Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 192: CHƯƠNG 189: MUA KẾT TINH

- Lam tỷ, chị cho em xem tư liệu về thánh địa được không?

Chu Văn suy nghĩ một lúc rồi nói, nếu đã không muốn nợ nhà họ An, thì dù mục đích của An Tĩnh là gì, cậu cũng phải chuẩn bị đi một chuyến để trả lại ân tình này.

- Em thật sự không cần phải miễn cưỡng đâu, không đi cũng không sao cả.

Âu Dương Lam nói.

- Em muốn đi xem thử.

Chu Văn đành phải nói.

- Vậy được rồi, để chị gửi tư liệu cho em.

Âu Dương Lam dừng lại một chút rồi nói thêm:

- Em xem tư liệu trước rồi quyết định, nếu cảm thấy không chắc chắn thì đừng đi. Lỡ có chuyện gì, chị cũng khó ăn nói với Lăng Phong.

- Vâng, Lam tỷ cứ gửi tư liệu cho em đi.

Chu Văn đáp qua loa.

Âu Dương Lam gửi tư liệu về thánh địa cho Chu Văn. Cậu xem qua mới biết, thánh địa kia thực chất là một Dị Lĩnh Vực cực lớn.

Khác với các Dị Lĩnh Vực thông thường, trong thánh địa có vô số sinh vật cường đại. Những sinh vật này có thể ban cho nhân loại những huyết mạch đặc thù, khiến thể chất của con người thay đổi.

Chẳng qua, những sinh vật cường đại đó sẽ không tùy tiện ban huyết mạch cho nhân loại. Người muốn có được huyết mạch phải thông qua khảo nghiệm của chúng.

Hiện tại, những huyết mạch đã được biết đến thuộc về sáu vị anh hùng, trong đó Thần Thánh Hoàng Thể của Ước Hàn là một. Có điều, huyết mạch của Ước Hàn chỉ là di truyền, dĩ nhiên không thể so với đời đầu tiên.

Thần Thánh Hoàng Thể thì Chu Văn đã từng thấy qua, năm loại thể chất còn lại cũng có những đặc điểm riêng. Trong đó, loại được giới thiệu kỹ nhất là Thái Dương Thần Thể, một loại thể chất cực dương, yêu cầu người tham gia khảo nghiệm phải tu luyện Nguyên Khí quyết chí dương.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Xạ Nhật quyết chính là Nguyên Khí quyết dành riêng cho Thái Dương Thần Thể. Chỉ tiếc là Chu Văn không tu luyện Xạ Nhật quyết, nên đến lúc đó có nhận được Thái Dương Thần Thể hay không vẫn còn là một ẩn số.

- Lam tỷ, em nghĩ kỹ rồi, em muốn đến thánh địa.

Chu Văn cảm thấy đi một chuyến cũng không sao, vừa có thể trả ân tình cho An Tĩnh, vừa có thể thử xem có cách nào cài đặt thánh địa vào điện thoại hay không.

Nếu được, nói không chừng cậu có thể lợi dụng Mê Tiên Kinh để thu được các loại thể chất đặc thù.

- Chị phải suy nghĩ kỹ lại đã, chị thấy em vẫn không nên đi thì hơn.

Âu Dương Lam đột nhiên nói.

- Tại sao ạ?

Chu Văn thắc mắc hỏi.

Âu Dương Lam cười khổ nói:

- Trước đây Thiên Tá từng đi một lần, nhưng lần đó không ai nhận được thể chất đặc thù cả.

- Sao lại thế ạ?

Chu Văn càng thêm khó hiểu.

- Khụ khụ, lần đó, nó với đám thiên tài trẻ tuổi khác xảy ra vài chuyện không vui, cuối cùng dẫn đến ẩu đả. Vì vậy, đám thiên tài kia khá thù địch với nhà họ An. Nếu em đi thay mặt nhà họ An, chắc chắn bọn chúng sẽ nhắm vào em, đến lúc đó sẽ rất phiền phức, nên tốt nhất là không nên đi.

- Cấp bậc cao nhất có thể vào thánh địa là Truyền Kỳ đúng không ạ?

Chu Văn nghĩ lại rồi hỏi.

- Đúng vậy, thánh địa có cấm chế, người vượt qua cấp Truyền Kỳ sẽ không thể vào được.

Âu Dương Lam trả lời.

- Em đi.

Chu Văn nghiến răng nói. Giống như lời An Tĩnh nói, nơi đó có rất nhiều thiên chi kiêu tử đang chờ dạy dỗ cậu, nhưng đã đồng ý rồi thì không có lý do gì để lùi bước.

Âu Dương Lam lại dặn dò thêm một số việc cần chú ý, bảo Chu Văn phải cẩn thận, có cơ hội nhận được thể chất đặc thù thì tốt, không có cũng không sao, tất cả phải lấy an toàn làm trọng.

- Tính cách hai mẹ con sao lại khác nhau một trời một vực thế này?

