Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1355: CHƯƠNG 1351: ĐÂU PHẢI EM MUỐN ĂN ĐÂU

Điềm Điềm do dự trong lòng. Cô bé cảm thấy Á Na là bạn mình, không lý nào lại đi trộm hộp kẹo của mình cả.

Nhưng nhìn vẻ mặt tha thiết chân thành của Chu Văn, lại có vẻ không giống nói dối chút nào.

- Không còn chuyện gì thì tôi đi trước đây. Tôi còn phải đi tìm cô bé Điềm Điềm xinh đẹp dịu dàng, hộp kẹo nhất định phải vật về với chủ.

Nói xong, Chu Văn xoay người bỏ đi.

- Anh chờ một chút.

Điềm Điềm gọi Chu Văn lại rồi bước về phía hắn.

- Còn chuyện gì sao?

Chu Văn thầm bực mình nhưng vẫn phải dừng lại, nhìn Điềm Điềm hỏi.

- Nếu đúng như lời anh nói, vậy anh có thể cùng tôi…

Điềm Điềm đưa tay ra, trông như muốn bắt tay với Chu Văn.

Nhưng dường như nghĩ tới điều gì, cô bé lại rụt tay về.

- Gì cơ?

Chu Văn nghi hoặc nhìn Điềm Điềm, không hiểu rốt cuộc cô bé có ý gì.

- Không có gì. Tôi và Điềm Điềm là bạn tốt, để đề phòng anh nuốt riêng hộp kẹo, tôi quyết định sẽ đi theo anh cho đến khi tìm được Điềm Điềm và trả lại hộp kẹo cho chủ nhân của nó.

Điềm Điềm nói rất tự nhiên, cô bé không hề nhận ra mình đã mặt dày đến mức nói dối mà mặt không đỏ, tim không đập.

- Cô là quỷ, đi theo tôi kiểu gì?

Chu Văn bó tay toàn tập. Mang theo quả bom hẹn giờ này bên mình, trời mới biết khi nào nó sẽ phát nổ.

- Sao lại không thể? Đương nhiên là được. Từ giờ trở đi, tôi sẽ bám theo anh. Nếu để tôi phát hiện anh nói dối dù chỉ một câu, tôi sẽ lôi anh xuống địa ngục.

Điềm Điềm làm ra vẻ hung dữ nói.

- Được thôi.

Chu Văn nghĩ một lát, dù sao cũng đánh không lại, chỉ đành tìm cách để cô bé tự bỏ đi thôi.

Cũng may là cô bé Điềm Điềm trông có vẻ ngốc nghếch này cũng không khó lừa lắm.

Chu Văn quay người đi tiếp. Với năng lực của Điềm Điềm, nếu cô bé thật sự muốn giết hắn thì hắn cũng chẳng thể phản kháng, sợ hãi cũng vô ích, thà cứ thuận theo tự nhiên.

Điềm Điềm lẳng lặng đi sau Chu Văn. Bất kể tốc độ của hắn nhanh đến đâu, dù là Thuấn Di hay Độn Thổ, cũng không tài nào cắt đuôi được cô bé. Mỗi lần Chu Văn quay đầu lại, đều thấy Điềm Điềm lặng lẽ không một tiếng động đứng ngay sau lưng.

Chu Văn vừa đi vừa thầm tính toán:

‘Điềm Điềm nói viên kẹo chanh kia có tác dụng đột phá cấp độ sinh mệnh, không biết cấp độ sinh mệnh này là chỉ cái gì nhỉ? Có thể giúp mình thăng cấp không? Ăn thứ đó vào, liệu có thể lên thẳng Khủng Cụ cấp không?’

Chu Văn nảy ra ý định lấy viên kẹo chanh ra thử, nhưng có Điềm Điềm ở bên cạnh, lấy ra lúc này chẳng khác nào tự tìm cái chết. Đương nhiên hắn sẽ không làm chuyện ngu ngốc như vậy.

Điềm Điềm như một bóng ma bám theo Chu Văn, không nói lời nào, chỉ lẳng lặng đi theo, chẳng biết đang suy tính điều gì.

Thật ra Điềm Điềm không tin tưởng Chu Văn lắm, nhưng hiện tại cô bé vẫn chưa tìm được bằng chứng nào cho thấy hắn nói dối, nên mới bám theo. Nếu hắn nói dối, sớm muộn gì cũng sẽ lộ ra sơ hở.

Trước đó Điềm Điềm đã nghĩ, nếu Chu Văn nói dối, chỉ cần chạm vào cô bé là sẽ lập tức biến thành vàng.

Nhưng nghĩ lại những lời Chu Văn đã nói, Điềm Điềm lại thấy dù hắn không nói dối thì chạm vào cô bé vẫn sẽ biến thành vàng. Vì vậy, phương pháp này căn bản vô dụng với hắn. Bất kể thế nào, chỉ cần Chu Văn chạm vào cô bé, hắn đều sẽ biến thành vàng.

Đi tới một thành phố, Chu Văn định nghỉ chân một lát, kiếm chút gì đó ăn.

Đương nhiên, ăn uống chỉ là phụ, lý do chính là hắn không dám đưa Điềm Điềm về Lạc Dương, cần phải tính toán thêm.

