Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 138: CHƯƠNG 136: TAM NHÃN KIM CƯƠNG LỰC SĨ

- Lão Chu, Kim Cương lực sĩ đông quá, không trụ nổi nữa, mau rút thôi!

Lý Huyền vừa né tránh đòn vây công của đám Kim Cương lực sĩ, vừa hét lớn.

- Cứ đứng vững, cho tôi ba phút.

Chu Văn nói.

- Ba phút? Ba mươi phút còn khó ấy chứ, Tam Nhãn Kim Cương lực sĩ trâu bò quá, trong chốc lát chắc chắn không giết nổi nó đâu. Chúng ta về gọi người, dọn dẹp đám Kim Cương lực sĩ lắt nhắt này trước, sau đó từ từ xử lý nó cũng không muộn. Hơn nữa, tao thật sự không trụ nổi ba phút đâu!

Lý Huyền vừa đánh vừa gào.

- Hai phút.

Chu Văn nói thêm.

- Em gái nhà cậu! Nếu cậu không giết được nó, mạng của tôi cũng bị cậu chôn ở đây mất!

Lý Huyền nghiến răng, thu hồi Trứng phối sủng đang biến thành áo giáp để bảo vệ cơ thể, rồi đột nhiên lao vào giữa đám Kim Cương lực sĩ, dùng sức đẩy lùi một con văng ra mấy bước.

- Lão hổ không ra oai, chúng mày tưởng tao là mèo bệnh à!

Trong phút chốc, Lý Huyền uy mãnh như chiến thần giáng thế, dùng thân thể va chạm, đôi quyền tung đòn bạo kích, gắng gượng mở ra một con đường máu.

Chu Văn không có thời gian để chiêm ngưỡng dáng vẻ hung hãn của Lý Huyền, anh tiếp tục lượn lờ quanh con Tam Nhãn Kim Cương lực sĩ, né tránh từng đòn Đại Lực Kim Cương Chưởng, đồng thời tung từng chưởng vỗ lên đầu nó.

Dù có găng tay biến dị do Liên nghĩ hóa thành bảo vệ, chưởng lực của anh vẫn khó gây tổn thương cho Tam Nhãn Kim Cương lực sĩ. Mỗi lần va chạm đều phát ra tiếng kim loại va vào nhau chan chát, tia lửa bắn ra tứ phía.

Trông thì có vẻ uy mãnh vô biên, nhưng chưởng lực của Chu Văn về cơ bản không thể làm nó bị thương, nhiều lắm cũng chỉ khiến nó hơi khó chịu mà thôi.

Tam Nhãn Kim Cương lực sĩ cũng không chịu nổi, nó liên tục vung chưởng, nhưng lại không thể chạm tới vạt áo của Chu Văn. Chu Văn cứ như một con ruồi linh hoạt, bay lượn tới lui không ngừng.

- GÀO!

Đến Phật còn nổi giận, huống chi một tên lực sĩ vốn tính tình nóng nảy. Bị Chu Văn chọc cho lửa giận ngút trời, kim quang trong tay Tam Nhãn Kim Cương lực sĩ bừng sáng, nó dồn toàn lực đánh về phía Chu Văn, thế công vô cùng hung mãnh.

- Chính là lúc này!

Chu Văn nheo mắt lại, thân hình khựng lại giữa không trung, không hề né tránh. Tay trái hóa thành hình chưởng, hút mạnh lấy nắm đấm của Tam Nhãn Kim Cương lực sĩ.

Lòng bàn tay anh hiện lên một mảng màu đỏ như máu, tựa như có một luồng sức mạnh vô hình xuất hiện, dẫn dắt luồng sức mạnh của Tam Nhãn Kim Cương lực sĩ lệch sang một bên.

Chỉ nghe một tiếng “bốp”, cú đấm của Tam Nhãn Kim Cương lực sĩ lại vỗ thẳng lên trán của chính nó, trực tiếp đập nát con mắt dọc.

Thân thể khổng lồ của Tam Nhãn Kim Cương lực sĩ ầm ầm ngã xuống. Trong hộp sọ vỡ nát của nó, thế mà lại có kim quang kỳ dị lấp lóe.

Chu Văn dừng lại trước thi thể của Tam Nhãn Kim Cương lực sĩ, đưa tay vào trong đầu nó tìm kiếm, lấy ra một viên châu to bằng quả trứng ngỗng. Bên trong còn có ảo ảnh của Tam Nhãn Kim Cương lực sĩ chớp động, rõ ràng là một quả Trứng phối sủng.

- Dạo này vận may của mình đúng là không tồi.

Chu Văn thầm vui mừng.

- Lão Chu, đừng đứng đó nữa, tôi sắp không chịu nổi rồi, mau tới giúp đi!

Lý Huyền hét to.

Chu Văn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lý Huyền đã bị một đám Kim Cương lực sĩ bao vây, bốn phương tám hướng đều là Đại Lực Kim Cương Chưởng, đánh cho Lý Huyền đầu óc quay cuồng, áo giáp cũng bị đánh cho nát bét, gần như sắp nổ tung.

Có điều, mệnh cách Bất Hủ Chiến Thần và Tiên Thiên Bất Bại thần công của hắn quả thực không tồi. Bị oanh kích không biết bao nhiêu chưởng như thế, sắp bị đánh thành đầu heo, thế mà vẫn còn đứng vững được, chỉ là tình hình đã vô cùng nguy cấp.

