Chu Văn vừa định dùng máu hồi sinh để tái chiến thì đột nhiên nghe thấy tiếng người nói chuyện vọng lại từ xa, âm thanh càng lúc càng rõ, dường như có người đang đi về phía này.
- Anh, thứ đó thật sự ở trong Hổ Lao Quan sao?
Một giọng nữ truyền đến, tuy không lớn và khoảng cách khá xa, nhưng nhờ thính lực của Đế Thính, Chu Văn vẫn nghe được rành mạch.
- Hổ Lao Quan là nơi có khả năng nhất.
Giọng một người đàn ông vang lên.
- Nếu thứ đó thật sự ở Hổ Lao Quan, với năng lực của chúng ta, chuyến này cơ bản là không thể thành công.
Cô gái nói thêm.
- Chuyện đó cũng chưa chắc.
Người đàn ông cười nói.
- Trong Hổ Lao Quan, vị nào cũng không phải Sử thi cấp tầm thường, chúng ta e rằng một mũi tên cũng không đỡ nổi, làm sao mà vào được Hổ Lao Quan chứ?
Cô gái nói.
- Đối đầu trực diện chắc chắn không được, nhưng anh biết một cách có thể lẻn vào Hổ Lao Quan.
Người đàn ông nói tiếp:
- Trong Hổ Lao Quan có ba loại Biến dị Ma Hóa Tướng hệ Quyền, Bổ, Đao. Nếu chúng ta thu thập được Nguyên Khí Kỹ của cả ba loại này, có thể dùng chúng để phá vỡ mũi tên kia. Đến lúc đó, khi đã tiếp cận được Hổ Lao Quan, chúng ta có thể dùng mật đạo để lặng lẽ tiến vào bên trong.
- Số lượng Biến dị Ma Hóa Tướng vốn đã ít, muốn thu thập đủ cả ba kỹ năng nói dễ hơn làm.
Cô gái nói.
- Cứ từ từ tính, chúng ta còn ở học viện Tịch Dương tận hai năm cơ mà, biết đâu vận may tới lại thu thập đủ cả ba loại Nguyên Khí Kỹ thì sao.
Người đàn ông nói.
Chu Văn nằm trên giường, nghe trọn cuộc đối thoại của hai người. Họ vừa đi vừa nói, hoàn toàn không phát hiện ra sự tồn tại của hắn.
“Hai người kia hình như là anh em Ngô Nam và Ngô Quân? Bọn họ hiểu rõ về Hổ Lao Quan như vậy, còn biết cả mật đạo nữa? Không biết thứ họ nói là cái gì?” Chu Văn sử dụng năng lực của Đế Thính, đã thấy rõ mặt mũi hai người nên dễ dàng nhận ra họ.
Tuy nhiên, biểu hiện của hai anh em họ quả thật có chút kỳ quái.
Dù vậy, chuyện này chẳng liên quan đến Chu Văn. Hắn tiếp tục nằm trên giường cày game, định vào lại tổ kiến để kiếm thêm chút mật.
Lần trước không có chuẩn bị tâm lý, chỉ uống được một ngụm. Lần này đã chuẩn bị kỹ càng, Chu Văn cảm thấy mình có thể uống một bữa no nê.
Lần này, Chu Văn vượt qua muôn vàn khó khăn, cuối cùng cũng đến được trung tâm tổ kiến. Nhưng chưa kịp để nhân vật tí hon lao vào, một bóng vàng đã lóe lên. Chính là con Hoàng Kim Phi Nghĩ trong tổ lao ra, trực tiếp giết chết nhân vật tí hon ngay bên ngoài, không cho hắn cơ hội tiến vào.
Chu Văn không bỏ cuộc, thử lại lần nữa, kết quả vẫn như cũ. Hắn căn bản không kịp vào trong tổ đã bị Hoàng Kim Phi Nghĩ giết chết.
- Tại sao lại thế này? Dựa theo lý thuyết, trình tự trong game phải được cố định chứ. Lần đầu tiên, Hoàng Kim Phi Nghĩ ở trong tổ kiến, chờ nhân vật tí hon vào mới ra tay. Sao lần thứ hai, thứ ba, nhân vật tí hon còn chưa vào mà nó đã làm thịt rồi?
Chu Văn cảm thấy hơi bực bội.
Hết hy vọng uống mật kiến, Chu Văn đành chuyển sang cày phó bản khác.
Trong lúc cày phó bản, Chu Văn cũng sẽ ghé qua Vạn Phật Động xem có Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ xuất hiện không.
Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ không phải lúc nào cũng có mặt trong phó bản, mấu chốt là mỗi lần xuất hiện lại ở một vị trí khác nhau, Chu Văn phải tốn chút thời gian mới tìm được hắn.
Có Biến dị Ma Hóa Tướng mở đường, trực tiếp phá tan bọn Kim Cương Lực Sĩ cản lối, tốc độ của Chu Văn tăng lên rất nhiều.
