Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 153: CHƯƠNG 151: KỲ SƠN

Nước sông lạnh lẽo chảy từ trong núi ra, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi trên mặt sông, khiến mặt nước lấp lánh ánh bạc như vảy cá.

Ánh trăng tuy sáng, nhưng mặt nước vẫn âm u đến đáng sợ, cửa núi ở phía xa trông như một vực thẳm khổng lồ, tựa như có thể nuốt chửng tất cả mọi thứ bất cứ lúc nào.

Bên bờ sông là những tòa công sự xây bằng bê tông cốt thép, từng tốp binh lính cầm ống nhòm, thay phiên nhau liên tục giám sát cửa núi.

- Đã hơn mười ngày rồi, trong núi vẫn không có động tĩnh gì, bên trong đó thật sự đáng sợ như các anh nói sao?

Một binh sĩ trẻ tuổi thắc mắc.

- Cậu mới tới đây nên chưa thấy tình huống lúc đó thôi, chứ không thì chắc đã sợ tè ra quần rồi.

Một binh lính trung niên cười hắc hắc.

- Thôi đi, có gì mà đáng sợ, tôi cũng đâu phải chưa từng đến Dị Lĩnh Vực, chuyện gì mà chưa thấy qua? Tháng trước chúng tôi mới phụng mệnh đi thăm dò một Dị Lĩnh Vực, giết không biết bao nhiêu dị sinh vật trong đó.

Binh lính trẻ tuổi bĩu môi.

Binh lính trung niên cũng bĩu môi lại:

- Tôi nhập ngũ bao nhiêu năm nay, số dị sinh vật tôi gặp còn nhiều hơn số phụ nữ mà cậu từng thấy. Cái ngày hôm đó, thật sự dọa tôi thiếu chút nữa tè ra quần, nếu là cậu mà thấy, sợ là tè cả ra quần luôn ấy chứ.

- Ngày đó các anh đã thấy gì?

Binh lính trẻ tò mò hỏi.

- Chúng tôi phụng mệnh canh giữ cửa núi, vốn chuẩn bị sáng hôm sau sẽ vào núi thăm dò Dị Lĩnh Vực, thế nhưng tối hôm đó, một đoạn sông bỗng biến thành màu máu…

Binh lính trung niên vừa kể, vừa bất giác chỉ tay về phía mặt sông.

Thế nhưng ngay khi ánh mắt hắn chạm vào mặt sông, đôi mắt bỗng trợn trừng, giọng nói có chút lắp bắp:

- Chính… chính là như bây giờ…

Binh lính trẻ tuổi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy dưới ánh trăng, sóng nước lấp lánh ánh bạc đã biến thành một màu đỏ như máu, nhanh chóng lan từ cửa núi ra ngoài, chỉ trong chốc lát, toàn bộ dòng sông đã biến thành huyết tương.

Tiếng còi báo động trong căn cứ chói tai vang lên, binh lính và sĩ quan, bất kể đang làm nhiệm vụ hay nghỉ ngơi, đều bật dậy.

Là chỉ huy cao nhất ở đây, Triệu Mạc Dạ lập tức chạy tới tuyến công sự phòng ngự, khi nhìn thấy mặt sông đỏ như máu, sắc mặt ông lập tức trở nên ngưng trọng lạ thường.

- Báo cáo Triệu tham tướng, có thứ gì đó đang ra từ cửa núi!

Một binh lính đang dùng ống nhòm giám sát cửa núi lập tức hô lớn.

Triệu Mạc Dạ cầm lấy ống nhòm, quả nhiên nhìn thấy thứ gì đó đang từ cửa núi đi ra. Ông điều chỉnh lại tiêu cự, và ngay khi nhìn rõ thứ đó là gì, sắc mặt Triệu Mạc Dạ lập tức đại biến.

Chỉ thấy một sinh vật hình người đang đạp trên sông máu mà đi tới, trang phục trên người cực kỳ cổ quái, tựa như đồ của thời xưa.

Có điều đó không phải là điểm chính, điểm chính là, trên vai hắn trống rỗng, không có đầu. Mà trên tay hắn, lại đang xách một cái đầu.

Cái đầu kia trông không giống của con người, mặt mũi hung tợn, tóc tai đỏ sậm, trên đỉnh đầu còn mọc một đôi sừng quái dị.

Con quái vật không đầu cứ thế xách đầu đạp trên mặt sông mà tiến lại, từ trong núi, giờ đã đến ngay trước công sự phòng ngự.

- Khai hỏa!

Triệu Mạc Dạ chờ quái vật không đầu bước vào tầm bắn, lập tức ra lệnh.