Chu Văn ném Trứng phối sủng vào ba lô, đôi cánh bạc sau lưng rung lên, trong phút chốc hóa thành một vệt sáng bạc lướt qua chỗ Lý Huyền, đưa tay nhấc bổng hắn lên không trung, rồi bay về phía vách núi có tượng Phật.

- Đừng chạm vào mấy bức tượng Phật đó!

Lý Huyền thấy vậy liền hét lớn, mặt mày thất kinh.

Nhưng hắn đã chậm một bước, Chu Văn một tay túm lấy hắn, một chân đã đạp lên tượng Phật, mượn lực nhảy vọt lên trời lần nữa.

- Xong rồi… xong rồi… tôi nói này lão Chu… cậu thật lòng muốn lấy mạng tôi đấy à… sau này cậu cứ thành thật ở nhà chơi game đi, đi ra ngoài với cậu, tôi có mười cái mạng cũng không đủ xài!

Lý Huyền thiếu chút nữa đã khóc thành tiếng.

Vạn Phật Động có vô số tượng Phật, trước khi trở thành Dị Lĩnh Vực đã có tới cả vạn pho tượng, sau khi biến thành Dị Lĩnh Vực, số lượng lại càng không thể đếm xuể.

Trong Vạn Phật Động này, cái gì cũng có thể chạm vào, duy chỉ có đám tượng Phật là không. Một khi chạm vào, tượng Phật sẽ sống lại. Tuy chúng không thể thực sự đứng dậy, nhưng cùng với sự sống lại của tượng Phật, toàn bộ sinh vật trong Vạn Phật Động sẽ trở nên cuồng bạo, cơ thể chúng trở nên cứng rắn hơn, ngay cả tốc độ vốn chậm chạp cũng sẽ trở nên cực nhanh.

Thử tưởng tượng xem, một đám Kim Cương lực sĩ có tốc độ cực nhanh, đó là cảnh tượng khủng bố đến nhường nào? Chỉ bằng hai kẻ cấp Truyền Kỳ như bọn họ mà muốn xông ra khỏi Vạn Phật Động, căn bản là không có khả năng.

Chu Văn không để ý đến Lý Huyền, tiếp tục bay lên, đáp xuống một pho tượng Phật ở vị trí cao hơn.

- Lão Chu, cậu còn đạp nữa à, cậu chê chúng ta chết chưa đủ thảm sao!

Lý Huyền cảm thấy, tên của hắn có lẽ đã được ghi vào Sổ Sinh Tử của Diêm Vương rồi.

Đám Kim Cương lực sĩ bên dưới không thể nhảy lên, cũng không dám động vào tượng Phật. Chu Văn và Lý Huyền đứng trên đó một lúc lâu mà cũng không thấy tượng Phật có biến hóa gì.

Lý Huyền nghi hoặc nhìn pho tượng Phật:

- Chẳng lẽ hôm nay đám tượng Phật này buồn ngủ quá nên không tỉnh lại?

- Chắc là vậy.

Chu Văn thuận miệng đáp một câu, ánh mắt thì đang dò xét khắp Vạn Phật Động.

Anh đã từng vào Vạn Phật Động trong game, dĩ nhiên biết không nên động vào đám tượng Phật này, nhưng đó là khi anh không vận dụng Tiểu Bàn Nhược Ba La Mật Đa Kinh.

Chỉ cần anh vận chuyển Tiểu Bàn Nhược Ba La Mật Đa Kinh, thì dù anh có động vào thế nào, cũng sẽ không khiến chúng nổi giận.

Tượng Phật dù sao cũng chỉ là tượng, không phải Phật thật. Mà ngay cả Phật thật cũng đều coi Chu Văn là Phật tử, tượng Phật đương nhiên càng không thể phân biệt được.

Điều này cũng là do cảnh giới Tiểu Bàn Nhược Ba La Mật Đa Kinh của Chu Văn còn quá thấp. Nếu anh luyện đến cảnh giới cực cao, đám sinh vật hệ Phật nhìn thấy anh còn phải dập đầu hành lễ, căn bản không dám chiến đấu với anh.

Kim Cương lực sĩ cũng chỉ là đám sinh vật cấp thấp không có trí tuệ, còn chưa thể cảm nhận được hơi thở yếu ớt của Tiểu Bàn Nhược Ba La Mật Đa Kinh.

- Này lão Chu, cậu đừng ôm tôi nữa, thả tôi xuống trước đã.

Vừa rồi Lý Huyền quá căng thẳng, bây giờ thả lỏng mới phát hiện ra, Chu Văn vẫn đang bế hắn kiểu công chúa, không hề có ý định thả xuống.

- Vẫn là để tôi ôm đi.

Chu Văn không biết Tiểu Bàn Nhược Ba La Mật Đa Kinh của mình có thể bảo vệ được Lý Huyền hay không. Bản thân anh đạp lên thì không sao, nhưng nếu Lý Huyền đạp lên, kết cục thế nào anh không dám chắc.

- Tôi biết tôi đẹp trai, nhưng cậu cũng không thể vì tôi đẹp trai mà có suy nghĩ không trong sáng với anh đây à.

Lý Huyền dùng sức giãy giụa, nhảy ra khỏi vòng tay của Chu Văn, đứng lên đầu gối của pho tượng Phật.

Ầm ầm!

Lý Huyền vừa đứng vững, đột nhiên cảm thấy pho tượng Phật rung chuyển dữ dội, thiếu chút nữa đã hất văng hắn xuống. Và trong đôi mắt của pho tượng, đột nhiên bắn ra hai luồng kim quang.

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Vân

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!