Máu chảy thành sông, thây chất đầy đồng.
Toàn bộ căn cứ giờ chỉ còn lại một người đang chiến đấu, mà có lẽ cũng không thể gọi là người sống được nữa. Tay trái của hắn đã bị chém đứt tận gốc, khắp người chi chít vết thương bị cắn xé, từng mảng da thịt lớn bị lóc ra, thấp thoáng thấy cả nội tạng, nhiều vết thương trên đùi còn lộ cả xương trắng.
Dù vậy, người này vẫn tiếp tục liều mạng với con quái vật không đầu.
Răng rắc!
Cái đầu trong tay con quái vật không đầu ngoạm lấy đùi người kia, một nhát cắn gãy lìa xương đùi trái. Người nọ lập tức đứng không vững, lảo đảo lùi lại, máu tươi văng tung tóe khắp mặt đất.
Hai mắt An Sinh đỏ ngầu, cậu rút súng điên cuồng bắn về phía con quái vật, đồng thời lao lên đỡ lấy Triệu Mạc Dạ đang sắp ngã quỵ.
- Mạc Dạ, sao không lui lại?
Ôm lấy thân thể đầy thương tích của Triệu Mạc Dạ, An Sinh nghiến răng hỏi.
- Đốc Quân nói chúng ta phải cầm cự hai mươi phút, thời gian còn chưa tới, sao ta có thể lùi được chứ?
Gương mặt trắng bệch của Triệu Mạc Dạ nở một nụ cười:
- Hơn nữa, chúng ta có thể lui, nhưng thành phố phía sau thì không thể. An Sinh, đừng đau buồn vì ta, đời người ai rồi cũng sẽ có ngày này, ta chỉ đi trước một bước thôi. Chờ sau này ngươi mệt mỏi, chúng ta lại đoàn tụ, lúc đó lại cùng nhau uống rượu chém gió…
Phanh phanh phanh!
Đạn bắn liên tục, nhưng cũng chỉ có thể khoét ra vài lỗ máu trên người con quái, không thể thực sự gây tổn thương cho nó.
Cái đầu trong tay quái vật không đầu rít lên một tiếng chói tai, hất văng bảy tám binh sĩ rồi lao về phía An Thiên Tá.
Hiển nhiên, chỉ số thông minh của cái đầu này không thấp, nó nhận ra An Thiên Tá là chỉ huy nên lập tức muốn giết ông trước tiên.
Làn da của con quái vật không đầu ánh lên hồng quang kỳ dị, viên đạn làm từ Nguyên Kim cũng không thể làm nó bị thương. Nó cường thế lao tới, giơ cái đầu lên định cắn về phía An Thiên Tá.
Vẻ mặt An Thiên Tá không hề thay đổi, ông rút súng, bắn liền hai phát!
Phanh! Phanh!
Viên đạn thứ nhất bắn trúng gò má của cái đầu, khiến nó hơi lệch đi. Còn viên đạn thứ hai lại găm thẳng vào lỗ tai nó.
Chỉ thấy, máu từ trong tay nó lập tức phun ra, tiếp đó máu tuôn ra từ bảy lỗ, tròng mắt nổ tung, thân thể không đầu cũng vô lực ngã xuống đất.
An Thiên Tá cũng không thèm nhìn cái xác, ông bước tới chỗ An Sinh đang ôm Triệu Mạc Dạ.
- Đốc Quân, Mạc Dạ hy sinh rồi.
An Sinh ngẩng đầu, đôi mắt ngập tràn bi thương, mà Triệu Mạc Dạ trong lòng cậu đã không còn hơi thở.
- Năm mười ba tuổi ta tiếp quản An gia, lúc ấy Mạc Dạ đã là tham tướng. Bao năm qua, hắn vẫn là tham tướng, không phải hắn không có cơ hội thăng cấp, cũng không phải năng lực hắn không đủ, mà là hắn muốn đứng ở tuyến đầu, bảo vệ những người mà hắn muốn bảo vệ.
An Thiên Tá thở dài một tiếng:
- Để hắn đi đi, hắn đã quá mệt mỏi rồi.
- Đốc Quân, tôi vừa mới tới quân đội một thời gian, vẫn luôn là Mạc Dạ chiếu cố và dạy dỗ tôi. Tôi muốn đưa anh ấy về an táng cùng người nhà.
An Sinh nói.
- Cậu ấy không còn người nhà.
An Thiên Tá nói:
- Người nhà của cậu ấy đều đã chết trong sơn khẩu, ngay cả thi thể cũng không tìm thấy.
An Sinh lập tức im bặt, không nói nên lời, nỗi đau trong lòng lại càng dâng cao.
- An táng cậu ấy ở ngay chân núi đi, để cậu ấy ở đây, chứng kiến ngày chúng ta đánh vào trong núi, chém hết lũ sinh vật dị biến đó. Có lẽ, khi đó cậu ấy mới thực sự được yên nghỉ.
An Thiên Tá nói.
- Tình hình ở đây ngày càng tệ đi rồi, ngay cả loại đạn mới nhất của chúng ta cũng dần mất đi hiệu lực, chỉ e tình hình sẽ ngày càng thảm khốc hơn.