Nếu không phải khuôn mặt của An Tĩnh rất giống Âu Dương Lam, Chu Văn thật sự nghi ngờ không biết An Tĩnh có phải con ruột của bà không nữa.

Tuy đã quyết định sẽ đến thánh địa, nhưng trước đó, cậu phải nâng chỉ số tốc độ của mình lên 21 điểm, luyện hóa viên kết tinh Nguyên Khí kỹ kia rồi đi cũng chưa muộn.

- Bây giờ mà đi giết Tiểu Hổ May Mắn thì chắc chắn không kịp, chưa kể trong động Tân Dương còn có hay không, mà dù có thì giết xong cũng chưa chắc đã rớt ra kết tinh.

Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui, hiện tại chỉ còn một con đường duy nhất, đó là đến cửa hàng mua một viên kết tinh Tốc độ.

Giá của kết tinh cấp Sử Thi đều không hề rẻ. May mà cậu chỉ cần loại 21 điểm, thuộc hàng cấp thấp nhất trong bậc Sử Thi, giá cả chắc cũng không quá mức.

Nhưng dù vậy, cái giá của nó cũng không phải người thường có thể chấp nhận được. Nếu không phải chuyện quá cấp bách, Chu Văn cũng sẽ không chọn cách dùng tiền để mua, dù sao thì cậu cũng đang rất thiếu tiền.

Chu Văn nhờ An Sinh giúp đỡ, xin nghỉ học vài hôm. Dù sao ngày mai cậu cũng phải đến thánh địa, mười ngày nửa tháng chắc chắn chưa thể về, nên làm sớm hay muộn cũng vậy.

An Sinh lái xe đưa cậu đến cửa hàng Tây Nguyên. Lần này, khách hàng trong cửa hàng khá đông, không giống lần trước chỉ có hai người Chu Văn và Âu Dương Lam lựa đồ.

Đi ngang qua các tủ trưng bày, Chu Văn bất giác liếc nhìn vài lần, không khỏi nhớ lại dãy số viết tay trên tấm danh thiếp kia.

Đáng tiếc, cậu hoàn toàn không biết những con số đó có ý nghĩa gì, cũng không thể xác định nó có phải là mật mã của tủ đồ hay không.

- Văn thiếu gia, ngài muốn mua kết tinh thuộc tính gì?

An Sinh thấy Chu Văn dừng lại trước quầy Thứ Nguyên kết tinh, liền hỏi.

- Tôi muốn mua một viên kết tinh Tốc độ cấp Sử Thi, 21 điểm là được.

Chu Văn nói.

- Văn thiếu gia, hiện tại ngài vẫn chưa tấn chức Sử Thi, hấp thu Thứ Nguyên kết tinh cấp Sử Thi sẽ rất nguy hiểm. Nếu ngài cần kết tinh cấp Truyền Kỳ loại cao cấp, tôi có thể chuẩn bị cho ngài.

An Sinh nói.

- Không cần đâu.

Chu Văn lắc đầu từ chối. Thứ Nguyên kết tinh mà An Sinh lấy ra, tất nhiên là đồ của nhà họ An.

- An Sinh, sao hôm nay lại rảnh rỗi đến đây vậy?

Chu Văn đang xem kết tinh thì đột nhiên nghe thấy giọng nói của một ông lão. Cậu quay đầu nhìn lại, thấy người nói chuyện quả là một ông lão, trông có vẻ hơi ốm yếu.

- Tần lão gia tử, tôi cùng Văn thiếu gia đến mua kết tinh ạ.

An Sinh cung kính trả lời.

Lúc này Chu Văn mới nhận ra, ông lão trông có vẻ ốm yếu trước mắt này, hẳn chính là ông chủ của cửa hàng, Tần Tây Nguyên.

Tần Tây Nguyên kinh ngạc nhìn Chu Văn:

- Chàng trai trẻ, cậu chính là Chu Văn?

- Tần lão gia tử biết cháu ạ?

Chu Văn có chút bất ngờ.

Tần Tây Nguyên cười cười:

- Đương nhiên là biết, chuyện Lam nha đầu kết hôn với lão cha nhà cậu, cả thành Lạc Dương này có ai mà không biết chứ.

Nói rồi, Tần Tây Nguyên kéo tay Chu Văn vào sâu trong cửa tiệm, vừa đi vừa nói:

- Đồ bên ngoài đều là để lừa người thường thôi, cậu là người của Lam nha đầu, hôm nay đến bảo khố của ta xem thử đi.

- Lão gia tử, cháu chỉ muốn mua một viên kết tinh Tốc độ cấp Sử Thi bình thường là được rồi ạ.

Chu Văn nói.

- Mua hay không không quan trọng, cứ xem trước đã.

Tần Tây Nguyên cười ha hả, kéo Chu Văn vào thang máy.

Tần Tây Nguyên đưa Chu Văn thẳng xuống tầng hầm, vừa ra khỏi thang máy, ông liền nói với An Sinh đang đi sau:

- An Sinh, cậu ở đây canh chừng, đừng để ai đến làm phiền chúng ta.

--------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Vân

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!