy tư.
Cô vốn nghĩ rằng hộp kẹo chỉ bị nhét vào một xó nào đó trong căn phòng nhỏ nên mới không tìm thấy, ai ngờ nó lại ở trong phòng hỗn loạn, hơn nữa còn nằm trong tay con búp bê vải.
Nếu vậy, mọi chuyện xem ra không đơn giản chỉ là bị thất lạc.
Trong phòng hỗn loạn, không có lý nào cô lại không tìm thấy nó. Trước đây cô không tìm được hộp kẹo, chỉ có một khả năng, đó là có người đã giấu nó đi.
Lúc trước trong Căn Nhà Thời Gian chỉ có cô, Tiểu Cúc, Á Na, heo con Thời Không và búp bê vải. Heo con Thời Không và búp bê vải đều là đồ chơi của Điềm Điềm, kẹo chanh đương nhiên vô dụng với chúng.
Tiểu Cúc là người hầu trung tâm, không thể nào đi trộm hộp kẹo và kẹo chanh được, cho dù cô ấy muốn, chỉ cần mở miệng xin là được, không cần phải trộm.
- Không lẽ là Á Na!
Mặc dù Điềm Điềm đã nghĩ đến khả năng này, nhưng lại không muốn tin.
- Á Na có phải là một người phụ nữ xinh đẹp, còn có thể mọc ra sáu cái cánh không?
Chu Văn miêu tả lại dáng vẻ của Á Na.
- Ngươi đã giết Á Na?
Điềm Điềm cắn môi, nhìn chằm chằm Chu Văn hỏi.
- Người phụ nữ tên Á Na mà cô nói, chính là do tôi giết.
Chu Văn thẳng thắn thừa nhận.
- Tại sao ngươi lại giết cô ấy?
Ánh mắt Điềm Điềm phức tạp hỏi.
- Bởi vì cô ta quá độc ác, nếu tôi không giết cô ta, cô ta sẽ giết tôi.
Chu Văn nghiêm mặt nói.
- Tại sao cô ấy phải giết ngươi?
Điềm Điềm không tin Á Na là người như vậy.
- Tôi làm sao biết được, cô ta vô duyên vô cớ xông lên đòi giết tôi. Nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ là vì cô ta biết tôi đang cầm hộp kẹo nên muốn cướp nó.
Chu Văn kể lại mọi chuyện một cách ngắn gọn, nhưng cố tình bỏ qua một vài chi tiết nhỏ.
—[ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ]—