Lý Huyền cũng bị dọa cho hết hồn, vội ôm chặt lấy cổ Chu Văn, treo lủng lẳng trên người hắn. Nhưng đã quá muộn, sự dị biến của những pho tượng Phật không hề dừng lại. Chỉ thấy vô số tượng Phật trong động Vạn Phật đồng loạt cử động, đôi mắt lấp lánh ánh vàng, chiếu rọi khắp không gian.
Ánh mắt của đám Kim Cương Lực Sĩ cũng biến thành màu vàng kim, thân thể đen như ngọc của chúng cũng lóe lên ánh vàng, tất cả đều trừng trừng nhìn Chu Văn và Lý Huyền.
- Chúng nó… chắc không nhảy bổ vào đây đâu nhỉ?
Lý Huyền nuốt nước bọt ừng ực, khó khăn cất lời.
Cậu ta vừa dứt lời, đã thấy đám Kim Cương Lực Sĩ toàn thân lóe ánh vàng, dưới chân xuất hiện một vầng sáng kim sắc. Thấy chúng đạp lên vầng sáng vàng bay tới, mặt Lý Huyền tái mét.
- Lại đây.
Ngay lúc đám Kim Cương Lực Sĩ đạp vầng sáng vàng xông lên, hai người bỗng nghe thấy một giọng nói trầm khàn.
Chu Văn và Lý Huyền đều giật mình, vội ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy giữa đám tượng Phật, có một người đang ló nửa thân mình ra, vẫy tay với họ.
Nhìn khuôn mặt hung ác như lệ quỷ kia, Chu Văn liền nhận ra đó là Cổ Điển.
- Sao Cổ Điển lại ở đây? – Lý Huyền kinh ngạc thốt lên.
Chu Văn không có tâm trạng giải thích với Lý Huyền, trực tiếp ôm lấy cậu ta nhảy bật lên, đôi cánh bạc sau lưng rung lên, nhanh chóng lao tới chỗ Cổ Điển.
Lúc này hai người mới phát hiện, nơi Cổ Điển đứng lại là một khe đá nằm giữa hai pho tượng Phật.
Cổ Điển lùi lại, để hai người chui vào trong khe đá, rồi dẫn họ đi sâu vào bên trong.
Đám Kim Cương Lực Sĩ đạp vầng sáng vàng đuổi tới, nhưng lại không dám chạm vào các pho tượng, chỉ có thể vây quanh bên ngoài chứ không thể đuổi theo.
Chu Văn và Lý Huyền theo Cổ Điển vào trong, khe đá càng đi càng rộng, dần dần hiện ra một hang động đá.
Hang động này không nhỏ, bên dưới có một hồ nước, mặt hồ gợn sóng lăn tăn, trông vô cùng trong mát.
Trong động còn có một số vật dụng hàng ngày, xem ra là đồ của Cổ Điển.
- Chờ một giờ nữa, bên ngoài sẽ trở lại bình thường, các cậu có thể ra ngoài. – Cổ Điển lạnh nhạt nói.
- Lão Cổ, tụi này đến đây tìm ông đây. Tụi này đang chuẩn bị lập một câu lạc bộ, muốn mời ông gia nhập.
Lý Huyền và Chu Văn liếc nhìn nhau, rồi nói thẳng mục đích của mình.
- Không hứng thú. – Cổ Điển nói mà không thèm ngẩng đầu.
- Đừng vội thế chứ, phúc lợi câu lạc bộ của tụi này tốt lắm, mỗi tháng đều có tiền trợ cấp cho thành viên.
Lý Huyền biết Cổ Điển rất mê tiền, vội vàng tung ra tuyệt kỹ "vung tiền" sở trường của mình.
- Mười vạn một tháng, có tiền thì tôi vào. – Cổ Điển nói.
Mười vạn đối với Lý Huyền mà nói, thật sự chẳng đáng là bao, nhưng thái độ của Cổ Điển lại khiến cậu ta khó chịu. Hơn nữa, cậu ta cũng chưa từng nghe nói có câu lạc bộ nào lại dùng tiền để mua thành viên, thế chẳng phải sẽ thành trò cười cho thiên hạ sao?
Lý Huyền định nói gì đó thì bị Chu Văn ngăn lại. Chu Văn nhìn Cổ Điển nói:
- Đăng ký thành lập câu lạc bộ cần năm thành viên, hiện tại chúng tôi chỉ có bốn người, còn thiếu một. Chúng tôi muốn mời ông gia nhập, nếu ông đồng ý thì tốt nhất. Nếu ông không muốn, vậy có thể giúp chúng tôi một chút được không? Không cần tham gia hoạt động của câu lạc bộ, chỉ cần ông đứng tên làm hội viên là được. Yêu cầu như vậy, cần bao nhiêu tiền?
- Một vạn. – Cổ Điển dứt khoát đáp.
