- Chu Văn, cậu phải cẩn thận một chút, tên Ước Hàn kia thật sự rất đáng sợ.
Buổi tối, Lý Huyền đi vào ký túc xá của Chu Văn, vẻ mặt nghiêm trọng nói.
- Sao vậy?
Chu Văn khó hiểu nhìn Lý Huyền.
- Cậu không thấy lạ à? Hắn chắc chắn biết chuyện của cậu và Lệ Tư, nhưng đến học viện đã ba bốn ngày rồi mà tuyệt nhiên không hề đả động gì đến. Cậu không thấy có vấn đề sao?
Lý Huyền hỏi.
- Hắn không nhắc thì thôi, hơi đâu mà bận tâm?
Chu Văn đáp.
- Hắn không nói, không có nghĩa là hắn sẽ không kiếm chuyện với cậu. Tôi thấy chuyện này không ổn chút nào, cậu nên cẩn thận một chút, đừng để hắn lừa. Đúng rồi, tuyệt đối đừng đồng ý luận bàn với hắn. Cậu có biết Vi Qua đánh giá hắn thế nào không?
- Không biết.
Chu Văn lắc đầu.
- Sâu không lường được.
Lý Huyền nói bốn chữ rồi tiếp tục:
- Vi Qua nhân phẩm tuy nát, nhưng thực lực cũng không phải dạng vừa đâu. Hắn đã nói Ước Hàn sâu không lường được, vậy thì thực lực của Ước Hàn chắc chắn cực kỳ khủng bố. Nếu không phải chuyện bất đắc dĩ, tốt nhất đừng giao thủ với hắn.
- Được, tôi nhớ rồi.
Chu Văn gật đầu.
Chỉ cần Ước Hàn không chủ động gây sự, cậu sẽ chẳng dại gì mà động vào hắn.
"Đánh đấm làm gì có cửa so với cày quái chứ, lại còn chẳng rớt ra Trứng phối sủng hay Nguyên khí kết tinh," Chu Văn thầm nghĩ.
Tiễn Lý Huyền đi, Chu Văn lại nằm ườn trên giường tiếp tục chơi game. Khi tiến vào phó bản Vạn Phật Động, cậu lại chém giết được một con Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ, rớt ra một quả Trứng phối sủng.
“Cuối cùng cũng rớt ra trứng Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ rồi!” Chu Văn mừng rỡ, vội vàng kiểm tra thuộc tính.
Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ: Cấp Truyền Kỳ.
Mệnh cách: Kim Cương Chi Khu.
Sức mạnh: 18.
Tốc độ: 14.
Thể chất: 18.
Nguyên khí: 17.
Thiên phú kỹ năng: Kim Cương Bất Hoại, Đại Lực Kim Cương Chưởng, Kim Cương Phục Ma Quyền.
Trạng thái phối hợp: Giáp Mềm Tơ Vàng.
Con Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ này có tận ba kỹ năng, hiếm thật. Thuộc tính cũng ngon hơn con của Lý Huyền, nói chung là quá hời.
Tốc độ của Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ không cao, giới hạn có lẽ là 14 điểm. Con của Lý Huyền chỉ có 14 điểm, chậm hơn Chu Văn một chút, sức mạnh và Nguyên khí cũng thấp hơn một chút, chỉ có thể chất là bằng nhau.
Thuộc tính tuy không bằng Biến Dị Ma Hóa Tướng, nhưng với Mệnh cách Kim Cương Chi Khu, Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ chính là một thú sủng tanker chính hiệu.
Có Tam Nhãn Kim Cương Lực Sĩ đi tiên phong đỡ đòn, Chu Văn sẽ có nhiều không gian để tung hoành hơn.
Còn kỹ năng Kim Cương Phục Ma Quyền, uy lực không bằng Đại Lực Kim Cương Chưởng, nhưng coi như có còn hơn không.
Hôm nay, Huyền Văn Hội chính thức được thành lập. Để chúc mừng, Lý Huyền đã tổ chức hoạt động xã đoàn đầu tiên, tập hợp tất cả thành viên để đến một khu vực dị thứ nguyên rèn luyện.
Cổ Điển là một kẻ lập dị, Lý Huyền cứ ngỡ hắn sẽ không thèm đến, ai ngờ lúc tập hợp, Cổ Điển lại xuất hiện.
- Các cậu, định đến Cổ Dương Động ở hang đá Long Môn đúng không?
Cổ Điển hỏi.
- Đúng vậy, đi cùng đi.
Lý Huyền cười nói.
- Được.
Cổ Điển khẽ gật đầu, rồi đứng sang một bên, không nói chuyện với ai cả.
Chu Văn và Lý Huyền đều hiểu tính cách của hắn nên cũng không để tâm. Cả hai gọi thêm Phương Nhược Tích và Điền Hướng Đông, năm người cùng nhau xuất phát đến Cổ Dương Động.
Cổ Dương Động ở hang đá Long Môn được xem là một địa danh nổi tiếng. Trong “Hai Mươi Tác Phẩm Long Môn” thời Bắc Ngụy, có đến mười chín tác phẩm được tìm thấy ở đây.
