Chu Văn gọi lại, vẫn không có người bắt máy. Trong lúc đó, mấy mầm non đã lớn lên, thậm chí còn bắt đầu chớm nở.
Chu Văn không chút do dự, triệu hồi Đế Thính, trực tiếp hái mấy cái mầm nhỏ xuống rồi lại gọi điện cho Lý Huyền. Lần này thì Lý Huyền đã bắt máy.
- Lão Chu, nửa đêm nửa hôm có chuyện gì thế?
Giọng Lý Huyền ngái ngủ truyền qua điện thoại.
- Tao gọi cho mày hơn chục cuộc rồi, sao không bắt máy?
Chu Văn hỏi.
- Sao lại thế được?
Lý Huyền nhìn điện thoại, quả nhiên có hơn mười cuộc gọi nhỡ, lập tức giật mình:
- Lạ thật, tao để điện thoại ngay cạnh gối, sao lại không nghe thấy được nhỉ?
Cảm giác của người tu hành vốn nhạy bén hơn người thường, dù có ngủ say như chết, nhưng tiếng chuông điện thoại to như vậy, tuyệt đối không thể nào không bị đánh thức.
- Chắc là mấy ngày nay mày mệt quá thôi, ngủ tiếp đi, tao cũng ngủ đây.
Chu Văn đã có thể xác định, tình huống vừa rồi của Lý Huyền cũng giống hệt đám Vương Lộc trước đó, hẳn là vừa rơi vào trạng thái chết giả.
Mặc kệ Lý Huyền nghĩ gì, Chu Văn cúp máy, lập tức kiểm tra màn hình chiếc điện thoại thần bí, thấy Đế Thính đã nuốt chửng mấy mầm hoa kia, còn đang liếm mép ra vẻ thèm thuồng.
Suốt mấy ngày sau, Chu Văn không dám chơi game, chỉ chăm chăm nhìn vào cây Tử Nhân thụ, hễ nó đổi màu là hắn lại lập tức sai Đế Thính hái hoa.
Kể từ đó, trong trường không còn xảy ra chuyện tử vong kỳ lạ nào nữa, nhiều lắm cũng chỉ có người nào đó đột nhiên ngất xỉu rồi nhanh chóng tỉnh lại.
Mãi đến ngày thứ tám, Tử Nhân thụ mới khôi phục màu đen vốn có, không còn biến hóa nào khác, Chu Văn mới thở phào nhẹ nhõm.
Có điều nghĩ lại, Chu Văn lại thấy hơi tiếc, hắn vẫn chưa biết khi đám Tử Nhân hoa đó thực sự trưởng thành thì sẽ có biến hóa thế nào.
- Giờ nó đã vào trong điện thoại, căn bản không ai thấy được, càng không ai chạm vào được, e là sau này không có cơ hội được thấy Tử Nhân hoa thực sự trưởng thành rồi.
Chu Văn có chút tiếc nuối, thầm nghĩ:
“Nếu có thể lấy cái cây này ra thì tốt quá, sau này đứa nào đắc tội với mình, cứ vác cái cây này đặt ở cửa nhà nó. Lũ đó làm sao biết sự lợi hại của Tử Nhân thụ, cứ đụng vào là chết, chạm một đứa chết một đứa, chạm hai đứa chết một đôi, đúng là quá đơn giản.”
Chu Văn cũng chỉ nghĩ vậy thôi, Tử Nhân thụ đã vào trong điện thoại, căn bản không có khả năng lấy ra được.
…
- Giáo luyện, ngài có rảnh không ạ?
Phong Thu Nhạn đã lâu không gặp đột nhiên tìm đến ký túc xá của Chu Văn.
Chu Văn vừa nhìn thấy Phong Thu Nhạn là lại thấy đau đầu, nhưng cũng không thể đuổi người ta đi, đành phải trả lời:
- Hôm nay tôi định chơi game.
Phong Thu Nhạn chẳng thèm để ý, tiếp tục nói:
- Giáo luyện, tĩnh tâm chi đạo mà ngài dạy cho tôi, tôi đã có chút thành tựu, hy vọng ngài có thể kiểm tra thành quả tu luyện mấy ngày nay của tôi.
Chu Văn hơi nghi hoặc, hắn không nhớ mình đã dạy tĩnh tâm chi đạo cho Phong Thu Nhạn từ bao giờ, hơn nữa cái gã này thế mà đã luyện thành.
- Kiểm tra thế nào?
Chu Văn cũng không dám nói thẳng là mình chẳng dạy gì cả.
- Tôi chỉ biết dùng đao, mong giáo luyện cùng tôi luận bàn đao kỹ, xem đao kỹ của tôi có chỗ nào cần cải thiện hay không. Cái này xem như buổi học thứ ba nhé.
Phong Thu Nhạn nói rồi lại chuyển hai vạn học phí cho Chu Văn.
Chu Văn vốn định nói không rảnh luận bàn, nhưng vừa nhìn thấy hai vạn tệ, hắn lập tức nuốt ngược những lời định nói vào bụng.
Cùng Phong Thu Nhạn tới một sân tập chuyên dụng của học viện, Phong Thu Nhạn cầm đao luyện tập, sau đó nói với Chu Văn:
- Giáo luyện, ngài thích dùng vũ khí gì?
- Tôi không cần vũ khí.
