Cấp Truyền Kỳ bình thường có tốc độ cực hạn là mười tám, thế nhưng đao pháp hiện tại của Phong Thu Nhạn, đừng nói là mười tám, e rằng hai tám cũng còn dư sức, hơn nữa càng lúc càng nhanh.
Nếu tốc độ vượt quá giới hạn, phản ứng không theo kịp, thì rất dễ xuất hiện sơ hở.
Thế nhưng đao pháp của Phong Thu Nhạn lại trầm ổn như núi, bất kể tốc độ nhanh đến đâu, hắn đều có thể khống chế một cách tự nhiên, không hề có dấu hiệu mất kiểm soát.
Chu Văn không thể không thừa nhận, Phong Thu Nhạn thực sự rất mạnh, quả thực là một thiên tài sinh ra vì đao. Nếu không phải Chu Văn đã liều mạng chiến đấu trong điện thoại, tích lũy được lượng lớn kinh nghiệm thực chiến, đổi lại là một học viên cấp Truyền Kỳ có thuộc tính tương tự, sợ là đã sớm bị Phong Thu Nhạn chém bay đầu rồi.
“Xem ra kỹ xảo cũng rất quan trọng, các loại Nguyên Khí Kỹ cũng phải cày lên cấp mười.” Chu Văn nhận ra bản thân thực sự còn nhiều thiếu sót.
Nguyên Khí Kỹ của hắn không ít, nhưng hữu dụng lại chẳng có bao nhiêu. Hấp Tinh Chưởng và Trảm Tinh Đao đều rất thực dụng, nhưng lại tiêu hao Nguyên Khí quá nhanh, dùng một phát là cạn sạch.
Hôi Tẫn Chưởng thì lại hơi ‘đuối’, không theo kịp nhịp độ chiến đấu, còn Đại Lực Kim Cương Chưởng cấp Truyền Kỳ thì mới chỉ đạt cấp bảy.
Nghĩ tới nghĩ lui, ngoài Long Môn Phi Thiên Thuật, hắn chẳng còn kỹ xảo thực dụng nào có thể dùng thường xuyên.
Ít nhất, khi đối mặt với cao thủ như Phong Thu Nhạn, những Nguyên Khí Kỹ thông thường chẳng có tác dụng gì.
Chu Văn không thể phản kích, đành chuyển Nguyên Khí Quyết thành Đạo Kinh, lợi dụng khả năng hồi phục Nguyên Khí của Đạo Thể để thi triển Long Môn Phi Thiên Thuật né tránh công kích của Phong Thu Nhạn.
Dù vậy, Chu Văn vẫn càng lúc càng cảm thấy đuối sức. Đao của Phong Thu Nhạn dường như có thể tăng tốc vô hạn, mỗi nhát lại nhanh hơn nhát trước, tựa như không có giới hạn.
Tinh quang trong mắt Phong Thu Nhạn lóe lên, dường như đã nhìn thấy giới hạn của Chu Văn, tín niệm vẫn bất động như núi, đôi tay nắm đao đột nhiên chém xuống.
Nhát đao này tựa như búa lớn bổ núi, thế không thể đỡ, tốc độ lại nhanh như tia chớp, xé toạc không khí, rít gào chém tới trước mặt Chu Văn.
Với tốc độ hiện tại, Chu Văn đã không thể nào né được nhát đao này.
Thế nhưng, Chu Văn không hề hoảng loạn, ánh mắt vô cùng bình tĩnh, tựa như cả thế giới đều chậm lại. Mũi chân hắn điểm nhẹ xuống đất, thân hình thuận thế lùi về sau. Tốc độ trông có vẻ còn không nhanh bằng lúc trước, nhưng đao khí của Phong Thu Nhạn lại không tài nào đuổi kịp.
- Khinh công cũng đạt tới cảnh giới Cử Khinh Nhược Trọng sao?
Ánh mắt Phong Thu Nhạn tràn đầy hưng phấn, hai tay nắm đao liên tục chém ra, đao thế như sóng thần cuộn trào, điên cuồng ập về phía Chu Văn.
Chu Văn vẫn bình tĩnh, ngay trong trận chiến, hắn đã lĩnh ngộ được ý cảnh Cử Khinh Nhược Trọng, đưa Long Môn Phi Thiên Thuật lên thẳng cấp mười.
Long Môn Phi Thiên Thuật cấp mười không chỉ giúp tốc độ của hắn nhanh hơn, mà còn có khả năng đạp không phi hành, lượng Nguyên Khí tiêu hao cũng ít đi rất nhiều.
Còn vô số điểm kỳ diệu khác, dăm ba câu không thể nói hết được.
Chỉ xét về tốc độ đơn thuần, hắn vẫn kém Phong Thu Nhạn, dù sao Long Môn Phi Thiên Thuật có giới hạn, còn tốc độ đao của Phong Thu Nhạn thì không.
Cùng ở cảnh giới Cử Khinh Nhược Trọng, nhưng đao của Phong Thu Nhạn vẫn nhanh chóng đuổi theo Chu Văn trên không trung.