Chu Văn đi dạo một lúc trên phố, chọn một tiệm bánh ngọt rồi bước vào, tiện tay chọn vài chiếc bánh gato, bánh quy và pudding.

Điềm Điềm hít hà mùi thơm ngọt ngào, mắt sáng rực, khóe miệng còn hơi ươn ướt.

‘Đừng tưởng dùng chút đồ ngon là mua chuộc được mình…’

Câu này Điềm Điềm chỉ dám nghĩ trong đầu chứ không nói ra, chủ yếu là vì cô bé hoàn toàn không có sức chống cự với đồ ngọt.

- À, phải rồi, cô là quỷ mà, quỷ thì sao ăn được đồ ngọt. Trách tôi không suy nghĩ chu toàn, lát nữa đi qua tiệm bán đồ hàng mã, tôi sẽ mua cho cô ít tiền giấy vàng mã...

Điềm Điềm đang định đưa tay ra sờ thì Chu Văn đã thu hết bánh ngọt lại, đặt lên bàn mình rồi bắt đầu thưởng thức.

Điềm Điềm lập tức hóa đá tại chỗ, trơ mắt nhìn Chu Văn cắn hết miếng này đến miếng khác, nhìn từng miếng pudding trôi vào miệng hắn mà lòng đau như cắt.

- Phải đó, tôi đương nhiên sẽ không ăn mấy thứ này... Đương nhiên... không…

Lúc Điềm Điềm nói, khóe mắt và khóe miệng cô bé không ngừng co giật.

Chu Văn thấy Điềm Điềm cứ nhìn chằm chằm vào đống bánh ngọt trước mặt mình, nhưng hắn vờ như không thấy, cứ thế ăn lia lịa, nhanh chóng quét sạch mọi thứ vào bụng.

- Tôi đi thanh toán, cô ra ngoài chờ nhé.

Chu Văn nói xong rồi đi thanh toán.

Bây giờ Điềm Điềm nghĩ đến việc không được ăn mà cảm thấy sống không bằng chết, chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi này.

Một lát sau, Chu Văn cũng đi ra.

Điềm Điềm thấy trong tay Chu Văn xách theo một cái hộp trong suốt, bên trong là một chiếc bánh gato mini cực kỳ xinh xắn. Tuy chỉ to hơn một miếng bánh bình thường một chút, nhưng nó được trang trí tầng tầng lớp lớp, trông vô cùng đẹp mắt, còn tỏa ra mùi sữa thơm nồng.

- Anh không phải vừa ăn no rồi sao, còn phải xách thêm một miếng ra làm gì?

Điềm Điềm hận không thể đạp cho Chu Văn một phát. Hắn đã ăn nhiều như vậy rồi mà còn đóng gói mang đi, trong khi cô bé thì chưa được miếng nào vào bụng.

- À, miếng bánh này lúc nãy họ quên mang ra, lúc tính tiền mới phát hiện. Giờ tôi no rồi, không ăn nổi nữa nên đành phải gói mang về.

Nói xong, Chu Văn đột nhiên chìa cái túi ra trước mặt Điềm Điềm.

Điềm Điềm lập tức mừng thầm trong lòng: ‘Hắn định cho mình ăn sao? Mình có nên nhận không nhỉ? Đồ của người xấu đưa, sao mình có thể nhận được chứ... Nhưng từ chối lòng tốt của người khác hình như cũng không hay lắm...’

- Giúp tôi vứt nó đi.

Chu Văn thản nhiên nói.

Mặt Điềm Điềm lập tức sa sầm lại, cô bé nhìn chằm chằm Chu Văn:

- Bánh ngon như vậy mà anh định vứt đi à? Không phải quá lãng phí sao?

- Hết cách rồi, tôi ăn không nổi nữa. Nếu cô thấy phiền thì thôi, để tôi tự đi vứt vậy.

Nói rồi, Chu Văn định lấy cái túi lại.

Mắt Điềm Điềm chợt sáng lên, vội giật lại cái túi, vừa quay người đi về một hướng khác vừa nói:

- Thôi để tôi giúp anh cho, anh đừng vứt rác bừa bãi, làm ô nhiễm môi trường công cộng không tốt đâu.

Vừa nói, thân hình Điềm Điềm đã lướt đi, trong nháy mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.

Đến một góc khuất, Điềm Điềm lén lút liếc nhìn Chu Văn, thấy hắn hoàn toàn không để ý đến bên này mà vẫn đang ung dung đi về phía trước, cô bé mới thở phào nhẹ nhõm. Cô bé quay người dựa vào tường, mở chiếc hộp trong túi ra, cầm miếng bánh gato lên ngắm nghía.

‘Đâu phải mình muốn ăn đâu, tại vứt đi thì lãng phí quá, lại còn làm ô nhiễm môi trường nữa, mình chỉ đành giúp một tay thôi…’

Điềm Điềm tự thuyết phục mình, phồng má tự cổ vũ rồi cắn một miếng thật to, khiến hai má phồng lên, hạnh phúc đến muốn rơi nước mắt.

Chu Văn không hề quay đầu lại, nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên. Hắn lấy điện thoại ra, liên tục gửi đi mấy tin nhắn.

✮ Thiên Lôi Trúc ✮ Thế giới dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!