Chu Văn thực sự chưa có vũ khí chuyên dụng nào. Nếu đưa cho hắn đao kiếm, hắn cũng biết dùng, nhưng chỉ giới hạn ở việc chém ngang bổ dọc, không có bất cứ kỹ thuật nào, thà không dùng còn hơn.
- Giáo luyện, nhận đao!
Phong Thu Nhạn không chút khách khí, trực tiếp vung đao chém tới.
Điều đáng sợ hơn là nhát đao còn mang theo đao khí lạnh thấu xương, thoáng chốc đã xé toạc không gian, chém tới trước mặt Chu Văn.
Đao của Phong Thu Nhạn nhanh, nhưng Chu Văn cũng không chậm. Thân hình hắn đột ngột lướt ngang, né tránh đao khí của Phong Thu Nhạn, đồng thời sử dụng Long Môn Phi Thiên thuật, cố hết sức né tránh những luồng đao khí sắc bén.
Một đao lại nhanh hơn một đao, Phong Thu Nhạn thu đao rồi lại chém tiếp. Chu Văn vận dụng Long Môn Phi Thiên thuật đến cực hạn, nhưng càng lúc càng cảm thấy đuối sức, tựa như mình đã hóa thành một con thuyền nhỏ, không ngừng chao đảo trong mưa to gió lớn, có thể bị nhấn chìm bất cứ lúc nào.
Chu Văn dùng hết tâm cơ, nhưng cũng chỉ có thể miễn cưỡng duy trì, không để Phong Thu Nhạn chém trúng. Nếu đơn thuần so kè kỹ xảo, Chu Văn ngay cả một chút cơ hội phản kích cũng không có.
- Chờ một chút!
Chu Văn đột nhiên hét lớn, ngăn không cho Phong Thu Nhạn tiếp tục tấn công.
- Giáo luyện, có chuyện gì vậy?
Phong Thu Nhạn dừng đao hỏi.
- Từ đầu tới giờ, cậu chém tổng cộng hai mươi ba đao, cho dù mỗi đao chỉ tiêu hao một điểm Nguyên khí, thì Nguyên khí của cậu cũng phải cạn kiệt rồi chứ, làm sao còn có thể tiếp tục dùng đao khí được?
Chu Văn nhìn Phong Thu Nhạn hỏi.
Hơn nữa, đao khí của Phong Thu Nhạn mạnh như vậy, tuyệt đối không thể nào chỉ tiêu hao một điểm Nguyên khí.
Phong Thu Nhạn nói:
- Đây là do tôi đã luyện Kinh Hồng đao khí tới thập đoạn. Kể từ khi tấn cấp thập đoạn, độ tiêu hao Nguyên khí đã giảm mạnh, hơn nữa mệnh cách và Nguyên Khí quyết của tôi đều có tác dụng hỗ trợ đao thuật, từ đó càng giảm thêm tiêu hao, cộng với tốc độ khôi phục Nguyên khí nhanh hơn bình thường. Cho nên trong tình huống bình thường, tôi có thể liên tục chém ra hai mươi bảy đao, Nguyên khí mới cạn kiệt.
- Nguyên Khí kỹ tăng tới thập đoạn đều có hiệu quả như vậy sao?
Chu Văn có chút kinh ngạc hỏi.
- Bất luận là loại Nguyên Khí kỹ nào, khi đạt tới thập đoạn đều sẽ có sự thay đổi vượt bậc, chỉ là hiệu quả sẽ không giống nhau. Giáo luyện, ngài không biết sao?
Phong Thu Nhạn nghi hoặc nhìn Chu Văn, hắn cho rằng Chu Văn khẳng định phải biết điều đó.
- Ta không luyện Kinh Hồng đao khí nên cũng không biết hiệu quả của nó khi đạt thập đoạn thế nào, chỉ tiện miệng hỏi thôi.
Chu Văn nghĩ tới Hôi Tẫn chưởng của mình. Tuy rằng chỉ là Phàm thai Nguyên Khí kỹ nhưng lại vô cùng lợi hại, dù đối chiến với sinh vật cấp Truyền kỳ cũng có thể gây ra sát thương không nhỏ. Trong khi đó, Phàm thai Đại Lực thần quyền thì đã lâu lắm rồi hắn không dùng đến.
“Trảm Tinh đao và Hấp Tinh chưởng đều không có đẳng cấp, e là không thể tăng lên được. Hôi Tẫn chưởng đã đạt tới thập đoạn, nhưng dù sao nó cũng chỉ là Phàm thai Nguyên Khí kỹ, uy lực đã không theo kịp nhu cầu hiện tại của mình, không biết còn có thể tăng lên nữa hay không.”
Chu Văn liền dùng Hôi Tẫn chưởng đối chiến với Phong Thu Nhạn.
Rất nhanh, hắn liền phát hiện kỹ xảo của Phong Thu Nhạn điêu luyện hơn hắn quá nhiều. Chu Văn nhanh chóng rơi vào thế hạ phong, chỉ có thể sử dụng Long Môn Phi Thiên thuật để né tránh, khó mà tìm được cơ hội phản kích.
Đao pháp của Phong Thu Nhạn càng lúc càng nhanh, càng ngày càng ổn định, dù không có đao khí phụ trợ nhưng vẫn mang theo lực sát thương cực mạnh.
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ AI dịch nhanh