An Sinh nói.
- Cho nên, chúng ta cần phải tìm ra căn nguyên tạo ra Dị Lĩnh vực này. Muốn chấm dứt nó, phải giải quyết vấn đề từ gốc rễ, nếu không có giết sạch đám sinh vật dị biến này cũng vô dụng.
An Thiên Tá nhìn về phía sơn khẩu:
- Hiện tại, các nơi trong Liên bang đều đang xuất hiện tình trạng sinh vật dị biến phá vỡ khu vực cấm. Nếu không thể nhanh chóng tìm ra cách giải quyết vấn đề, đến lúc đó, người chết sẽ không chỉ là những binh lính này, mà toàn bộ nhân loại sẽ phải gánh lấy tai họa ngập đầu. Thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa. Đi thôi, chúng ta không có thời gian để bi thương, còn rất nhiều việc đang chờ chúng ta làm.
…
Chu Văn vẫn tiếp tục nghiên cứu phương pháp chém giết Thanh Đồng thụy thú, nhưng hắn không hề biết, ngoài hắn và Lý Huyền ra, các học viên khác căn bản không cần dùng đến phương pháp của hắn.
Mất vài ngày, cuối cùng Chu Văn cũng nghiên cứu ra cách chỉ dùng sức mạnh cấp Phàm Thai để chém giết Thanh Đồng thụy thú. Hắn gọi Lý Huyền tới, hai người liền đi thử.
- Này lão Chu, cái phương pháp này của cậu có dùng được thật không đấy?
Lý Huyền nhìn tờ giấy ghi lại phương pháp của Chu Văn, có chút không thể tin nổi, đơn giản như vậy mà có thể chém giết Thanh Đồng thụy thú sao?
- Cậu đừng có coi thường, đây là thành quả mấy ngày vắt óc suy nghĩ của tôi đấy. Cậu chỉ cần làm theo nội dung trên đó, đảm bảo có thể nhẹ nhàng xử lý Thanh Đồng thụy thú.
Chu Văn cầm camera, vừa quay Lý Huyền vừa nói.
- Cậu chắc là không cần hai người chứ? Một mình tôi liệu có ổn không?
Lý Huyền vẫn có chút không tin tưởng.
- Làm được mà.
Chu Văn khẳng định.
- Hay là, cậu với tôi thử trước một lần đi, lần đầu khó tránh khỏi sai sót, hai người cùng ra tay, có chuyện gì cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau.
Lý Huyền cảm thấy Chu Văn mới tới đây có một lần, lỡ như phương pháp này có vấn đề, vậy thì hắn xui xẻo rồi, nên kiểu gì cũng phải lôi Chu Văn vào cùng.
- Không phải tôi đang phụ trách quay camera sao? Lỡ có sai sót gì, tôi đương nhiên sẽ ra tay hỗ trợ mà.
Chu Văn nói.
Lý Huyền ngẫm lại cũng đúng, dù sao Chu Văn cũng vào cùng hắn, lỡ có chuyện gì, Chu Văn cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, rồi tiếp tục quay lại… cảnh hắn toi đời à?
Hai người một trước một sau bước vào Cấm Thành, Lý Huyền di chuyển theo phương pháp Chu Văn viết, Chu Văn ở phía sau quay phim, hai người nhanh chóng tiến sâu vào trong.
Vốn Lý Huyền còn lo phương pháp của Chu Văn sẽ có sai sót, thế nhưng khi di chuyển theo cách của Chu Văn, hắn phát hiện mình đi lại như chốn không người, lũ Thanh Đồng thú dường như chẳng hề thấy hắn.
Cuối cùng khi chiến đấu với Thanh Đồng thụy thú, lợi dụng cách di chuyển và nhược điểm của nó, Lý Huyền dễ dàng hạ gục đối phương, dễ đến mức khiến Lý Huyền phải hoài nghi, liệu đây có phải con Thanh Đồng thụy thú mà bọn họ từng gặp không nữa.
- Lão Chu, phương pháp của cậu pro thật đấy! Không biết cái não cậu cấu tạo kiểu gì mà nghĩ ra được hay vậy?
Lý Huyền lại thử một lần nữa, phát hiện việc tiêu diệt đám Thanh Đồng thụy thú trở nên cực kỳ đơn giản. Đừng nói là hắn, cho dù là một học viên cấp Phàm Thai, muốn giết Thanh Đồng thụy thú cũng không quá khó.
- Cậu nói xem, phương pháp này của tôi có bán được không?
Chu Văn vẫn quan tâm đến chuyện tiền bạc.
- Chắc chắn là được, phương pháp bá đạo như vậy, khẳng định sẽ có người muốn mua. Đám học viên cấp Phàm Thai lớp chúng ta, nếu không có phương pháp này, chắc chắn không thể hoàn thành nhiệm vụ.
Lý Huyền khẳng định.
- Thế thì ngon rồi, chúng ta về tìm người mua ngay thôi.
Chu Văn rất muốn biết, phương pháp này của hắn có thể bán được bao nhiêu tiền.