Sau đó, khi tìm được Kim Cương Lực Sĩ, Biến dị Ma Hóa Tướng chính thức giao phong, tuy không chiếm được ưu thế áp đảo nhưng cũng chẳng hề rơi vào thế yếu.
Đại Lực Kim Chưởng và Tinh Thần Quyền va chạm, tựa như sao Hỏa đâm vào Trái Đất, khí bạo sinh ra có thể thổi bay cả những Kim Cương Lực Sĩ đứng gần đó.
Tuy nhiên, đòn tấn công của Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ chủ yếu mạnh về sức mạnh, còn tốc độ và thủ đoạn công kích vẫn kém hơn Biến dị Ma Hóa Tướng một chút.
Chu Văn dùng Hấp Tinh Chưởng hỗ trợ Biến dị Ma Hóa Tướng chém giết Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ, kết quả rơi ra một viên kết tinh Thể phách 18 điểm, giúp chỉ số Thể phách của Chu Văn đạt tới giới hạn 18 điểm.
Thời gian sau đó, Chu Văn cày game rất có quy luật, một ngày đi Hổ Lao Quan, một ngày đi Liên Hoa Động.
Vương Phi thấy Chu Văn cần cù thì rất vui mừng, đâu biết rằng hắn cứ vào khu vực dị thứ nguyên là lại tìm một chỗ để chơi game.
- Nam sinh kia là ai vậy ta? Sao trước đây chưa từng gặp nhỉ, đẹp trai quá!
Mấy nữ sinh đang đi dạo trong học viện Tịch Dương, đột nhiên thấy một nam sinh đi tới từ phía đối diện. Nhìn kỹ khuôn mặt của anh ta, mắt họ đều sáng rực lên.
- Học viện Tịch Dương có soái ca như vậy sao? Sao trước giờ chúng ta không biết nhỉ?
Một nữ sinh khác nhìn không chớp mắt.
Trong mắt các cô, nam sinh kia hoàn mỹ không một tì vết, toàn thân toát ra một vầng hào quang vi diệu.
Nam sinh thấy các cô đang nhìn mình, bèn mỉm cười đáp lại. Lập tức, tim mấy cô gái đập loạn xạ, thẹn thùng cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
Đến khi các cô định lấy can đảm hỏi thăm thì nam sinh kia đã đi mất dạng.
- Chết tiệt, sao lúc nãy không xin số điện thoại của anh ấy chứ!
Một nữ sinh tiếc hận giậm chân.
- Cửa không khóa, vào đi.
Vi Qua đang sắp xếp văn kiện trong văn phòng Hội học sinh thì nghe tiếng gõ cửa, bèn thuận miệng nói.
Cửa vừa mở, Vi Qua cảm thấy có gì đó không đúng. Người đến hình như không phải thành viên Hội học sinh, anh ta bèn ngẩng đầu nhìn qua.
Vừa nhìn thấy người tới, trong lòng Vi Qua đã dấy lên địch ý.
Trước mặt anh ta là hình mẫu lý tưởng của mọi đấng mày râu: ưu nhã, chững chạc, điềm tĩnh, mang khí chất quý tộc. Chỉ cần đứng yên một chỗ cũng khiến người khác không thể xem nhẹ, khiến người ta bất giác coi anh ta là trung tâm của thế giới.
Cảm giác này chỉ thoáng qua, nhưng Vi Qua đã lập tức xếp nam sinh này vào danh sách đối thủ của mình.
- Xin chào, tôi tên là Ước Hàn.
Nam sinh chủ động đưa tay ra, thân thiện nói.
- Thì ra là bạn học Ước Hàn. Tôi là Vi Qua, Hội trưởng Hội học sinh học viện Tịch Dương. Tôi đã nhận được thông báo của học viện, cậu sẽ học tập ở đây trong thời gian tới, việc ăn ở sẽ do tôi phụ trách.
Vi Qua đứng dậy, bắt tay với Ước Hàn, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.
Ánh mắt Ước Hàn tĩnh lặng như biển rộng, không một gợn sóng.
Lúc hai người nắm tay, Vi Qua mỉm cười nhưng bàn tay lại ngầm dùng sức. Anh ta muốn nhân cơ hội này thử xem Ước Hàn có bao nhiêu cân lượng.
Vi Qua đã sớm nghe danh Ước Hàn, một Thánh Đồ đến từ Tây khu, là một thiên tài cực kỳ nổi tiếng.
Vi Qua không cho rằng mình sẽ kém hơn Ước Hàn, nhưng khi anh ta tăng lực ở tay, sắc mặt dần thay đổi.
Dù Vi Qua có dùng sức thế nào đi nữa, bàn tay của Ước Hàn cũng không hề có chút biến đổi, dường như không phải chịu bất kỳ áp lực nào, vẻ mặt vẫn bình thản như trước.
Vi Qua cảm thấy thực lực của Ước Hàn sâu không lường được, dưới bàn tay trông có vẻ hiền hòa kia lại ẩn giấu một sức mạnh khủng bố đến nhường nào.