- Đây thật sự là sinh vật cấp Sử Thi sao?
Hai mươi phút sau, Lý Huyền nhìn Hổ Con May Mắn ngã gục trong vũng máu với vẻ mặt quái lạ, thật sự có chút không thể tin nổi, đây thật sự là sinh vật cấp Sử Thi sao?
Bọn họ chỉ mất chưa đến hai mươi phút, không hề tổn thất sợi tóc nào đã giết được con hổ con, quả thực khiến người ta khó mà tin được.
- Ngoài nó ra, còn có con Hổ Con May Mắn nào khác sao?
Chu Văn nói.
- Biết nó yếu rồi, nhưng không ngờ lại yếu đến mức này. Đúng là sinh vật cấp Sử Thi yếu nhất có khác.
Lý Huyền nói.
Phong Thu Nhạn lại nghiêm túc nói:
- Không, không phải con hổ yếu, mà là kế hoạch của huấn luyện viên quá chuẩn xác, con hổ căn bản không thể phát huy được thực lực vốn có của nó đã bị chúng ta ép cho đến chết. Nếu không có kế hoạch của huấn luyện viên, chúng ta có giết được nó hay không còn là cả một vấn đề.
- Lão Phong, cậu chẳng có chút hài hước nào cả.
Lý Huyền bĩu môi:
- Thôi được rồi, Lão Phong, cậu lên xem thử xem con hổ này có rớt ra đồ gì xịn không. Tốt nhất là ra Tinh thể Tốc độ, để lần sau khỏi phải mò tới nữa.
Phong Thu Nhạn không đáp lời, trực tiếp đi tới trước xác con hổ, dùng dao rạch xác nó ra, rất nhanh đã phát hiện một quả Trứng phối sủng trong suốt như bạch ngọc.
- Mẹ kiếp, Hổ Con May Mắn!
Lý Huyền trừng lớn hai mắt, vận may của bọn họ đúng là quá tốt rồi, giết một con hổ mà rớt luôn Trứng phối sủng, thế này thì bảo mấy người cày nát cả bầy hổ mà không rớt nổi quả trứng nào sống sao nổi?
- Trứng phối sủng này chia thế nào đây?
Vương Lộc nói.
- Tôi đã nói rồi, tôi chỉ cần Tinh thể Tốc độ, những thứ khác thuộc về các cậu.
Chu Văn lùi lại, trước đó hắn đã nói rõ, tất nhiên sẽ không vì một con Phối sủng mà nuốt lời.
Hổ Con May Mắn tuy quý giá, người khác khó mà có được, nhưng nếu Chu Văn hắn muốn thì cũng không phải chuyện gì khó khăn.
- Tôi đến đây chỉ để giúp Chu Văn, cũng đã nói trước là không cần gì cả.
Lý Huyền nói.
- Tôi không cần.
Phong Thu Nhạn càng dứt khoát hơn.
- Tôi cũng muốn lắm, nhưng thứ này quý giá quá, tôi lấy không hợp lý chút nào. Hay là vầy đi, Trứng phối sủng tôi nhận, phần của các cậu tôi sẽ quy đổi thành tiền hoặc vật phẩm tương đương.
Vương Lộc nói.
- Mấy ông anh đây thiếu tiền chắc? Thay vì trả tiền, chi bằng sau này cậu giúp bọn tôi vài lần nữa đi. Thứ nhất là Chu Văn muốn Tinh thể Tốc độ, thứ hai là cũng xem có thể kiếm thêm vài con hổ con nữa không, đến lúc đó mỗi người một con, mang ra ngoài cho nó ra oai.
Lý Huyền nói.
- Không thành vấn đề, cứ gọi tôi bất cứ lúc nào.
Vương Lộc cũng biết, thứ như Hổ Con May Mắn dùng tiền không thể đo đếm được, muốn lấy nó thì chỉ có thể dùng ân tình để trả. Ba ngày sau mới có thể xuất hiện con Hổ Con May Mắn thứ hai, bốn người chỉ có thể về trước, chờ ba ngày sau lại tới.
Chu Văn hơi phiền muộn, hắn đọc bài giới thiệu của người khác, nói Hổ Con May Mắn thường sẽ rớt ra Tinh thể Tốc độ, cũng không biết có phải vận may của Vương Lộc quá tốt hay không, ảnh hưởng đến vận may của cả đội, thế là rớt luôn Trứng phối sủng.
- Muốn giết Hổ Con May Mắn nữa phải cần ba ngày, thời gian này quá lâu, mình nên nghiên cứu xem có thể bem con Sử Thi nào khác không.
Chu Văn chuẩn bị vào game thì đột nhiên nghe tiếng gõ cửa.
Mở cửa ra, hắn liền thấy người gõ cửa là An Tĩnh.
- Tìm tôi có việc gì à?
Chu Văn có chút nghi hoặc hỏi.
- Có thể vào trong rồi nói không?
Lúc này, An Tĩnh trông rất bình tĩnh, vẻ mặt không có gì khác thường.
- Được.
Chu Văn mời An Tĩnh vào, rót cho nàng một ly trà.
