Chu Văn không thèm để ý đến đòn tấn công của đám Thủ vệ Kim Loại, cứ thế đi thẳng về phía cánh cổng lớn.
Đạn từ đám Thủ vệ Kim Loại bắn tới tấp vào người Chu Văn nhưng đều bị Áo giáp Tù Long chặn lại, không thể để lại dù chỉ một vết xước trên giáp, ngược lại còn bị lực phản đòn của nó bắn trả, phá nát lõi năng lượng của chúng.
Bản thân Thủ vệ Kim Loại không sợ đạn, dù có bị bắn thành cái sàng cũng chẳng hề hấn gì, nhưng một khi lõi năng lượng bị phá hủy, chúng chỉ có con đường chết.
Sáu cánh cổng lớn mở toang, từng đoàn Thủ vệ Kim Loại ồ ạt lao ra, điên cuồng xả đạn vào Chu Văn, nhưng tất cả đều bị Áo giáp Tù Long phản đòn, khiến lõi năng lượng của từng tên một nổ tung.
Chu Văn thậm chí còn không cần ra tay, chỉ dựa vào lực phản đòn cũng đủ để dọn dẹp sạch sẽ đám Thủ vệ Kim Loại.
Chu Văn không hề kén chọn như những người khác. Bất kể đám Thủ vệ Kim Loại rơi ra Kết tinh thứ nguyên hay Trứng phối sủng, dù tốt hay xấu, hắn đều tiện tay nhặt hết.
Dù sao thì bình thường hắn toàn cày quái trong game, mà đồ trong game lại không mang ra ngoài đời thực được, nên có cơ hội nhặt đồ miễn phí, dĩ nhiên hắn sẽ không bỏ qua.
- Ngươi xem Nhân Hoàng đại nhân kìa, một cường giả vô địch như vậy mà vẫn cần kiệm thế, đúng là người đàn ông hoàn hảo, tương lai chắc chắn là một người chồng tốt, em muốn gả cho anh ấy quá đi!
Một cô gái mắt long lanh hình trái tim, mơ màng nói.
- Thôi đi má, cần kiệm cái nỗi gì, bà thèm thân thể của người ta thì có...
Cô bạn bên cạnh bĩu môi.
Chiến Thần Hoàng Kim xuất hiện, bắn một phát súng tới. Chu Văn vẫn không né tránh, chỉ thầm vận kình lực, mượn lực phản đòn của Áo giáp Tù Long rồi bồi thêm một cú nữa, khiến viên đạn kia bay ngược lại với tốc độ kinh hoàng, bắn nổ lõi năng lượng của Chiến Thần Hoàng Kim.
- Vãi, thế cũng được à? Ngay cả Chiến Thần Hoàng Kim cấp Khủng Cụ cũng bị phản đòn chết, bộ giáp đó là cái quái gì vậy?
- Năng lực phản đòn này còn bá đạo hơn cả con Long Quy cấp Thiên Tai trước kia!
- Nhân Hoàng đúng là Nhân Hoàng, quá bá!
- Cũng thường thôi, chẳng qua là dựa vào bộ giáp Phối sủng. Thấy Nguyệt Độc với Tiêu người ta giành Lục tinh không, căn bản chẳng cần mấy trò phản đòn màu mè vô dụng này.
…
Sáu Chiến Thần Hoàng Kim lần lượt bị phản đòn cho toi mạng, nhưng đó không hoàn toàn là công lao của Áo giáp Tù Long. Then chốt là Chu Văn đã ngấm ngầm sử dụng kình lực, nếu không thì lực phản đòn đơn thuần không thể nào có hiệu quả như vậy.
Tiếng cảnh báo trên sáu cánh cổng lớn đồng thời vang lên, tất cả mọi người lập tức nín thở, căng mắt nhìn chằm chằm vào Chu Văn, xem hắn sẽ đối phó với viên đạn cấp Thiên Tai như thế nào. Đây mới thực sự là mấu chốt của màn thử thách.
- Lúc Tiêu vượt ải, tay súng cấp Thiên Tai không hề nổ súng. Lúc Nguyệt Độc vượt ải, tay súng cấp Thiên Tai cũng không nổ súng, và chỉ có hai người họ là cùng giành được Lục tinh. Những kẻ mạnh khác như Đọa Lạc Giả cũng không thể giành được Lục tinh. Rõ ràng việc khiến tay súng cấp Thiên Tai không thể nổ súng chính là then chốt để đạt Lục tinh. Lần này Nhân Hoàng vượt ải, nếu để tay súng kia bắn ra một viên đạn, e là hết cơ hội giành Lục tinh.
Hạ Lưu Xuyên phân tích.
- Nhưng xem ra, Nhân Hoàng không có loại năng lực đó. Năng lực của anh ta thiên về phương diện chiến đấu trực diện, không phải kiểu năng lực khiến đối thủ tự sát, cũng không giống năng lực Bách Quỷ Dạ Hành của Nguyệt Độc. Muốn khiến tay súng kia không bắn, e là rất khó?
Hạ Huyền Nguyệt nói.
- Rất khó, nhưng bắt buộc phải làm được. Lục tinh đâu có dễ lấy như vậy.
Hạ Lưu Xuyên đáp.
Trên thực tế, rất nhiều người cũng có suy nghĩ giống Hạ Lưu Xuyên. Sau khi quan sát nhiều màn vượt ải như vậy, phần lớn mọi người đều đã hiểu rõ phần nào về cách tính điểm của khu vực thứ nguyên Kim Tinh này, và họ biết rằng cách đối phó với tay súng cấp Thiên Tai mới là mấu chốt quyết định điểm số.