Mắt thấy sắp chém trúng, Phong Thu Nhạn lại hơi sững người, bởi vì thân hình Chu Văn đột nhiên nhẹ bẫng đi, trong lúc đang rơi xuống lại đột ngột như bung dù, tạo cảm giác hắn đang bay ngược lên.
Sự thay đổi tốc độ này khiến phán đoán của Phong Thu Nhạn xuất hiện sai lầm, nhát đao chém thẳng xuống dưới chân Chu Văn, không thể chạm tới hắn.
Chu Văn tựa như tiên nhân giáng thế, một giây tiếp theo, tốc độ lại tăng vọt, nắm bắt sơ hở trong phán đoán sai lầm của Phong Thu Nhạn, một chưởng như sấm sét giáng trời, đánh thẳng vào gáy đối phương.
Đao thế của Phong Thu Nhạn đã dùng hết, thân hình theo đà lao về phía trước, không thể né được một chưởng này của Chu Văn.
Phong Thu Nhạn nhanh chóng quyết đoán, trực tiếp buông đao nghiêng người, né được cú đánh của Chu Văn, đồng thời xoay người phản công, trở tay bắt lấy thanh đao đang rơi trong không trung, thuận thế chém một vòng, mượn lực xoay của eo, một đao nữa lại bổ về phía Chu Văn trên không.
Chu Văn lơ lửng giữa không trung, thân hình lại một lần nữa trở nên nhẹ bẫng, Phong Thu Nhạn lại chém vào khoảng không.
Lần này Phong Thu Nhạn không truy kích nữa, ánh mắt sáng rực nhìn Chu Văn:
- Huấn luyện viên quả không hổ là huấn luyện viên, đó chính là cách vận dụng của cảnh giới Cử Khinh Nhược Trọng phải không?
Chu Văn gật đầu:
- Cử Khinh Nhược Trọng, Cử Trọng Nhược Khinh, phải vận dụng kết hợp cả hai, biến ảo hư thực, đó mới là cảnh giới chân chính.
- Nói thì dễ, nhưng để làm được mới khó. Hôm nay huấn luyện viên đã dạy tôi một bài học, giờ tôi đã biết nên làm thế nào rồi. Lần sau gặp lại.
Phong Thu Nhạn dứt khoát xoay người rời đi, không chút dây dưa.
“Gã Phong Thu Nhạn này đáng sợ thật, nếu không phải mình lĩnh ngộ được Long Môn Phi Thiên Thuật cấp mười, sợ là đã thua ở đây rồi. Nếu bỏ qua thể chất đặc thù và Nguyên Khí Quyết, gã này còn đáng sợ hơn cả Ước Hàn.”
Tâm trạng Chu Văn cũng không tệ, Long Môn Phi Thiên Thuật tăng lên cấp mười khiến sức chiến đấu của hắn tăng lên đáng kể. Hơn nữa, trận chiến hôm nay cũng giúp hắn nhận ra nhược điểm của bản thân, đồng thời xác định được hướng đi tiếp theo.
- Level tuy quan trọng, nhưng skill cũng không thể cùi bắp được. Dù sao sức mạnh có lớn đến đâu cũng cần kỹ xảo phụ trợ mới phát huy được uy lực tối đa.
Chu Văn tự hỏi mình nên luyện kỹ xảo nào mới tốt.
Kỹ xảo trong thiên hạ nhiều vô số kể, đao, kiếm, côn, thương, roi, búa, câu, xoa… mỗi loại vũ khí đều có kỹ xảo riêng.
Quyền, cước, chỉ, chưởng, thoái… cũng có những kỹ xảo khác nhau, mà tinh lực của một người thì có hạn. Tuy Chu Văn cũng coi như có thiên phú dị bẩm, luyện cái gì cũng nhanh chóng có kết quả, nhưng chỉ chuyên tâm một thứ đương nhiên sẽ dễ hơn là luyện đủ thứ.
Hơn nữa hắn còn cần thời gian để nâng cấp vài loại Nguyên Khí Kỹ phù hợp lên cấp mười, còn phải dành thời gian chơi game, đi tìm thứ nguyên kết tinh cao cấp, thực sự không có nhiều thời gian để luyện tất cả.
Nghĩ một lát, Chu Văn liền nảy ra một kế vẹn cả đôi đường. Hiện tại nếu vừa luyện kỹ xảo, lại vừa phải rèn luyện Nguyên Khí Kỹ thì có chút lãng phí thời gian.
Vì vậy, hắn muốn luyện chưởng pháp, sau đó kết hợp với Hôi Tẫn Chưởng. Với hiệu quả hồi phục Nguyên Khí nhanh chóng của Đạo Thể, Chu Văn cảm thấy hắn có thể làm được cả hai việc cùng lúc.
- Nếu những Nguyên Khí Kỹ thông thường đều có thể tăng lên cấp mười, vậy tại sao mình không thể nâng cấp một Nguyên Khí Kỹ cấp Phàm lên cấp Truyền Kỳ nhỉ?
Chu Văn quyết định, nhất định phải luyện Hôi Tẫn Chưởng.