- Khai hỏa… Khai hỏa… Đánh cho tao…

Đám binh lính nhận lệnh, lập tức vác súng, nhắm thẳng vào thân hình con quái vật không đầu mà điên cuồng nã đạn.

Từng làn mưa đạn trút xuống cơ thể quái vật không đầu, nhanh chóng bắn nát quần áo trên người đối phương.

Quái vật không đầu vẫn đứng bất động trên mặt sông, đám binh lính bất giác ngừng bắn, nhưng bọn họ nhanh chóng phát hiện ra.

Quần áo của con quái vật đã bị bắn nát, thế nhưng lại không có một giọt máu nào chảy ra.

Đột nhiên, cái đầu trong tay quái vật không đầu mở mắt, đôi mắt đỏ sậm như máu, bên trong như ẩn chứa một dòng sông máu vô tận.

- Không ổn!

Sắc mặt Triệu Mạc Dạ biến đổi, triệu hoán Phối sủng Thủ Hộ Linh Ưng, hóa thành một vầng sáng bảo vệ khu vực xung quanh.

Chỉ thấy cái đầu quái vật kia đột nhiên rung lên, những viên đạn tưởng chừng đã găm vào cơ thể nó bỗng nhiên bay ngược trở lại như một cơn bão táp, men theo quỹ đạo ban đầu, không sai một ly.

Phanh! Phanh! Phanh!

Vầng sáng do Thủ Hộ Linh Ưng hóa thành cũng không thể ngăn cản những viên đạn bị bắn ngược trở lại, nhanh chóng bị bắn ra chi chít lỗ thủng.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp nơi, những viên đạn bắn ngược lại, xuyên qua cơ thể các binh lính, trong nháy mắt, số binh lính vừa nổ súng ban nãy đã chết quá nửa.

- Thay đạn Nguyên Kim mới nhất, tiếp tục xạ kích!

Triệu Mạc Dạ hạ lệnh, nhưng khi nhìn lại mặt sông, đã không còn thấy bóng dáng con quái vật không đầu kia đâu nữa, không một chút dấu vết.

Triệu Mạc Dạ thầm nghĩ không ổn, lập tức triệu hồi Phối sủng hóa thành áo giáp và vũ khí, lúc xoay người lại, đã thấy con quái vật không đầu kia xuất hiện bên trong công sự.

Cái đầu trên tay nó trông như ác quỷ, đôi mắt đỏ máu, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào đám người Triệu Mạc Dạ.

- Báo cáo lại cho Đốc Quân, chuẩn bị chiến đấu!

Triệu Mạc Dạ ra lệnh, lập tức vung đao chém tới con quái vật không đầu, ánh đao như một vệt cầu vồng xé toạc khoảng không mấy chục trượng.

Nào ngờ, quái vật không đầu không tránh không né, lại nhấc cái đầu trong tay lên, chắn trước ánh đao của Triệu Mạc Dạ.

Keng!

Ánh đao chém lên khuôn mặt tựa ác quỷ, thế nhưng lại không thể chém rách nổi da mặt nó. Đôi mắt đỏ máu nhìn chằm chằm vào Triệu Mạc Dạ, trên khuôn mặt nó lộ ra một nụ cười quỷ dị.

- A!

Máu tươi văng tung tóe, tiếng súng nổ vang bốn phía, màn đêm tĩnh mịch hoàn toàn bị xé rách.

- Căn cứ Kỳ Hà cầu cứu… Căn cứ Kỳ Hà cầu cứu… Có dị sinh vật từ trong núi lao ra… Hiện đã xông vào căn cứ… Cầu chi viện…

An Sinh nhận được tin, ánh mắt vốn bình tĩnh như trời sập cũng không đổi của hắn thoáng nét hoảng hốt, lập tức đi xin chỉ thị của An Thiên Tá.

- Cố gắng cầm cự hai mươi phút, viện binh sẽ tới ngay.

An Thiên Tá đáp.

- Cuối cùng vẫn xảy ra chuyện... Mạc Dạ đang ở đó…

An Sinh có chút lo lắng.

- Đi.

An Thiên Tá ngắt lời An Sinh, chỉ nói một chữ.

Trực thăng quân dụng lập tức cất cánh, mang theo An Thiên Tá, An Sinh cùng một đội quân tiên phong tới Kỳ Sơn.

Khi bọn họ đến căn cứ, chỉ thấy khắp nơi là tay chân bị gãy nát, những vết đứt trông như bị thứ gì đó cắn xé.

Xa xa còn nghe được âm thanh của năng lượng va chạm, An Sinh lòng như lửa đốt, nhìn tình cảnh trước mắt mà hai mắt đỏ ngầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!