- Tiêu là đại biểu của Thánh địa, nếu hắn xuất hiện tại Dị thứ nguyên lĩnh vực Kim tinh, chắc chắn có thể vượt qua, chỉ là không biết sẽ dùng cách gì.
Chu Văn thầm đoán trong lòng, không biết Tiêu sẽ dùng phương thức gì để thông quan.
Về lý thuyết, Tiêu chỉ mới ở cấp Khủng Cụ, nên chỉ có thể lợi dụng một vài kỹ xảo đặc biệt mới có thể thông quan.
Tuy nhiên, Thánh địa vẫn là Thánh địa, đó là nơi duy nhất trên Trái Đất không bị quy tắc trói buộc, cường giả Dị thứ nguyên trên Thánh địa có thể tùy ý sử dụng sức mạnh của mình.
Mặc dù họ không dám rời khỏi Thánh địa, nhưng sự trợ giúp mà họ có thể cung cấp cho các Thánh đồ không phải là thứ người thường có thể tưởng tượng.
Thực tế không chỉ Chu Văn, mà các thế lực lớn cũng đều đang chú ý đến nhất cử nhất động của Thánh địa.
Dù sao Thánh địa cũng là thế lực thống trị Trái Đất sớm nhất. Mặc dù vì sự bất hòa và tranh đấu gay gắt của Lục đại gia tộc anh hùng mà Thánh địa đã mất đi quyền khống chế tuyệt đối với Trái Đất, nhưng không một ai dám xem thường sức ảnh hưởng của họ.
Lục đại gia tộc anh hùng đã dần dần thoát ly khỏi sự khống chế của Thánh địa, nhưng cho đến bây giờ vẫn không dám công khai phản bội, từ đó có thể thấy Thánh địa đáng sợ đến mức nào.
Hiện tại, tất cả mọi người đều muốn biết, khi không còn sự chống lưng của Lục đại gia tộc anh hùng, Thánh địa rốt cuộc còn lại bao nhiêu sức ảnh hưởng trên Trái Đất.
Dưới sự chú ý của vạn người, Tiêu tiến vào Dị thứ nguyên lĩnh vực Kim tinh.
Những Kim Loại thủ vệ xuất hiện ban đầu dĩ nhiên chẳng là gì đối với một cường giả như Tiêu. Không ai cho rằng chúng có thể làm khó được hắn, điều mọi người muốn biết là, Tiêu sẽ đối phó với viên đạn cấp Thiên Tai như thế nào.
Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo vẫn khiến rất nhiều người phải kinh ngạc.
Đám Kim Loại thủ vệ kia lại không hề tấn công Tiêu, cứ đứng ngây ra tại chỗ.
Tiêu chỉ nhìn chúng mà không có bất kỳ động tác nào, ấy vậy mà lũ Kim Loại thủ vệ lại đột nhiên chĩa họng súng vào chính mình.
Tách tách! Tách tách!
Lũ Kim Loại thủ vệ tự kết liễu chính mình.
- Là thuật khống chế vật lý hay khống chế tinh thần?
Chu Văn hơi kinh ngạc trong lòng.
- Nhìn qua thì thân thể của Kim Loại thủ vệ không có dấu hiệu bị điều khiển, khả năng cao là khống chế tinh thần.
An Sinh nói.
- Có chắc không?
Chu Văn hỏi.
- Không thể.
An Sinh cười khổ lắc đầu:
- Cứ xem tiếp đi, có thể sẽ nhìn ra được chút manh mối.
Tại Trương gia, Trương Xuân Thu và Trương Ngọc Trí cũng đang thảo luận vấn đề này, nhưng cũng không có câu trả lời.
Thực tế, các thế lực lớn đều đang nghiên cứu phân tích, nhưng cũng chẳng đi đến kết quả gì.
Từng đoàn Kim Loại thủ vệ lao ra, nhưng chúng chỉ lao ra chứ không một tên nào nổ súng về phía Tiêu.
Sau đó, từng tên Kim Loại thủ vệ đồng loạt giơ súng lên, chĩa họng súng vào chính mình, và rất nhanh tất cả đều tự sát thành công, để lại trên mặt đất đầy những mảnh kim loại vỡ vụn.
Sau khi Hoàng Kim chiến thần xông ra, Chu Văn vốn tưởng lần này Tiêu sẽ không thể dễ dàng như trước, nhưng cảnh tượng tiếp theo lại y hệt như vậy: Hoàng Kim chiến thần cũng tự sát.
Trong thoáng chốc, toàn bộ Liên bang như ong vỡ tổ.
- Gã này rốt cuộc là ai? Trước giờ chưa từng thấy, mạnh vãi!
- Cái này cũng quá biến thái đi, tay còn chưa động mà đối thủ đã tự sát hết rồi, ổng là Thần à?
- Nhìn kiểu này, hắn có vẻ còn mạnh hơn cả Tiên, Nguyệt Độc và Chu Văn nữa.
- Giờ mà nói mạnh thì hơi sớm. Khiến Hoàng Kim chiến thần tự sát thì cũng ghê đấy, nhưng nếu hắn có thể khiến sinh vật cấp Thiên Tai kia tự sát, đó mới gọi là trâu bò thật sự!
Mọi người nghị luận ầm ĩ, dân chúng bình thường chỉ biết Tiêu thể hiện rất mạnh, nhưng cụ thể mạnh đến đâu thì vẫn chưa ai nói rõ được.
