— Bạn học Ước Hàn, chào mừng cậu đến Học viện Tịch Dương. Trước hết, để tôi đưa cậu về ký túc xá.
Vi Qua rụt tay lại, sắc mặt âm u khó đoán.
— Vậy làm phiền cậu rồi.
Ước Hàn mỉm cười nói:
— À phải rồi, nghe nói Học viện Tịch Dương năm nay có một thiên tài, là một nam sinh chưa lên cấp Truyền Kỳ mà đã lọt vào top 10 cuộc thi chung.
Vi Qua thông minh cỡ nào chứ, vừa nghe Ước Hàn nói vậy liền thầm đoán trong lòng:
— Chẳng lẽ Ước Hàn có xích mích gì với Chu Văn?
Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài miệng Vi Qua lại nói:
— Đúng là có một cậu học đệ như vậy, thiên phú của cậu ấy thuộc hàng thượng đẳng.
— Nghe nói tên cậu ta là Chu Văn?
Ước Hàn lại hỏi.
— Không sai, cậu biết cậu ấy à?
Vi Qua hỏi ngược lại.
— Không quen, chỉ là nghe nói Học viện Tịch Dương có một thiên tài như vậy nên trong lòng có chút tò mò. Nếu có cơ hội, tôi hy vọng có thể cùng cậu ấy luận bàn một phen.
Lời này của Ước Hàn đã chứng thực suy đoán của gã.
Vi Qua càng thêm chắc chắn về suy đoán trong lòng mình, nhưng gã lảng tránh không trả lời, chỉ cười nói:
— Tôi đưa cậu về ký túc xá trước đã, những chuyện khác đều do lãnh đạo học viện sắp xếp.
Ước Hàn gật đầu, thần sắc vẫn bình thản tự nhiên, không tiếp tục chủ đề này nữa mà cùng Vi Qua tán gẫu về lịch sử huy hoàng của Học viện Tịch Dương và một vài chuyện phiếm khác.
Tin tức Ước Hàn nhập học tại Học viện Tịch Dương nhanh chóng lan truyền. Chẳng cần tuyên truyền gì, với vẻ ngoài đẹp trai, phong độ, mang nét đặc trưng của nam giới Tây khu, Ước Hàn chỉ cần xuất hiện trong trường thôi cũng đủ thu hút mọi ánh nhìn.
— Ước Hàn đúng như lời đồn, vừa đẹp trai vừa giỏi, không hổ danh là Thánh đồ.
— Cái gì mà đúng như lời đồn? Cậu đã thấy thực lực của cậu ta đâu? Biết đâu chỉ được cái mã đẹp trai thôi, còn năng lực thì chưa biết chừng.
— Đàn ông đẹp trai như vậy, thực lực chắc không kém đâu.
Người nói câu này, chắc chắn là một nữ sinh.
Mấy ngày nay, sinh viên Học viện Tịch Dương đều bàn tán về cậu học sinh thiên tài đến từ Tây khu, đặc biệt là xuất thân từ một trong những gia tộc lớn nhất, gia tộc Cape, càng khiến cậu ta khoác lên mình một vầng hào quang thần bí.
Học viện Tịch Dương có không ít cao thủ muốn được luận bàn cùng Ước Hàn, nhưng đây không phải là điều họ có thể tự quyết định, vẫn phải tuân theo sự sắp xếp của lãnh đạo học viện.
Học viện Tịch Dương đã chọn ra danh sách sinh viên giao lưu cùng Ước Hàn, tổng cộng có năm người, bao gồm Hoàng Cực, Vi Qua, Huệ Hải Phong, Vương Lộc và Phong Thu Nhạn.
Nhà trường cũng đã cân nhắc đến Chu Văn, nhưng cuối cùng lại không đưa cậu vào danh sách này.
Khi Ước Hàn nhìn thấy danh sách, cậu ta cũng không nói thêm gì, chỉ nhếch mép nở một nụ cười khó đoán.
Chu Văn cũng nghe tin Ước Hàn tới, nhưng cậu không để trong lòng. Với thực lực hiện tại, cộng thêm các thú sủng cấp Truyền Kỳ, cậu tự tin mình là vô địch trong cùng cấp. Nếu Ước Hàn muốn tỉ thí một trận, cậu cũng không ngại tiếp chiêu.
Mỗi ngày Chu Văn đều chăm chỉ cày game, farm phó bản, thu hoạch không ít tinh thạch thứ nguyên và Trứng phối sủng. Thuộc tính của cậu cũng tăng lên đáng kể, trừ tốc độ, các thuộc tính khác đều đã đạt 18 điểm.
Nhưng đáng tiếc, Trứng phối sủng cậu nhận được chẳng có cái nào là hàng cực phẩm, phần lớn đều trở thành thức ăn cho Đế Thính và Ba Tiêu Tiên. Chưa kể đến việc dung hợp, kết quả toàn thất bại, xác suất thành công thấp đến mức khiến người ta sôi máu.
