Dao phẫu thuật vừa áp sát da đầu Chu Văn, chuẩn bị rạch vào, thì ngay khoảnh khắc ấy, đồng tử của Nghiêm Chân đột nhiên co rút lại.
Mũi dao lóe lên hàn quang, nhưng lại không thể tiến thêm nửa phân, dường như bị một luồng sức mạnh vô hình chặn lại. Mặc cho Nghiêm Chân cố gắng đến đâu, nó vẫn không hề nhúc nhích.
- Quả nhiên trên người ngươi có bí mật!
Nghiêm Chân chẳng những không kinh sợ mà ngược lại còn mừng như điên. Ánh mắt gã càng thêm cuồng nhiệt, toàn thân bộc phát một luồng sức mạnh kinh hoàng, dồn hết lên mũi dao, khiến lưỡi dao tỏa ra ánh sáng khủng bố, chói lòa tựa thái dương.
Cùng lúc đó, Linh Hồn Y Sinh sau lưng Chu Văn cũng bùng nổ sức mạnh kinh người, tay cầm một con dao phẫu thuật ngưng tụ từ linh quang, chém thẳng về phía gáy cậu.
Chu Văn vẫn không hề động đậy, nhưng cả Nghiêm Chân và Linh Hồn Y Sinh lại như bị một bàn tay vô hình tóm chặt, cơ thể mất hết trọng lượng, lơ lửng ngay trước mặt cậu.
Nghiêm Chân kinh hãi tột độ, liều mạng giãy giụa, huyết quang trong mắt Linh Hồn Y Sinh vẫn lóe lên, nhưng tất cả đều vô dụng.
Bọn chúng như bị bàn tay vô hình khống chế, không thể cử động, cũng chẳng thể phát ra âm thanh. Bàn tay ấy dần siết lại, cơ thể chúng ngày càng bị ép chặt.
Thịt da biến dạng, xương cốt vặn vẹo, tròng mắt nổ tung.
- Không… không thể nào… một học viên cấp Truyền Kỳ… sao có thể sở hữu sức mạnh khủng khiếp như vậy…
Nghiêm Chân kinh hoàng, dốc toàn lực chống cự, nhưng vẫn không thể nào địch lại luồng sức mạnh kinh hoàng kia.
Bụp!
Một tiếng nổ vang lên, cả Nghiêm Chân và Linh Hồn Y Sinh đều bị luồng sức mạnh vô hình kia bóp nát, chết không toàn thây.
Chu Văn trơ mắt nhìn Nghiêm Chân bị nghiền nát ngay trước mắt, nhưng bản thân cũng chẳng khá hơn là bao.
Sức mạnh của Vương Chi Thán Tức đã thức tỉnh. Luồng năng lượng khổng lồ không thể tưởng tượng nổi này vừa trỗi dậy đã khiến xương cốt toàn thân cậu kêu răng rắc, như thể có thể gãy vụn bất cứ lúc nào. Thịt da và nội tạng cũng phải chịu một áp lực cực lớn.
Mạch máu toàn thân như muốn vỡ tung, nhiều mao mạch yếu ớt đã nứt ra, nội tạng thì như bị nghiền ép.
Không chỉ Nghiêm Chân không thể động đậy, mà chính Chu Văn cũng bị luồng sức mạnh kinh hoàng này đè nén, tựa như đang phải cõng cả một ngọn núi lớn.
Có điều, khác với Nghiêm Chân, Chu Văn có thể nhìn thấy một bóng ảnh mờ ảo xuất hiện trên người mình, và chính bóng ảnh này đã bóp nát Nghiêm Chân cùng Linh Hồn Y Sinh.
Rầm!
Chu Văn không chịu nổi áp lực khủng khiếp trên người, khuỵu một gối xuống đất, há miệng phun ra một ngụm máu tươi. Luồng sức mạnh kinh hoàng đó đã vượt xa sức chịu đựng của cơ thể cậu, lục phủ ngũ tạng như muốn vỡ nát.
Tưởng chừng Chu Văn sẽ trở thành người đầu tiên trong lịch sử bị chính sức mạnh Mệnh Cách của mình ép nổ, thì luồng sức mạnh đó đột nhiên rút đi như thủy triều, quay trở lại cơ thể cậu.
Cơ thể Chu Văn đột nhiên nhẹ bẫng, áp lực biến mất, tinh thần thả lỏng, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm rồi ngã gục xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Lúc tỉnh lại, Chu Văn thấy mình đang ở trong phòng thí nghiệm của Vương Minh Uyên. Cậu nằm trên chiếc giường duy nhất trong phòng, nơi vốn là chỗ nghỉ ngơi của thầy Vương, còn bình thường đám học viên như cậu chỉ có nước ngủ dưới đất.
Không thấy Vương Minh Uyên, Huệ Hải Phong hay Chung Tử Nhã đâu, chỉ có Khương Nghiên đang ngồi bên đèn yên tĩnh đọc sách.
- Sao mình lại ở đây?
Chu Văn giật mình, cảm thấy toàn thân đau nhức dữ dội, một chút sức lực cũng không có, cơ thể yếu ớt như một đứa trẻ sơ sinh.
