Lòng đầy thắc mắc, Chu Văn liền mở giao diện Tử Nhân thụ, màn hình nhanh chóng hiện lên hình ảnh của nó.
Chỉ có điều, Tử Nhân thụ giờ đã biến thành màu trắng, trên cành còn lú ra một nụ hoa trắng muốt.
“Tại sao lại thế này?”
Chu Văn thầm kinh ngạc, nhìn một hồi lâu cũng không phát hiện ra điều gì bất thường, nụ hoa kia còn rất nhỏ, trông không có gì đặc biệt.
Thế nhưng sự xuất hiện của nụ hoa này lại khiến Chu Văn không khỏi liên tưởng đến thi thể của Nghiêm Chân. Nếu Nghiêm Chân thật sự đã chết mà không ai tìm thấy thi thể, cộng thêm việc Tử Nhân thụ lúc này lại nở hoa, thật khó để hắn không suy nghĩ lung tung.
“Không thể nào? Chẳng lẽ Tử Nhân thụ trong game lại có thể hút người chết ngoài đời thực?”
Nghĩ đến đây, Chu Văn bất giác nhíu mày.
Nếu Tử Nhân thụ trong game có thể ảnh hưởng đến hiện thực, vậy một khi hắn mang nó theo bên mình, chẳng phải sẽ rất nguy hiểm sao?
Ai biết được tầm ảnh hưởng của Tử Nhân thụ lớn đến mức nào, lỡ như nó ảnh hưởng đến những người xung quanh hắn thì phiền toái to.
Chu Văn lại nghĩ đến mệnh cách của bản thân, cảm thấy càng thêm đau đầu. Hắn chưa từng nghe nói có người nào lại không chịu nổi sức mạnh mệnh cách của chính mình.
Theo lý mà nói, chuyện này vốn không thể xảy ra. Mệnh cách do cơ thể nuôi dưỡng, sức mạnh của nó không thể vượt qua sức mạnh của bản thân, nếu không thì căn bản đã chẳng thể hình thành. Thế nhưng mệnh cách của hắn lại vượt xa khả năng chịu đựng của cơ thể.
"Dùng mệnh cách một lần mà suýt nữa tự ép nát cơ thể mình, e là trong lịch sử mình cũng là người đầu tiên."
Chu Văn thầm tự giễu.
Chỉ là hắn lờ mờ cảm thấy, mệnh cách của mình trở nên như vậy rất có thể liên quan đến Mê Tiên Kinh. Khi tấn chức Truyền kỳ, hắn đã từng xuất hiện ảo giác, mơ hồ thấy một người phụ nữ, mà giọng nói của người đó lại rất giống với giọng nói thì thầm bên tai khi hắn bị bóng đè ngày trước.
Và khi sử dụng Vương Chi Thán Tức, hắn cũng cảm thấy bóng sáng bao bọc trên người mang dáng dấp của một người phụ nữ.
Có điều hắn không dám chắc, vì hắn chỉ thấy một bóng sáng mờ ảo, hơn nữa chỉ là một phần. Không có gương, hắn còn chẳng nhìn thấy toàn bộ cơ thể mình, nói gì đến hình ảnh hoàn chỉnh của bóng sáng kia.
…
Một ngày Khương Nghiên cho hắn uống thuốc ba lần, Chu Văn uống mà đắng đến muốn chết, cả người như biến thành trái khổ qua, sắp bị mùi thuốc ngấm vào tận xương tủy, tựa như từng thớ thịt đều tỏa ra vị chua chát.
Mãi đến tối, Vương Minh Uyên và Chung Tử Nhã mới từ Long Tỉnh bò lên, cũng không biết họ xuống đó làm gì.
Huệ Hải Phong có việc rời phòng thí nghiệm, hôm nay không về. Vương Minh Uyên kiểm tra lại cơ thể cho Chu Văn rồi mới nói:
- Vết thương của cậu không sao rồi, qua hai ngày nữa là có thể xuống giường, nhưng không được vận động mạnh, ít nhất phải mười ngày nửa tháng mới có thể luyện lại chưởng pháp.
Ngoài dự đoán của Chu Văn, Vương Minh Uyên không hề hỏi tại sao hắn bị thương, khiến cho lý do hắn đã chuẩn bị sẵn không có đất dụng võ.
Vì không thể xuống giường, Chu Văn chỉ đành nằm trên giường chơi game. Cũng may là vết thương của hắn không ảnh hưởng đến nhân vật tí hon trong điện thoại, việc cày quái trong game không thành vấn đề.
- Này Chu Văn, thật không nhìn ra đấy, cậu nhóc nhà cậu ngày thường im im mà lúc đánh nhau lại tàn nhẫn như vậy.
Chung Tử Nhã đưa chén cháo mà Vương Minh Uyên đã nấu sẵn đến trước mặt Chu Văn, cười tủm tỉm nhìn hắn nói tiếp:
- Nói xem, là ai đánh cậu ra nông nỗi này, để lát nữa sư huynh báo thù cho cậu.
- Em thật sự không biết người đó là ai, vừa ra ngoài đã bị đánh lén, còn chưa kịp thấy mặt đã ngất rồi.
Cả người Chu Văn rã rời, muốn ngồi dậy cũng khó khăn, chỉ có thể hơi nhích người, ghé vào thành giường uống cháo.