Hiện tại xem ra, việc khiến tay súng cấp Thiên Tai không thể nổ súng là phương thức thông quan được đánh giá cao nhất, có lẽ không còn cách nào tốt hơn để giành được Lục tinh.
Đoàng!
Trong lúc mọi người còn đang bàn tán liệu Nhân Hoàng có thể khiến tay súng kia không dám nổ súng hay không, thì tiếng súng đã vang lên.
Gần như cùng lúc tiếng súng vang lên, thanh Kiếm Lục Tiên trong tay Chu Văn khẽ động, nhưng không hề ra khỏi vỏ. Hắn chỉ dùng chuôi kiếm gạt nhẹ viên đạn cấp Thiên Tai, làm thay đổi quỹ đạo của nó.
Sau khi viên đạn bay chệch hướng, bắn vào một nơi khác, Chu Văn đã ung dung bước vào trong lối đi.
Từng phát đạn liên tiếp bắn tới, Chu Văn chỉ khẽ động cánh tay, dùng chuôi kiếm va chạm vào chúng. Trông hắn cực kỳ nhẹ nhàng thay đổi hướng bay của từng viên đạn, không một phát nào có thể chạm vào người hắn.
Trông thì có vẻ nhẹ nhàng, nhưng thực tế lại không hề đơn giản như vậy.
Để làm được đến mức này, không chỉ cần nhãn lực và khả năng nắm bắt thời cơ siêu việt, mà còn cần một lực lượng đủ mạnh, cộng thêm khả năng khống chế kình lực đỉnh cao. Dưới sự công phá của viên đạn mang tốc độ ánh sáng, hắn phải chọn một góc độ va chạm cực kỳ tinh tế, dùng một lực cực nhỏ để làm viên đạn thay đổi hướng bay.
- Nhân Hoàng không hổ là Nhân Hoàng. Nhãn lực, khả năng khống chế kình lực và việc nắm bắt thời cơ đều là đỉnh của đỉnh. Xem ra anh ta vẫn chưa tấn thăng cấp Thiên Tai, vậy mà dùng sức mạnh cấp Khủng Cụ đã có thể làm được đến mức này. Trong toàn nhân loại, ngoài Nhân Hoàng ra, e là không tìm được mấy người.
Trương Xuân Thu khẽ thở dài, rồi nói tiếp:
- Đáng tiếc, cho dù kỹ xảo có tốt đến đâu, chỉ cần để sinh vật cấp Thiên Tai bắn ra đạn thì điểm đánh giá rất khó đạt được Lục tinh.
- Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao ạ?
Trương Ngọc Trí thầm hy vọng Nhân Hoàng có thể giành được vị trí số một.
- Tạm thời là không.
Trương Xuân Thu quả quyết.
- Hẳn là không có cơ hội rồi. Mặc dù Nhân Hoàng rất mạnh, nhưng dù sao anh ta vẫn chưa tấn thăng cấp Thiên Tai, không có lĩnh vực Thiên Tai, nên không thể ngăn cản tay súng cấp Thiên Tai bắn đạn. Điểm đánh giá không thể nào vượt qua Lục tinh được. Nếu không có sinh vật nào mạnh hơn tham gia khiêu chiến, vị trí thứ nhất chắc chắn thuộc về Tiêu.
Giáo sư Cổ giải thích trong chương trình truyền hình.
- Thưa giáo sư Cổ, một cường giả như Nhân Hoàng, nếu đã dám khiêu chiến thì chắc chắn phải có sự tự tin nhất định. Biết đâu anh ấy còn con bài tẩy nào đó thì sao?
Người dẫn chương trình là một fan của Nhân Hoàng, vẫn ôm một tia hy vọng.
- Sức người có hạn, không làm được chính là không làm được. Chiêu trò có bất ngờ đến đâu cũng phải nằm trong khuôn khổ quy tắc. Tay súng cấp Thiên Tai đã nổ súng, theo quy tắc tính điểm của Ma phương, đã không còn hy vọng đạt tới Lục tinh, bây giờ có dùng chiêu gì cũng vô ích. Hiện tại Nhân Hoàng chỉ có thể tranh vị trí thứ ba. Nếu có thể vượt qua Đọa Lạc Giả để giành hạng ba, hẳn cũng sẽ nhận được một Phối sủng không tồi. Đây cũng là một lựa chọn tốt, mục đích lần này của Nhân Hoàng có lẽ là nhắm đến vị trí thứ ba. Là một cường giả cấp Khủng Cụ mà có thể giành được hạng ba đã là rất lợi hại rồi, Nhân Hoàng không làm hổ danh niềm tự hào của nhân loại chúng ta.
Giáo sư Cổ trả lời rất dứt khoát.
- Tiếc thật, dù anh ta đã ra tay nhưng vẫn không thể lay chuyển vị trí của Tiêu.
Động Thế nhìn hình ảnh trên Ma phương, giọng có chút thất vọng.
- Anh ta không phải kiểu người hành động mà không nắm chắc.
Khương Nghiên lạnh nhạt nói.
Chung Tử Nhã đang ngồi trong phòng ôm kiếm, men say đã ngà ngà, dựa vào ghế sô pha. Nghe giáo sư Cổ phân tích xong, khóe miệng hắn bất giác nhếch lên, lẩm bẩm:
- Nhưng mà... cái gã đó đâu có thích về thứ ba!
Đoàng!
Tiếng súng thứ bảy vang lên