Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1417: CHƯƠNG 1413: VÌ THIÊN HẠ THƯƠNG SINH LÀM CHÚT CHUYỆN

- Sáu sao... không biết sinh vật cấp Thiên Tai kia chết chưa nữa. Không nghe thấy tiếng súng, chắc là chưa chết rồi. Nếu mình giết được tay súng kia, có lẽ sẽ có cơ hội vượt qua mốc sáu sao?

Chu Văn thầm tính toán trong lòng.

Nếu người khác giành được hạng nhất, có lẽ Chu Văn cũng không đến mức phải liều mạng, nhưng người của Thánh Địa mà đứng đầu thì dù thế nào cậu cũng không thể nhịn được.

Điều khiến Chu Văn đau đầu nhất lúc này là làm thế nào để tìm ra sinh vật cấp Thiên Tai kia.

Giết hắn không khó lắm, cái khó là làm sao tìm được hắn. Chu Văn đã thử rất nhiều lần, dùng đủ mọi cách nhưng đều không thể tìm ra tung tích của hắn.

- Tay súng cấp Thiên Tai kia rất có thể sở hữu năng lực ẩn thân giống như Áo Tàng Hình, thậm chí còn là một năng lực cao cấp hơn. Nếu không thì hắn không thể nào thoát khỏi tai mắt của Đế Thính được, hoặc đây là một loại năng lực đặc biệt nào đó có khả năng che giấu bản thân.

Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui vẫn không tìm ra cách nào để phát hiện tay súng kia.

Trong Liên bang, đâu đâu cũng có người bàn tán về việc Tiêu mạnh mẽ leo lên đỉnh bảng xếp hạng. Dù sao đó cũng là thành tích sáu sao duy nhất, khiến người ta lại dấy lên ước mơ và tò mò muốn gia nhập Thánh Địa.

- Bọn người này dễ bị kích động thật, hôm qua còn thề non hẹn biển học theo cậu nuôi Phối sủng, hôm nay đã quay ngoắt muốn đầu quân cho Thánh Địa.

Lý Huyền đi tới chỗ Chu Văn, ngồi xuống ghế sofa của cậu, nói với vẻ hơi hả hê.

A Sinh ngồi bên cạnh nói:

- Con người là vậy đấy. Tín ngưỡng, giới hạn, đạo đức... những thứ không mang lại lợi ích trước mắt này, vứt bỏ chúng dễ như bỡn.

- Anh Sinh, anh đừng vơ đũa cả nắm thế chứ, em là người có đạo đức, có nguyên tắc, không giống đám phàm phu tục tử kia đâu.

Lý Huyền lập tức phản bác.

- Đó là vì lợi ích dành cho cậu chưa đủ lớn thôi, nếu cho cậu một lợi ích đủ lớn thì khó nói lắm.

A Sinh nói.

- Anh Sinh, anh đang nghi ngờ nhân phẩm của em đấy à? Bất cứ lợi ích nào cũng không thể lay chuyển được đạo đức và giới hạn của em đâu.

Lý Huyền hùng hồn tuyên bố.

- Thật không? Vậy nếu nhị ca của cậu bị trọng thương sắp chết, lúc này chỉ cần cậu giết một người có thù với cậu, nhưng người đó không đáng tội chết, thì có thể giúp nhị ca cậu hoàn toàn bình phục. Cậu có giết không?

A Sinh hỏi.

- Cái này...

Lý Huyền có chút do dự.

- Lại ví dụ nhé, cả Lý gia nhà cậu rơi vào tay một tên ma đầu sát nhân, nếu cậu không giúp hắn đi trộm một món đồ, hắn sẽ giết cả nhà cậu. Cậu có đi trộm không?

A Sinh lại hỏi.

- Này anh Sinh, anh đừng có trù ẻo em như thế được không?

Lý Huyền bực bội nói.

- Anh có thể nghĩ tốt cho cậu, nhưng kẻ địch của cậu thì không. Cái gọi là tín ngưỡng, đạo đức và giới hạn đều chỉ mang tính tương đối. Cho nên nếu cậu muốn giữ vững đạo đức và giới hạn của mình, cậu phải suy nghĩ và làm nhiều hơn người khác, đừng để bản thân rơi vào tình thế phải phá vỡ chúng. Người ta hay nói thế nào nhỉ? Muốn làm thanh quan thì phải gian hơn cả tham quan.

A Sinh dừng một chút rồi nói tiếp:

- Dĩ nhiên, cũng có những người có thể giữ vững tín ngưỡng và giới hạn của bản thân trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Nhưng anh cảm thấy, dù là những Thánh nhân hiếm hoi đó, hay những người bình thường như chúng ta, tốt nhất đừng để bản thân rơi vào tình huống đó, và cũng đừng đi thử thách đạo đức và giới hạn của người khác.

- Có lý, anh Sinh, em mời anh một ly.

Lý Huyền dường như vô cùng đồng tình với A Sinh, rót một ly rượu cho anh rồi cụng ly.

- Hai người các cậu rốt cuộc muốn làm gì?

Chu Văn nhìn hai người họ, cau mày hỏi.

Hai người này đã ngồi ở chỗ cậu cả buổi trời, cứ thao thao bất tuyệt, nói đủ thứ đạo lý, không biết rốt cuộc có mục đích gì.