- Tốt nhất cậu đừng cử động. Xương cốt toàn thân cậu bị gãy nhiều chỗ, nội tạng cũng bị tổn thương nặng. Tuy đạo sư đã dùng mệnh hồn của thầy ấy để chữa trị cho cậu, nhưng vẫn cần tĩnh dưỡng một thời gian, nếu không vết thương rất dễ tái phát.
Khương Nghiên lên tiếng.
- Tại sao tôi lại ở đây?
Chu Văn nghi hoặc hỏi lại.
Theo lý mà nói, Nghiêm Chân chết tại chỗ, còn cậu thì trọng thương hôn mê ngay bên cạnh. Cảnh sát dù không cho rằng cậu giết Nghiêm Chân thì cũng sẽ đưa cậu về điều tra, giờ này cậu phải đang ở bệnh viện của cục cảnh sát mới đúng.
- Lúc Huệ Hải Phong ra ngoài mua đồ thì nghe thấy có người la hét, chạy qua liền thấy cậu ngất trên mặt đất, bị thương rất nặng. Cậu ấy lập tức mời đạo sư tới, chữa trị cho cậu rồi đưa cậu về đây.
Khương Nghiên đặt quyển sách xuống, nhìn Chu Văn hỏi:
- Sao cậu lại bị thương nặng như vậy? Ai đã làm cậu bị thương?
- Tôi cũng không biết là ai, gần đó không có người nào khác sao?
Chu Văn đầy thắc mắc.
Linh Hồn Y Sinh bị bóp nát thì không nói làm gì, dù sao nó cũng chỉ là một thể năng lượng, sẽ không để lại dấu vết. Nhưng Nghiêm Chân là người sống sờ sờ, Chu Văn đã tận mắt thấy gã bị nghiền nát, máu tươi văng tung tóe, không thể nào không có dấu vết được.
Thế nhưng nghe ý của Khương Nghiên, dường như không ai nhìn thấy thi thể cả.
- Người thì có nhiều, nhưng đều là người qua đường hiếu kỳ, không ai phát hiện ra kẻ đã đả thương cậu.
Khương Nghiên khẳng định.
Nói xong, cô đứng dậy, bưng một cái bát đến trước mặt Chu Văn:
- Đây là thuốc đạo sư sắc, thầy nói chờ cậu tỉnh lại thì cho cậu uống, không được để sót một giọt nào. Đây là nhiệm vụ của tôi hôm nay.
Nói rồi, Khương Nghiên cầm thìa, múc một muỗng đưa đến bên miệng Chu Văn.
- Tôi tự làm được…
Chu Văn cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể lại đau buốt dữ dội, toàn thân không có chút sức lực nào.
- Tôi đã nói rồi, đạo sư đã chữa trị cho cậu, nhưng cậu vẫn cần thời gian hồi phục, không được cử động. Đừng cản trở tôi làm nhiệm vụ.
Khương Nghiên nói, lại đưa thìa thuốc tới sát miệng Chu Văn.
Chu Văn biết cơ thể mình quả thực không ổn, đành phải hé miệng để Khương Nghiên đút. Vị đắng ngắt xộc lên, cậu cũng không biết đây là thứ gì.
- Thuốc gì vậy?
Chu Văn không nhịn được nhíu mày hỏi.
- Là thuốc đạo sư tự bào chế, chắc là sẽ có tác dụng thôi.
Khương Nghiên thản nhiên đáp.
Khương Nghiên kiên nhẫn đút từng thìa, phải mất hơn mười phút mới cho cậu uống xong bát thuốc. Thuốc này thực sự quá đắng, khiến từ ruột gan đến đầu lưỡi Chu Văn đều thấm đẫm vị đắng, gần như không còn cảm nhận được hương vị nào khác.
- Nghỉ ngơi đi, đừng cử động. Đạo sư nói hai ngày nữa cậu mới có thể xuống giường. Nếu không muốn bị trị liệu lần nữa thì tốt nhất cứ ngoan ngoãn nằm yên đó.
Khương Nghiên dặn dò.
Tuy toàn thân Chu Văn rã rời, nhưng tay chân vẫn có thể hoạt động, chỉ là không có sức lực mà thôi.
Cậu khẽ kéo chăn lên, phát hiện trên người chỉ còn lại đồ lót, bất giác giật mình. Vừa định hỏi Khương Nghiên có thấy điện thoại của mình đâu không thì nghiêng đầu đã thấy quần áo được gấp gọn gàng ở đầu giường, hai chiếc điện thoại cùng vài món đồ lặt vặt đều đặt ở đó, cả chiếc vòng tay cũng không thiếu.
Chu Văn lập tức thầm thở phào, vươn tay cầm lấy chiếc điện thoại bí ẩn.
Mở máy thành công. Chu Văn vừa vào giao diện điện thoại thì lập tức sững sờ. Mọi thứ đều bình thường, chỉ riêng biểu tượng Tử Nhân Thụ lại xuất hiện một con số “1” màu đỏ.
↬ Thiên Lôi Trúc . com ↫ Dịch truyện bằng AI, join cộng đồng