Dưới sự hỗ trợ của Thất Cách Giả, lại thêm Đại Phạm Thiên và Đế Thính gia trì, quỹ đạo của viên đạn cấp Thiên Tai khó lòng thoát khỏi tai mắt của Chu Văn.
Ngay khoảnh khắc phát súng thứ bảy vang lên, Lục Tiên Kiếm trong tay Chu Văn đã tuốt khỏi vỏ.
Trảm Tiên mang theo kiếm khí vô song, chém thẳng vào đầu đạn tất sát.
Tia lửa tóe lên, Lục Tiên Kiếm mạnh mẽ bổ đôi viên đạn, hai nửa đầu đạn bay sượt qua người Chu Văn rồi cắm sâu vào vách tường, hoàn toàn mất đi uy hiếp.
- Lực công kích thật mạnh!
Tiêu đang quan sát Ma Phương, thấy cảnh này, ánh mắt khẽ nheo lại.
- Là do thanh kiếm kia quá mạnh. Nghe Thánh Thần nói, trong thời đại thần thoại, thanh kiếm đó từng chém giết không biết bao nhiêu sinh vật cấp Thiên Tai, ngay cả cường giả cấp Mạt Thế cũng phải kiêng dè nó. Cũng may trong tay Nhân Hoàng chỉ có một thanh, nếu đúng như lời Thánh Thần, cả bốn thanh kiếm đều nằm trong tay hắn, e rằng trên Địa Cầu này, không ai có thể chính diện đối đầu với hắn.
Một Thánh đồ đang quan chiến nói.
- Thanh kiếm đó mạnh hơn cũng vô dụng. Hắn có mạnh mẽ đến đâu, giờ xông lên Kim Cung thì cùng lắm cũng chỉ giành được Năm sao mà thôi, hạng nhất trên bảng xếp hạng vẫn là Tiêu.
Một Thánh đồ khác lên tiếng.
- Chưa chắc.
Tiêu nhìn chằm chằm vào hình ảnh, thì thầm một câu với âm lượng chỉ mình gã nghe thấy.
Viên đạn tất sát bị chém đứt ngay tức khắc, đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra, khiến vô số người xem vô cùng phấn khích.
- Nhân Hoàng quả nhiên vô địch! Cấp Thiên Tai thì sao? Đạn tất sát thì thế nào? Chẳng phải cũng bị một kiếm chém đôi sao!
- Nhân Hoàng đại nhân, em muốn sinh khỉ con cho ngài!
- Chú, đừng làm loạn nữa!
Một thanh niên đứng bên cạnh mặt đỏ bừng, vội kéo ông chú râu quai nón vừa gào đòi sinh khỉ con cho Nhân Hoàng ra khỏi đám đông.
Lục Tiên Kiếm đã tra lại vào vỏ, Chu Văn tiếp tục tiến lên. Tốc độ của hắn không nhanh, vì hắn cần phải ước tính vị trí gần đúng của tay súng kia, sau đó sử dụng Quỷ Thần Nhãn của Lý Mặc Bạch mới có thể đảm bảo tỷ lệ thành công cao nhất.
Cơ hội chỉ có một lần, Chu Văn không thể thất bại.
Giống như mọi người nghĩ, bây giờ dù Chu Văn có lên được Kim Cung, nhiều nhất cũng chỉ giành được Năm sao. Nếu không thể tiêu diệt sinh vật cấp Thiên Tai kia, hắn hoàn toàn không có khả năng đạt được Sáu sao.
Keng keng! Keng keng!
Những viên đạn cấp Thiên Tai liên tục bị Chu Văn đánh bật ra, cùng lúc đó hắn vẫn không ngừng tìm kiếm vị trí của nó.
Trong game, Chu Văn đã thử vô số lần. Nhưng mỗi khi hắn cảm thấy tay súng cấp Thiên Tai chắc chắn ở một vị trí nào đó rồi thuấn di qua, hắn lại chẳng thấy gì, hoàn toàn không thể cảm nhận được vị trí của nó.
Nhưng lần này, dựa vào phương hướng của viên đạn, tay súng kia chắc chắn phải ở đó.
Chu Văn cũng từng thử, mặc kệ có nhìn thấy hay không, cứ trực tiếp tấn công vào vị trí mà hắn phán đoán, nhưng kết quả đều vô dụng. Đòn tấn công của hắn chẳng trúng vào thứ gì, chỉ đập vào tường.
- Thật quá đáng tiếc. Một cường giả nhân loại như vậy, nếu có thể thăng cấp Thiên Tai, e rằng ngay cả Tiêu và Nguyệt Độc cũng chưa chắc là đối thủ của hắn.
Độc Cô Trùng tức giận nói.
- Vẫn chưa biết hắn có phải là nhân loại thuần khiết hay không. Nếu hắn thăng cấp Thiên Tai, đối với nhân loại chưa chắc đã là chuyện tốt.
Ánh mắt Độc Cô Ca phức tạp nói.
Hiện tại, các thế lực lớn đều hiểu rõ, nếu Nhân Hoàng thật sự là một nhân loại thuần khiết, vậy thì đối với Liên bang và toàn thể nhân loại, đó không khác gì một liều thuốc kích thích cực mạnh, có thể giúp loài người lấy lại sự tự tin và niềm kiêu hãnh đã đánh mất từ lâu.
Nhưng nếu Nhân Hoàng không phải nhân loại thuần khiết, điều đó có thể đánh sập tia hy vọng cuối cùng của loài người.