An Tĩnh chỉ chạm vào chén trà, nhìn Chu Văn nói:
- Tại sao cậu lại từ chối tham gia tranh đoạt thể chất?
- Đây chẳng phải là kết quả cô muốn sao?
Chu Văn thuận miệng đáp.
An Tĩnh nhìn Chu Văn, nói tiếp:
- Chính vì như vậy, nên cậu mới từ chối tham gia?
- Cũng có thể coi là một phần nguyên nhân. Nếu đây vốn là suất của cô, tôi không có hứng thú, mà cũng chẳng muốn có hứng thú.
Chu Văn nói.
- Cậu hẳn cũng biết, suất tham gia chỉ có thể sửa một lần, cậu có đi hay không thì tôi cũng không thể đi được nữa.
An Tĩnh nói.
- Tôi biết, nhưng đồ của cô là của cô, tôi không thể vì cô không cần mà đi chiếm lấy nó được.
Chu Văn nói.
- Tôi hiểu rồi.
An Tĩnh khẽ gật đầu, trầm ngâm một lát rồi ngẩng đầu nhìn Chu Văn:
- Còn nhớ lần trước tôi đưa cậu vào quân doanh, cậu đã đồng ý nợ tôi một điều kiện, nhớ chứ?
- Đương nhiên nhớ, cô có thể đưa ra điều kiện bất cứ lúc nào. Nhưng phải trong khả năng của tôi, và tôi sẽ không làm chuyện hại người lợi mình.
Nợ người ta một điều kiện, Chu Văn tất nhiên không dám quên.
- Cậu thừa nhận là được rồi. Vậy thì chuẩn bị đi, ngày mai An Sinh sẽ đưa cậu đến Thánh Địa.
An Tĩnh nói.
- Cô có ý gì?
Chu Văn hơi sững người.
- Điều kiện của tôi chính là cậu phải thay tôi tham gia cuộc tranh đoạt thể chất đặc thù, nói như vậy đủ rõ chưa? Nghe hiểu không?
An Tĩnh lạnh nhạt nói.
- Tại sao lại muốn tôi đi? Chẳng phải cô vẫn luôn không muốn tôi đi sao?
Chu Văn nhíu mày nhìn An Tĩnh, không hiểu cô ta đang có ý gì.
Trước đó nàng liều mạng ngăn cản hắn, thậm chí không tiếc chạy tới Quy Đức để đánh hắn một trận, bây giờ lại một hai bắt hắn phải đi.
- Nể mặt chú Phong, tôi không tiện dạy dỗ cậu nữa. Thánh Địa kia là nơi quy tụ vô số thiên tài, để bọn họ dạy dỗ cậu cũng tốt, coi như giúp tôi xả giận. Cũng để cho ông ngoại và mẹ tôi biết, bọn họ có coi trọng cậu cũng vô dụng, chỉ có tôi mới có thể giúp nhà họ An giành được thể chất đặc thù.
An Tĩnh nói xong liền quay người rời khỏi ký túc xá của Chu Văn. Lúc đi tới cửa, An Tĩnh dừng lại, không quay đầu:
- Nhớ kỹ, mười giờ ngày mai An Sinh sẽ tới. Đây là cậu nợ tôi.
Trong phút chốc, Chu Văn không biết phải nói gì, chỉ có thể ngơ ngẩn nhìn An Tĩnh rời đi.
- Có đi hay không đây?
Chu Văn có chút do dự.
Hắn không muốn dính dáng gì đến anh em nhà họ An, cho nên dù suất của An Tĩnh có bị hủy bỏ, hắn cũng chẳng thèm.
Thế nhưng, không biết tại sao An Tĩnh lại đột nhiên lấy điều kiện ra để trao đổi, nhất quyết muốn hắn đến Thánh Địa. Chu Văn không hiểu tại sao An Tĩnh phải làm vậy, nên trong lòng có chút do dự.
Suy nghĩ một lúc, Chu Văn lấy chiếc điện thoại bình thường ra gọi cho Âu Dương Lam.
- Tiểu Văn, có chuyện gì vậy?
Âu Dương Lam vẫn thân thiết như thường, mặc cho lần trước Chu Văn từ chối nàng, thái độ của nàng với Chu Văn vẫn không hề thay đổi.
- Chị Lam, thật sự không thể để An Tĩnh đến Thánh Địa được sao?
Chu Văn hỏi.
- Thật sự không được. Nếu là nhà khác thì còn may, nhưng Liên bang vẫn luôn kiêng kỵ nhà họ An, bây giờ có thể hủy bỏ tư cách của nhà họ An, bọn họ mừng còn không kịp, sao có thể cho nhà họ An cơ hội khác được?
Âu Dương Lam dừng một chút rồi nói tiếp:
- Cháu không cần cảm thấy có lỗi, không muốn đi thì thôi. Mà nói ra cũng là do chị ích kỷ, bởi vì nơi đó quá nguy hiểm, chị không muốn Tiểu Tĩnh đi mạo hiểm nên mới đẩy cháu ra, là chị Lam không phải.