- Được rồi, đừng cố sức làm gì.
Chung Tử Nhã bưng bát cháo, dùng muỗng đút cho Chu Văn:
- Cậu đúng là vô dụng, ngay cả kẻ thù là ai cũng không biết, thật sự làm chúng ta mất mặt. Sau này ra ngoài đừng có nói là đệ tử của lão sư đấy.
Chu Văn biết tính Chung Tử Nhã là vậy, chỉ nói đùa thôi nên cũng không để trong lòng, liền chuyển sang chuyện khác:
- Nghe lão sư nói còn có một đệ tử nữa, người đó tên là gì ạ? Bây giờ ra sao rồi?
- Sư huynh kia à, cậu ấy tên Lưu Vân, chắc cậu cũng từng nghe qua tên cậu ấy rồi nhỉ? Cậu ấy giống cậu, đều đến từ trường Quy Đức.
Vẻ mặt Chung Tử Nhã có chút kỳ quái.
- Lưu Vân sư huynh?
Chu Văn ngẩn ra.
Hắn đương nhiên đã nghe qua cái tên này. Trước hắn, trường Quy Đức cũng có một vài thiên tài, mà nổi danh nhất chính là Lưu Vân. Nghe nói đãi ngộ của Lưu Vân cũng không khác Chu Văn là mấy, đều là niềm kiêu hãnh của trường Quy Đức, cũng là người đạt thành tích tốt nhất toàn phủ Quy Đức.
Có điều Lưu Vân lớn hơn Chu Văn mấy tuổi, lúc Chu Văn còn học cấp ba thì Lưu Vân đã tốt nghiệp từ lâu, căn bản không có cơ hội gặp mặt.
Không ngờ, Lưu Vân cũng là học trò của Vương Minh Uyên, đáng tiếc Chu Văn đến muộn, Lưu Vân đã tốt nghiệp từ năm ngoái.
Dường như Chung Tử Nhã không muốn nhắc đến chuyện của Lưu Vân, cho hắn ăn cháo xong liền ngáp một cái rồi quay lại ghế nằm ngủ.
Chu Văn nằm mãi cũng chán, chỉ có thể cầm điện thoại lên chơi game cày quái.
Lúc đánh tới Hổ Lao quan, hắn lại phát hiện Ma Hóa Tướng chữ Bố. Bây giờ hắn đã không còn kích động như trước nữa, hắn đã gặp nhiều Ma Hóa Tướng chữ Bố rồi, nhưng chẳng con nào rớt ra Trứng phối sủng cả.
Vốn Chu Văn nghĩ lần này cũng sẽ công cốc, nhưng không ngờ sau khi hắn giết chết Ma Hóa Tướng, một quả Trứng phối sủng màu đen đỏ lại xuất hiện.
Chu Văn có chút không tin vào mắt mình, hắn đã mong chờ Trứng phối sủng của Ma Hóa Tướng chữ Bố từ rất lâu rồi. Sau một lúc ngây ra, hắn liền điều khiển nhân vật tí hon nhặt quả trứng lên.
Nhìn qua thuộc tính của Ma Hóa Tướng, cũng không khác mấy so với hai con trước, mệnh cách cũng giống nhau, chỉ có kỹ năng đổi thành Hấp Tinh Chưởng.
Nhìn độ phù hợp, lại thấy không cao như lần trước, chỉ có 54%, tỷ lệ này về cơ bản là năm ăn năm thua.
Tỷ lệ hợp thành không cao, nhưng hắn chỉ do dự một chút rồi vẫn quyết định dung hợp.
Sau này còn nhiều cơ hội nhận được trứng Ma Hóa Tướng, bây giờ có thất bại thì sau này vẫn còn cơ hội khác.
Theo lựa chọn của Chu Văn, Trứng phối sủng liền hóa thành một luồng sáng, nhập vào người Ma Hóa Tướng biến dị. Ngay sau đó, ánh sáng trên người Ma Hóa Tướng lóe lên một cách quỷ dị, tràn ngập toàn bộ màn hình điện thoại.
“Dung hợp thành công, thu được Ma Hóa Tướng biến dị.”
Ánh sáng tan đi, trên màn hình liền xuất hiện hình ảnh Ma Hóa Tướng, ngựa đỏ giáp đỏ, đầu đội mũ đỏ, tay cầm cây thương quái dị màu máu, toàn thân toát ra một luồng khí thế màu đen đầy quỷ dị.
Biến dị Ma Hóa Tướng: Truyền Kỳ.
Truyền Kỳ mệnh cách: Thiên Sát Cô Tướng.
Lực lượng: 19.
Tốc độ: 19.
Thể phách: 19.
Nguyên khí: 19.
Thiên phú kỹ năng: Trảm Tinh Đao, Tinh Thần Quyền, Hấp Tinh Chưởng, Ma Diễm Thương, Triệu Hoán Ma Kỵ.
Ma Hóa Tướng mới có thuộc tính ngang ngửa Phản Nghịch Kỵ Sĩ, hơn nữa còn có tới năm kỹ năng. Trong cấp Truyền kỳ, ngoại trừ Phối sủng Thần thoại, nó có thể xem như là tồn tại mạnh nhất.
Trứng của Phản Nghịch Kỵ Sĩ, Chu Văn vẫn luôn chưa ấp, vì hắn vẫn còn có chút băn khoăn.