Sau này, Cổ Dương Động biến thành một khu vực dị thứ nguyên, mười chín tác phẩm điêu khắc kia cũng biến đổi, dần thai nghén nên một loại sinh vật cấp Truyền Kỳ gọi là Thú Chở Bia.
Hoạt động lần này của Lý Huyền chính là cùng nhau đi săn Thú Chở Bia.
Thú Chở Bia là một sinh vật vô cùng kỳ quái, hình dạng là một con rùa đá cõng một tấm bia đá trên lưng, di chuyển cực kỳ chậm chạp. Tuy nhiên, thân thể của nó siêu cứng, giống như Kim Cương Lực Sĩ, đều thuộc loại sinh vật Truyền Kỳ cực khó giết.
Điểm khác biệt là, trong khi không ai thích giết Kim Cương Lực Sĩ, thì lại có rất nhiều người muốn săn Thú Chở Bia. Bởi vì tuy khó giết, chúng lại có thể rớt ra những Nguyên Khí Kỹ rất xịn, hơn nữa tỷ lệ rớt đồ lại cực kỳ cao.
Tổng cộng có mười chín loại Thú Chở Bia, mỗi loại đều có Nguyên Khí Kỹ đặc thù riêng, nghĩa là có thể rớt ra ít nhất mười chín loại Nguyên Khí Kỹ khác nhau, và loại nào cũng có công dụng riêng, được rất nhiều học sinh yêu thích.
Vì số lượng học sinh đi săn Thú Chở Bia quá đông, Học viện Tịch Dương đã phải hạn chế người vào, chỉ những ai có giấy thông hành mới được tự do ra vào.
Lý Huyền đã dùng quan hệ để lấy được một số lượng lớn giấy thông hành, nhờ đó mới tổ chức được hoạt động xã đoàn này.
Hang đá Long Môn có quá nhiều phó bản, Chu Văn cũng biết có Cổ Dương Động, nhưng cậu chưa tải về trong game.
Vốn dĩ cậu không có hứng thú với Cổ Dương Động, nhưng vẫn quyết định tham gia hoạt động của hội.
Vừa bước vào Cổ Dương Động, cậu đã thấy một tấm bia đá đang di chuyển. Nhìn kỹ lại thì đó là một con rùa đen cõng bia đá đang bò sát trên mặt đất.
- Tôi nhắc lại lần nữa, lúc chém giết Thú Chở Bia, tuyệt đối không được động vào tượng Phật và bàn thờ Phật. Nếu không, có xảy ra chuyện gì, bọn tôi cũng không cứu nổi các cậu đâu.
Lý Huyền dặn dò lại một lần nữa.
- Lý ca, anh yên tâm đi, bọn em đều biết rõ quy củ, đảm bảo không có chuyện gì xảy ra đâu.
Điền Hướng Đông vỗ ngực nói.
- Vậy thì tốt. Dù sao Cổ Dương Động cũng không có gì nguy hiểm, mấy con Thú Chở Bia di chuyển rất chậm, chỉ cần không tự đi tìm chết thì chẳng có gì làm các cậu bị thương được. Bây giờ cứ theo phân công, mỗi người tự đi tìm Thú Chở Bia đi.
Lý Huyền làm gương, xông về phía con Thú Chở Bia gần nhất.
Cổ Điển thì đi một hướng khác hẳn ba người còn lại, tìm kiếm những con Thú Chở Bia ẩn nấp trong động.
Chu Văn đứng yên tại chỗ, vừa quan sát Lý Huyền tấn công con Thú Chở Bia kia, vừa đưa mắt nhìn những văn tự khắc trên tấm bia đá của nó.
Văn tự trên bia có bút pháp phóng khoáng kỳ lạ, bố cục ngay ngắn nhưng không mất đi vẻ linh động.
Chu Văn không am hiểu thư pháp, nhưng khi nhìn những văn tự này, cậu lại liên tưởng đến những tấm bia đá thần kỳ mà mình từng thấy.
Bia đá trên lưng Thú Chở Bia không thể so sánh với những tấm bia thần kỳ kia, cũng không có luồng sức mạnh thần bí nào bao quanh, chỉ là hàng thường mà thôi.
Nhưng khi nhớ lại tư liệu về Cổ Dương Động, Chu Văn chợt nảy ra một ý: “Thú Chở Bia vừa vặn tương ứng với mười chín tác phẩm Long Môn, vậy thì tác phẩm cuối cùng trong bộ ‘Hai Mươi Tác Phẩm Long Môn’ kia, cùng với sinh vật dị thứ nguyên và Nguyên Khí Kỹ tương ứng của nó, đang ở đâu? Tại sao trong tài liệu lại không hề có ghi chép về một loại Thú Chở Bia khác?”
Chu Văn xem lại thông tin về “Hai Mươi Tác Phẩm Long Môn”, phát hiện mười chín phần ở Cổ Dương Động, chỉ có một tác phẩm duy nhất là ở Lão Long Động.
Nghĩ đến đây, Chu Văn không khỏi nhớ lại một chuyện. Trước đây Vương Lộc từng nói nghe thấy tiếng rồng gầm ở gần Lão Long Động, còn bảo ban đêm có bảo quang xuất hiện, hình như là ở gần Từ Hương Quật.