Sau khi chén không ít Trứng phối sủng cấp Truyền Kỳ, Ba Tiêu Tiên cuối cùng cũng bắt đầu tiến hóa.
Tiến hóa lên cấp Truyền Kỳ, Ba Tiêu Tiên không có nhiều thay đổi, vóc dáng vẫn xinh đẹp lanh lợi, không lớn lên chút nào, ngay cả chiếc quạt Ba Tiêu cũng chỉ to hơn một chút, cỡ bằng bàn tay.
Ba Tiêu Tiên: Cấp Truyền Kỳ (Có thể tiến hóa)
Mệnh cách: Thái Âm Linh Căn
Sức mạnh: 21
Tốc độ: 21
Thể chất: 21
Nguyên khí: 21
Thiên phú kỹ năng: Thái Âm Phong
Trạng thái cộng sinh: Quạt
Ngoài việc có thêm mệnh cách, các thuộc tính sau khi tiến hóa của nó đều giống hệt Đế Thính, những phương diện khác không có gì thay đổi, kỹ năng vẫn chỉ có một chiêu Thái Âm Phong.
Thái Âm Linh Căn có tác dụng tăng cường sức mạnh cho Thái Âm Phong. Chu Văn thử uy lực của nó trong game, chỉ một cú quạt nhẹ đã thổi bay một đàn Hắc Dực Phi Nghĩ xa hơn trăm mét. Toàn thân chúng nó bị phủ một lớp sương giá, suýt nữa thì biến thành tượng băng, hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu.
“Thái Âm Phong lợi hại thật, đáng tiếc mỗi lần chỉ dùng được một phát.” Chu Văn phát hiện kỹ năng Thái Âm Phong này hoàn toàn không thể khống chế, chỉ cần sử dụng là sẽ hút cạn toàn bộ Nguyên khí, không chừa lại một giọt.
Sau khi lên cấp Truyền Kỳ, Đế Thính và Ba Tiêu Tiên có vẻ không còn an phận nữa. Chu Văn thường xuyên cảm nhận được ý niệm muốn ra ngoài của chúng.
Khi không có ai, Chu Văn lại thả chúng ra ngoài hít thở không khí. Thằng nhóc Đế Thính còn ngoan một chút, chỉ ngồi xổm trên vai Chu Văn, vểnh bốn cái tai lên nghe ngóng, không biết đang hóng chuyện gì.
Ba Tiêu Tiên thì không ngoan ngoãn như vậy, cứ ngồi trên quạt Ba Tiêu bay tới bay lui như ruồi, cái miệng nhỏ líu ríu không biết đang nói gì.
May mà Chu Văn có một ưu điểm mà người khác không có, đó là khả năng tập trung cao độ. Bất kể Ba Tiêu Tiên có quậy phá bên cạnh thế nào, Chu Văn vẫn bình thản chơi game, không hề bị ảnh hưởng chút nào.
Vương Phi ban đầu còn lo lắng Ước Hàn sẽ tìm Chu Văn gây sự, nhưng khi thấy Ước Hàn không có ý kiến gì về danh sách giao lưu, cũng không hề nhắc đến Chu Văn, bà cứ ngỡ cậu ta không hề biết đến sự tồn tại của Chu Văn.
Vào Học viện Tịch Dương gần bốn tháng, Ước Hàn nhận được lời khen nhất trí từ các giảng viên trong học viện, đặc biệt là các nữ sinh, gần như đã coi cậu ta là bạch mã hoàng tử trong mộng.
Trong mấy cuộc giao lưu, kiếm pháp của Ước Hàn và Vi Qua bất phân thắng bại, đấu tay không với Huệ Hải Phong cũng hòa, so tài đao pháp với Phong Thu Nhạn cũng không phân cao thấp, còn khinh công thì chẳng hề kém cạnh Vương Lộc.
Trừ việc chưa thực sự giao đấu với Hoàng Cực, Ước Hàn đã đấu ngang tay với bốn sinh viên hàng đầu của Học viện Tịch Dương. Tuy không thắng, nhưng cũng không bại.
Thế nhưng, nhiều sinh viên vẫn cho rằng Ước Hàn còn mạnh hơn một chút, bởi vì cậu ta chưa hề sử dụng Nguyên Khí Kỹ “Thánh Quang Thẩm Phán” – kỹ năng đã làm nên danh hiệu Thánh đồ của cậu.
Nguyên Khí Kỹ Thánh Quang Thẩm Phán không phải cứ có Tinh thạch thứ nguyên là học được, mà bắt buộc phải có thể chất Thánh Ước Hoàng Đình của gia tộc Cape mới có thể hấp thụ được.
Trong một thời gian ngắn, Ước Hàn đã trở thành nam sinh được các nữ sinh yêu thích nhất, mọi thành tích trước đây của Vi Qua đều bị cậu ta làm cho lu mờ.