- Được, một vạn thì một vạn. Lý Huyền, đưa tiền đi. – Chu Văn sảng khoái đồng ý, có điều, tiền thì vẫn phải chờ Lý Huyền chi.
- Chỉ đăng ký một cái tên mà cũng đòi một vạn, tiền này cũng dễ xơi quá nhỉ? – Lý Huyền có chút không cam lòng.
- Dù sao cũng không tìm được ai khác. Giờ cậu đi tìm người hay là đưa tiền, chọn một trong hai đi. – Chu Văn xòe tay nói.
- Tôi muốn trả tiền thì cũng phải có sóng chứ, cái chốn khỉ ho cò gáy này lấy đâu ra sóng mà chuyển khoản? – Lý Huyền bực bội nói.
- Quyết định vậy nhé, lát nữa ông theo chúng tôi về, có sóng chúng tôi sẽ chuyển tiền cho ông ngay. – Chu Văn nói với Cổ Điển.
- Được. – Cổ Điển nói xong liền bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Cổ Điển vươn tay cất đồ vào túi, Chu Văn vẫn luôn quan sát nên hành động của ông ta khiến hắn có chút nghi hoặc.
Khi Cổ Điển lấy đồ, ông ta rõ ràng đã lấy thân mình che khuất tầm mắt của hai người họ, dường như không muốn để họ nhìn thấy thứ gì đó.
Thế nhưng, vì trận chiến vừa rồi nên Chu Văn vẫn đang đeo khuyên tai Đế Thính. Với thính lực mà khuyên tai Đế Thính mang lại, Chu Văn chỉ cần nghe cũng có thể phác họa ra được hình dạng của vật đó.
Bởi vì Đế Thính chỉ hỗ trợ thính lực chứ không thực sự nhìn thấy, nên Chu Văn chỉ biết đó là một chiếc đồng hồ quả quýt có vỏ ngoài bằng kim loại, còn màu sắc thế nào thì hắn không biết.
Có điều, trên chiếc đồng hồ quả quýt lại khắc một hoa văn kỳ lạ, hoa văn này, Chu Văn đã từng thấy ở đâu đó rồi.
Thế nhưng chỉ là nghe, không có màu sắc, đương nhiên khác với thị giác chân chính, cho nên nhất thời Chu Văn không thể nhớ ra đó là gì, và hắn đã từng thấy nó khi nào.
Hắn trầm tư nhìn Cổ Điển thu dọn đồ đạc, một lúc lâu sau, Chu Văn cuối cùng cũng nhớ ra mình đã thấy hình ảnh tương tự ở đâu.
Trên chiếc đồng hồ có khắc hình Thuyền Miêu, nhưng có chút khác biệt với Thuyền Miêu bình thường, bên hông Thuyền Miêu còn khắc một gương mặt phụ nữ.
Theo hiểu biết của hắn, dân chài lưới rất kiêng kỵ phụ nữ, bình thường sẽ không để phụ nữ đi cùng ra biển, cũng sẽ không khắc hình phụ nữ lên thuyền. Vì vậy, lần trước khi thấy hoa văn tương tự, ấn tượng của hắn vô cùng sâu sắc.
Lần trước hắn nhìn thấy hoa văn này là khi theo Âu Dương Lam đến cửa hàng Tây Nguyên, trong tầng hầm thứ tư, có một con Thú phối sủng tóc bạc bị xích sắt khóa chặt.
Sợi xích sắt khóa nó được gắn liền với một khối kim loại, trên bề mặt khối kim loại có sơ đồ cửu cung, còn ở mặt bên lại có hoa văn Thuyền Miêu.
Chỉ là lúc đó, tâm trí của hắn đều tập trung vào sơ đồ cửu cung, gần như không hề để ý tới Thuyền Miêu. Hơn nữa hoa văn trên khối kim loại rất lớn, còn trên chiếc đồng hồ quả quýt này lại rất nhỏ, cho nên Chu Văn phải nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra chuyện này: "Là trùng hợp sao?"
Chu Văn nhíu mày suy tư, tuy rằng hai hoa văn có kích thước khác nhau, và hắn cũng không thể nhìn thấy màu sắc trên chiếc đồng hồ, nhưng xét về hình dáng, chúng chắc chắn là cùng một loại.
- Lão Chu, vừa rồi cậu nhặt được cái gì thế? Mau lấy ra cho tôi xem nào. – Lý Huyền nói bên cạnh.
Chu Văn đưa Trứng Phối Sủng của Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ cho Lý Huyền xem. Lý Huyền vừa nhìn rõ thứ trong tay Chu Văn, hai mắt lập tức sáng rực lên:
- Số cậu đỏ thật đấy! Thế mà lại nhặt được Trứng Phối Sủng của Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ. Đáng tiền, đáng tiền thật! Thứ này hiếm lắm, có tiền cũng chưa chắc mua được đâu. Không uổng công chúng ta liều mạng một phen.
—[ Thiên Lôi Trúc . com ]— Dịch truyện bằng AI