Nhưng khi các thế lực lớn thấy cảnh Hoàng Kim chiến thần tự sát, họ lại được một phen giật nảy mình, sắc mặt ai nấy đều trở nên khó coi.
Lực lượng có thể khiến Hoàng Kim chiến thần cấp Khủng Cụ phải tự sát thật sự khiến những người trong cuộc phải kinh hồn bạt vía.
Phải biết rằng, chiến lực mạnh nhất trong nhân loại, ngoại trừ Tiên ra thì cũng chỉ là cấp Khủng Cụ. Nếu cường giả cấp Khủng Cụ chỉ cần bị Tiêu liếc mắt một cái là phải tự sát, vậy thì một mình Tiêu cũng đủ để tiêu diệt toàn bộ một thế lực.
- Không thể nào mạnh đến vậy được? Chắc chắn phải có hạn chế gì đó!
Hạ Huyền Nguyệt vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ nhìn màn hình Ma phương.
- Nhìn qua thì chẳng thấy hạn chế gì cả.
Hạ Lưu Xuyên cũng cau mày nói.
Hiện tại, sự khống chế của Thánh địa đối với Lục đại gia tộc anh hùng ngày càng yếu đi. Không chỉ Hạ gia, mà các gia tộc còn lại cũng đang cố ý hoặc vô tình nỗ lực thoát khỏi sự kìm kẹp của Thánh địa.
Nhưng hôm nay, khi chứng kiến màn thể hiện của Tiêu, sự kiêng kỵ trong lòng họ lại càng sâu sắc hơn.
Sáu Hoàng Kim chiến thần và toàn bộ Kim Loại thủ vệ đều tự sát vong mạng, không một sinh vật nào bắn về phía Tiêu, đạn của chúng đều bắn vào chính bản thân mình.
Tiếng cảnh báo từ sáu cánh cổng lớn đồng thời vang lên, kéo những người đang kinh nghi bất định trở về thực tại. Tất cả đều dán mắt vào Tiêu, muốn biết liệu sức mạnh của hắn có hiệu quả với sinh vật cấp Thiên Tai hay không, và liệu sinh vật cấp Thiên Tai đó có nổ súng về phía hắn không.
Tiêu dường như không nghe thấy tiếng cảnh báo, cứ thế bước về phía đại môn.
Hắn đi không nhanh, thong dong như đang dạo bước, hoàn toàn phớt lờ tiếng còi báo động chói tai.
Trái tim của mọi người đập thình thịch theo từng bước chân của hắn, và họ nhanh chóng kinh hãi phát hiện ra rằng, Tiêu đã đi vào bên trong lối đi, nhưng vẫn không hề có tiếng súng nào vang lên.
- Không thể nào... Sinh vật cấp Thiên Tai cũng bị ảnh hưởng...
Sắc mặt Chu Văn cũng biến đổi.
Hắn không biết Tiêu đã làm thế nào, nhưng tình hình hiện tại cho thấy, Tiêu đáng sợ đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Mà hắn không nghi ngờ gì chính là kẻ địch của Tiêu. Nếu bây giờ Tiêu tìm đến cửa, Chu Văn cũng không biết liệu mình có thể chống lại được sức mạnh của hắn hay không.
Nếu không chống đỡ nổi, kết cục sẽ giống như đám Hoàng Kim chiến thần kia, phải tự sát, và đến lúc đó thì mọi thứ đều chấm hết.
Vẻ mặt Trương Xuân Thu cũng trở nên vô cùng ngưng trọng, Hạ Lưu Xuyên thậm chí còn đứng bật dậy, im lặng nhìn chằm chằm vào hình ảnh trên Ma phương, đôi mày nhíu chặt.
Tiêu vẫn đang từng bước tiến về phía Kim cung. Mỗi bước chân của hắn dường như đều khiến trái tim người xem nảy lên một nhịp, như thể đang thầm đếm từng bước đi của hắn.
Rất nhiều người đều mong chờ một tiếng súng vang lên, nhưng cho đến tận khi Tiêu đi tới trước Kim cung, vẫn không hề có âm thanh nào.
Cánh cổng lớn của Kim cung mở ra, một quả cầu kim loại bay ra và rơi vào tay Tiêu.
Hình ảnh trên Ma phương chuyển về bảng xếp hạng, ba chữ "Thánh đồ Tiêu" xuất hiện ở vị trí đầu bảng, đẩy Chu Văn, người vừa chiếm ngôi đầu chưa được bao lâu, xuống vị trí thứ hai.
- Á! Ta cứ tưởng nhiều nhất chỉ có năm sao, sao lại có sáu sao thế kia!
Mọi người kinh ngạc phát hiện, sau ba chữ "Thánh đồ Tiêu" lại có đến sáu ngôi sao vàng lấp lánh.
Bất kể là Nguyệt Độc, Chu Văn, Đọa Lạc Giả hay Tiên, dù sử dụng đủ mọi phương pháp để thông quan, họ cũng chỉ đạt được tối đa là năm sao, khiến mọi người lầm tưởng rằng năm sao chính là giới hạn.
Nhưng bây giờ, sáu ngôi sao sáng chói sau cái tên Thánh đồ Tiêu đã nói rõ cho tất cả mọi người biết rằng, năm sao không phải là cực hạn.
Tất cả mọi người, bao gồm cả Chu Văn, khi nhìn vào cái tên Tiêu trên bảng xếp hạng, vẻ mặt đều trở nên vô cùng nặng nề.