Nhìn chung toàn bộ Liên bang, cường giả không hề ít, nhưng nhân loại thuần khiết thì lại chẳng có mấy ai. Chỉ có Chu Văn từng lên bảng xếp hạng, nhưng hắn gần như chỉ dựa vào Phối sủng, lại còn bị nghi ngờ dùng mánh khóe, khiến người ta cảm thấy hắn không thực sự mạnh.
Chỉ có Nhân Hoàng mới có thể trực diện đối đầu với đủ loại sinh vật hùng mạnh, không những không rơi vào thế yếu mà thậm chí còn chiếm ưu thế.
Có thể nói, trong lòng rất nhiều người, Nhân Hoàng chính là ranh giới và tôn nghiêm cuối cùng của nhân loại.
Nếu Nhân Hoàng không phải là nhân loại thuần khiết, ranh giới cuối cùng của họ sẽ sụp đổ, đến lúc đó e rằng số người lựa chọn ký khế ước với Thủ Hộ Giả sẽ ngày càng nhiều.
Những người vốn có thể lựa chọn con đường của riêng mình, có lẽ cũng vì thế mà lựa chọn trở thành Khế Ước Giả.
Lúc này, Chu Văn đã xác định được vị trí của tay súng, nhưng hắn biết rõ, dù bây giờ có thuấn di đến đó cũng không thể tìm thấy nó.
Ngón tay khẽ động, cặp Quỷ Thần Nhãn xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Chu Văn dùng sức nắm chặt, để chúng va vào nhau.
- Nhanh kết thúc đi, đừng lãng phí thời gian nữa, chỉ làm điểm số thấp hơn thôi. Cùng một chiêu thức, sử dụng vô số lần, chém được nhiều đạn hay ít đạn cũng không thể làm tăng điểm, chỉ khiến điểm số bị kéo xuống. Nếu Nhân Hoàng có ý định như vậy, e là hắn đã tính sai…
Giáo sư Cổ tiếp tục phân tích thì đột nhiên thấy hình ảnh trên Ma Phương có sự thay đổi kỳ lạ.
Toàn bộ đầu của Nhân Hoàng đều được che kín trong mũ giáp, không thể nhìn thấy mặt mũi, càng không thể thấy được ngũ quan của hắn.
Nhưng ngay lúc này, đôi mắt của Nhân Hoàng lại phát ra ánh sáng chói lòa. Ánh sáng từ đôi mắt xuyên qua cả lớp mặt nạ thép, giống như hai chiếc đèn pha tỏa ra hồng quang, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ khiến người ta lạnh gáy, phảng phất như bị Ác Ma để mắt tới.
Ánh mắt Chu Văn nhìn chằm chằm vào vị trí hắn đã phán đoán. Bức tường chắn trước mặt hắn đột nhiên trở nên trong suốt, tầm mắt của hắn xuyên qua nhiều lớp tường, phát hiện ra ở vị trí đó không hề có tay súng cấp Thiên Tai nào cả.
Thế nhưng, bên trong vách tường kim loại lại có một sinh vật hình người. Vật chất cấu tạo nên cơ thể sinh vật kia giống hệt như vách tường, nó và bức tường kim loại đã hoàn toàn hòa làm một thể. Nó đứng ngay bên trong vách tường mà vẫn có thể di chuyển tự nhiên.
Kim loại vốn vô cùng cứng rắn, trước mặt nó lại mềm như nước.
Chu Văn đã thấy rõ, sinh vật bên trong bức tường kia đang cầm một khẩu súng ngắm, nòng súng đặt ngay trong tường, nhắm thẳng vào vị trí của hắn.
- Thì ra là thế... Hóa ra gã này có thể tùy ý di chuyển bên trong kim loại, thậm chí còn lợi dụng kim loại để ẩn thân, thảo nào mình không tài nào xác định được vị trí của hắn…
Chu Văn hiểu rõ trong lòng, hắn phải giết chết sinh vật kia bằng một đòn duy nhất.
Hiện tại, nhờ vào sức mạnh của Quỷ Thần Nhãn hắn mới thấy được gã kia, nhưng sức mạnh này không duy trì được lâu. Nếu một đòn không trúng, e rằng sinh vật cấp Thiên Tai đó sẽ dùng Kim Độn Thuật trốn thoát, và hắn sẽ không có cơ hội thứ hai.
- Phát súng tất sát thứ bảy mang sức mạnh khủng khiếp như vậy, chắc chắn cần một khoảng thời gian để chuẩn bị. Trước thời khắc ngưng tụ đòn đánh này, sức mạnh của nó hẳn sẽ tập trung toàn bộ vào khẩu súng ngắm, khi đó chắc chắn khó mà dùng Kim Độn Thuật cùng lúc được. Đây có lẽ là cơ hội duy nhất.
Mọi người chỉ thấy đôi mắt Nhân Hoàng tỏa sáng, rồi ngay khoảnh khắc tiếp theo, thân hình hắn đột nhiên biến mất.
Ngay cả màn hình Ma Phương cũng khựng lại một chút, không thể bắt kịp tốc độ di chuyển của hắn. Chờ đến khi thân hình Nhân Hoàng xuất hiện lần nữa, người ta đã thấy hắn đứng trước một vách tường kim loại, tay nắm chặt chuôi Lục Tiên Kiếm, còn lưỡi kiếm thì đã cắm ngập vào bên trong vách tường.