- Thì chém gió tí thôi mà!

Lý Huyền cười rồi hỏi tiếp:

- Lão Chu, cậu có định giành lại hạng nhất không?

- Các cậu ngồi đây nói một hồi lâu, cuối cùng lại chỉ để hỏi tôi có muốn vượt ải không à?

Chu Văn dường như đã hiểu ra phần nào.

A Sinh khẽ thở dài:

- Bản thân con người là sinh vật ích kỷ. Trước có Liên minh Thủ Hộ giả của Tiên, giờ lại có Tiêu của Thánh Địa. Cứ thế này, e rằng thế hệ sau này đều sẽ đầu quân cho Thánh Địa và ký khế ước với Thủ Hộ giả, còn ai chịu đi con đường gian khó kia nữa? Lúc này, cần có người đứng ra kéo họ lại.

- Tôi không có bản lĩnh đó đâu, các cậu tìm người khác đi.

Chu Văn xòe tay ra nói.

Cậu thật sự hết cách rồi, không tìm thấy sinh vật cấp Thiên Tai kia thì cậu cũng chỉ có thể đạt được năm sao như trước, không tài nào lên được sáu sao.

- Cậu không được, nhưng Nhân Hoàng thì chắc chắn được!

A Sinh nháy mắt ra hiệu.

- Lần này Nhân Hoàng cũng bó tay thôi.

Lục Tiên Kiếm đúng là rất mạnh, nhưng không tìm thấy sinh vật cấp Thiên Tai thì có mạnh hơn nữa cũng vô dụng.

Chu Văn đột nhiên nhìn Lý Huyền từ trên xuống dưới:

- Lạ thật, A Sinh muốn tôi giành hạng nhất thì tôi có thể hiểu, nhưng tại sao cậu cũng muốn tôi giành hạng nhất?

- Này, cậu nói thế là không đúng rồi, coi tôi là loại người gì vậy? Tôi cũng là người tốt, cũng muốn vì thiên hạ thương sinh mà làm chút chuyện chứ.

Lý Huyền cứng miệng nói.

- Không đúng, chuyện này không giống phong cách của cậu, chắc chắn có uẩn khúc gì đó.

Chu Văn nhìn chằm chằm Lý Huyền, khiến Lý Huyền bị nhìn đến phát hoảng.

- Cậu đừng nhìn tôi như vậy, đáng sợ lắm. Tôi thật sự muốn vì thiên hạ thương sinh làm chút chuyện tốt, chỉ là tiện thể... kiếm chút tiền tiêu vặt thôi.

Lý Huyền không chịu nổi ánh mắt tra hỏi của Chu Văn, cuối cùng cũng phải khai thật.

- Tiền tiêu vặt? Có ý gì?

Chu Văn hỏi.

Lý Huyền thấy không giấu được nữa, đành nói:

- Thật ra cũng không có gì, có người mở kèo cá cược xem ai sẽ giành được hạng nhất trên bảng xếp hạng Ma Phương cuối cùng. Tôi đặt cược vào cậu, à không, nói chính xác hơn là đặt cược vào Nhân Hoàng.

- Chỉ vì chút tiền mà cậu bắt tôi đi bán mạng à? Cậu có còn là người không thế?

Chu Văn mắng.

- Đây không phải là chút tiền đâu. Lần này sau khi Tiêu xuất hiện, tỷ lệ cược của những người khác đều tăng lên không ít, đặc biệt là những cường giả chưa lên bảng. Nhân Hoàng chính là một trong số đó. Nếu cuối cùng Nhân Hoàng có thể giành hạng nhất, tôi sẽ thu về một lượng lớn tài nguyên. Chú ý nhé, là tài nguyên, không phải tiền, người ta trả bằng tài nguyên đấy.

Lý Huyền nói.

- Loại cá cược này mà cậu cũng dám đặt à? Không sợ người ta ôm tiền bỏ chạy sao?

Chu Văn cau mày hỏi.

- Không chạy được đâu, là Gia tộc Thần mở kèo.

Lý Huyền vô cùng chắc chắn.

- Anh cũng mua à?

Chu Văn nhìn về phía A Sinh.

- Mua một chút.

A Sinh hơi ngượng ngùng nói.

- Một chút là bao nhiêu?

- 500 tấn Nguyên tinh.

A Sinh trả lời.

- Thế mà gọi là "một chút" à?

Chu Văn cạn lời, 500 tấn Nguyên tinh, có lẽ đây là toàn bộ số Nguyên tinh mà Lạc Dương có thể huy động được.

Mặc dù mỏ Nguyên tinh ở mộ Trang Tử trong Cốc Hồ Điệp rất lớn, nhưng căn bản không thể khai thác được. Nếu không phải thời điểm đặc biệt thì con người không thể tiến vào, cho nên tạm thời vẫn chưa thể khai thác mỏ Nguyên tinh ở đó.

- Hiện tại tôi vẫn không có cách nào giành hạng nhất được đâu, các cậu tự cầu phúc đi.

Chu Văn nói.

- Cậu không có cách thì không sao, chúng tôi có.

Lý Huyền lại đột nhiên nói một câu.

✶ Truyện dịch AI tại Thiên Lôi Trúc ✶

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!